Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 355
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dù bây giờ cũng trở mặt , Trương Ninh sợ cãi .”
Trận đ-ánh hôm qua cô nương tay, mà là đ-ánh thôi, bà chồng cào nhanh hiểm, Trương Ninh hận bản thể lực đủ.
“Mày đúng là đồ điên!
Đồ tiện nhân!"
Sức chiến đấu của chị cả Cố từ đến nay vẫn mạnh, thấy hai họ về mà còn dám lải nhải, bà phắt dậy chống nạnh chỉ mặt Trương Ninh mà mắng.
“Mọi xem, đây là lời của một bề thể ?"
Trương Ninh định mắng , nhưng đổi ý, cô đóng vai kẻ yếu.
Cố phụ đ-ập mạnh đôi đũa xuống bàn:
“Tất cả im lặng hết cho , cãi thì ngoài mà cãi, đừng cãi trong cửa hàng."
“Đứa lớn, hai vợ chồng con thì mau , ăn cơm xong là ga tàu hỏa ngay."
Chị cả Cố xuống lầm bầm:
“Cha cần đuổi, chúng con cũng chẳng định ở , các hoan nghênh chúng con, chúng con sẽ ở ."
Cố phụ tức đến nổ đom đóm mắt, ông vốn dĩ giỏi ăn , càng tức đến mức thốt nên lời.
Trường Quân và Trường Hoan ở bên cạnh:
“Ông nội ông ăn cơm ạ, đừng tức giận."
Cố phụ hai đứa cháu nội một cái, thở dài gì.
Cố mẫu cũng lên tiếng, bà chuyện với đứa con gái nữa, lời quá xấc xược.
Cái gì mà gọi là hoan nghênh?
Bọn họ đến đây, Kiến Hoa và Tiểu Hà đích chợ mua thịt, nào là tôm lớn, nào là bào ngư lớn, nho, dưa hấu, b-ia, nước ngọt, thiếu thứ gì ?
là đồ sói mắt trắng!
Cố mẫu thầm nghĩ nếu đứa con gái cả cứ mãi như thì cũng cần đến đây nữa, bà hầu hạ nổi.
Tô Hà ăn xong , cô dậy hỏi Trương Ninh và Thanh Mộc:
“Hai đứa ăn ?"
Trương Ninh lắc đầu:
“Chưa ạ mợ."
Giọng còn mang theo chút tủi .
Sao mợ cô là chồng cô cơ chứ, bao nhiêu.
Tô Hà:
“Thế thì mau ăn , ăn xong về nghỉ ngơi."
“Vâng ."
Cô bé Triệu Tư Điềm thấy cha về , liền đến bên cạnh hai , thấy đầu cha còn quấn băng gạc, mặt thì xanh một miếng tím một miếng, cô bé lo lắng:
“Cha, cha chứ?"
“Cha ."
Vốn dĩ Thanh Mộc định , nhưng sự quan tâm của con gái khiến cầm lòng.
Anh là một cha, yêu thương con gái .
Tại cha đối xử với như ?
Trương Ninh cũng nhịn , hai vợ chồng rơi nước mắt ăn xong bữa sáng, xem mà lòng yên.
Cái nhà náo loạn thành thế , đáng cơ chứ!
Ôi!
Tô Hà nghĩ, con cái bất hiếu bẩm sinh thì , nhưng ít, thường thì đều là do cha mẩy mà .
Có lẽ cha già nên nhớ những chuyện lúc trẻ.
Giống như chuyện của Thanh Mộc và Trương Ninh , chị cả Cố và rể cả già sẽ phàn nàn với rằng con trai cả và con dâu cả bất hiếu, cũng sẽ kể chuyện đ-ánh nh-au năm đó.
Giống như lời chị cả Cố , là vợ chồng Thanh Mộc và Trương Ninh tay .
Còn sẽ , vì lấy vợ nên mới đòi phân gia với cha vân vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-355.html.]
Càng càng xa rời sự thật, tuyệt nhiên hối cải sai lầm của chính .
Ngay cả những rõ ngọn ngành câu chuyện, khi về già cũng sẽ khuyên nhủ Trương Ninh và Thanh Mộc buông bỏ, dù cha cũng già .
Còn thêm một câu:
“Đều là một nhà, m-áu chảy ruột mềm mà!”
Năm đó cha cũng cố ý , chắc là chọc tức thôi.
Nếu Trương Ninh và Thanh Mộc mặc kệ, cứ giữ nguyên cách đây, đời sẽ đôi vợ chồng bất hiếu, dù đến thì dù cũng là cha , m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, nuôi nấng bạn khôn lớn mà!
Làm bất hiếu như !
Bởi vì chỉ thường đồng cảm với kẻ yếu.
Tô Hà dự liệu tất cả.
Chương 254 Đến một kẻ kỳ quặc
Ăn xong bữa sáng, chị cả Cố và rể cả rời , Tô Hà ga tiễn họ.
Đám đến Kinh Thị một chuyến, ở Kinh Thị ít.
Ngoài chị cả Cố và rể cả, còn trai của rể hai, Vương Đại Hổ.
Lý do ông ở Kinh Thị đơn giản, vì ở đây ai quen ông .
Không chịu đựng những ánh mắt dị nghị của dân làng.
ông ở , thể ở là vì con cái ở đây, còn ông thì .
Lần trở về thị trấn gặp Cát Thúy Lan và Trương Đại Năng.
Cả nhóm thuận lợi về đến nhà.
Trần Quyên, con dâu chị cả Cố hỏi:
“Cha , hai chơi thế nào ạ?"
“Anh cả chị dâu bảo hai ở ?"
Chị cả Cố hừ lạnh:
“Ở cái gì, suýt nữa thì đ-ánh ch-ết hai già !"
“Hả, ý là ạ?"
Chị cả Cố cắt xén thêm thắt, kể đầu đuôi câu chuyện.
Vợ chồng Trần Quyên và Thanh Lâm xong cảm thấy gì đó đúng lắm, diễn biến câu chuyện chắc đến mức phi lý như .
Tuy rằng cả chị dâu chút thế thế nọ, nhưng cũng sẽ loại chuyện chứ!
Trong chuyện chắc chắn còn vấn đề khác.
cha đang tức giận, hai vợ chồng chỉ thể thuận theo lời họ mà .
Trần Quyên thấy đáng tiếc vì cha chồng thể ở Kinh Thị.
Cô nghĩ thể nào vì hai mươi tệ tiền dưỡng lão , cha chồng cô chắc đòi đến hai trăm tệ nhỉ?
Anh cả chị dâu mới tức giận như , nhưng cũng , mở miệng đòi hai trăm tệ cũng khả thi lắm, vì nó quá nhiều.
Thôi bỏ , đợi lên huyện, cô sẽ hỏi Xuân Tình xem , vợ chồng Xuân Tình cũng mà.
Trận cãi vã của nhà chị cả Cố coi như khiến tình cảm ít ỏi giữa các con rạn nứt .
Vợ chồng Thanh Mộc và Trương Ninh tuyên bố, họ đơn phương đoạn tuyệt quan hệ, đừng là một tháng hai trăm, ngay cả hai mươi tệ tiền dưỡng lão cũng đưa nữa.
Ai c.h.ử.i thì cứ c.h.ử.i , hai vợ chồng họ chấp nhận kẻ ác.
Ít nhất kẻ ác trong hai mươi năm, đợi đến khi hai ông bà già nữa, họ sẽ đưa tiền dưỡng lão, khi ch-ết cũng sẽ đến đưa tiễn, nhưng bây giờ thì , một xu cũng đưa.
Đây chính là hậu quả của việc chọc giận hiền lành.
là chuyện khỏi cửa, chuyện truyền ngàn dặm, chuyện của nhà chị cả Cố, ngay cả Hồng Quân - đang ở rể nhà vợ - cũng .
Chẳng còn cách nào khác, những vết thương mặt Thanh Mộc và Trương Ninh quá lộ liễu, giấu nổi.
Tối đến họ bày sạp hàng rong, khách hàng nào đến cũng hỏi một câu.
“Ái chà, thế ?
Vợ chồng đ-ánh nh-au ?"
“Không ạ, đ-ánh nh-au với cha chồng."