Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 356

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vợ chồng đ-ánh nh-au cái gì chứ, hai họ đang lắm.”

 

Mọi đều xuýt xoa.

 

Mùng một tháng chín, trường học khai giảng, Tô Hà bận rộn trở .

 

Từ đại nương tuổi tác còn nhỏ nữa, vài năm bà cảm thấy chút mệt mỏi, nữa, nghỉ ngơi một chút nên nộp đơn xin nghỉ việc.

 

Cửa hàng bánh nướng vẫn tuyển , Tô Hà đề nghị:

 

“Hay là tuyển hai , một quầy phía , một rửa bát bếp."

 

“Tuyển trẻ một chút, tầm bốn năm mươi tuổi ."

 

“Cũng ."

 

Người tìm việc vẫn đông, đầy vài ngày tuyển thích hợp.

 

Hai , là một cặp con.

 

Đại nương rửa bát ngoài năm mươi tuổi, trạc tuổi chị cả Cố, con trai lớn hơn Trường Ý, Trường An vài tuổi.

 

vị đại nương chút tự luyến, hễ ông chủ Cố Kiến Hoa một cô con gái, tuổi tác xấp xỉ con trai bà , liền gả Trường Ý cho con trai .

 

“Con trai trông bảnh bao lắm, trong vòng trăm dặm tìm ai trai hơn nó ."

 

“Lại còn hiếu thảo nữa, nửa đêm tỉnh dậy còn đắp chăn cho cơ đấy!"

 

trò chuyện với Tô mẫu và Cố mẫu.

 

Tô mẫu, Cố mẫu xong cũng thấy đứa con trai đúng là tệ, chăm sóc .

 

đến câu tiếp theo:

 

“Còn nữa nhé, lúc chúng ngủ, con trai nhường cho hẳn hơn nửa cái giường."

 

Cố mẫu sửng sốt:

 

“Không chứ, hai con bà ngủ chung một giường ?"

 

Vị đại nương đáp:

 

thế, hai con ngủ chung một giường, chủ yếu là thằng bé ngủ một thì ngủ ."

 

Cố mẫu và Tô mẫu dùng ánh mắt khó tả vị đại nương .

 

Con trai lớn ngần mà còn ngủ chung giường, chuyện bình thường ?

 

Trong đầu họ nảy một ý nghĩ bình thường cho lắm.

 

Vị đại nương tiếp:

 

mà con trai cưới vợ thì chắc chắn ngủ với vợ nó chứ!

 

Cái các bà cứ yên tâm."

 

Tô phụ, Cố mẫu:

 

“Không , họ cái gì mà yên tâm chứ?”

 

“Cháu gái các bà đang học ở Đại học Bắc Kinh đúng , khi nào thì con bé về đây, để xem thử xem!"

 

Cố mẫu và Tô mẫu thầm nghĩ, đôi khi tố chất quá cũng lắm.

 

“Đứa trẻ bận học đúng , thứ bảy chủ nhật chắc là rảnh chứ, lúc nào rảnh bảo con bé qua đây một chuyến, chúng gặp mặt xem thử thì hợp !"

 

“Cứ để hai đứa trẻ xem mắt một cái."

 

Cố Kiến Hoa nổi nữa, quầy lấy tiền đưa cho bà .

 

“Đại nương, bà và con trai ngày mai cần đến việc nữa ."

 

Mẹ nó chứ, ở cái loại thần kinh , thì thẳng , mấy cái lời ông thấy buồn nôn.

 

Vị đại nương vẫn còn ngơ ngác:

 

“Sao thế, đang yên đang lành, với con trai ?"

 

“Cửa hàng thiếu nữa, ngày mai hai cần đến nữa."

 

Vị đại nương rời , về nhà liền phàn nàn một trận với con trai, con trai cũng hiểu tại , nhưng cũng nghĩ ngợi gì nhiều.

 

Buổi tối Trường Ý và Trường An đến ăn cơm, Tô mẫu và Cố mẫu than vãn với chúng:

 

“Các con xem, đời loại như thế chứ."

 

“Đứa con trai của bà , trông thì hoắc, dám mở miệng đòi đại cháu gái của con dâu chứ, vả bọn họ xứng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-356.html.]

Những mặt ở đó xong cũng đều thể hiểu nổi, đời thật sự tự luyến đến mức đó , mới đến đòi con gái nhà con dâu cho con trai ?

 

Cố mẫu:

 

sống đến bảy mươi tuổi đầu ...

 

“Lần đầu tiên gặp loại như thế."

 

Kẻ kỳ quặc , cửa hàng bánh nướng vẫn tiếp tục tuyển .

 

Cố Kiến Hoa chỉ mong đừng thêm một kẻ kỳ quặc nào nữa, là bình thường là .

 

Lần thì đúng như ý ông, một phụ nữ câm đến xin việc.

 

câm thật sự, dùng thủ ngữ.

 

Cố Kiến Hoa suy nghĩ một chút nhận bà , dù cũng là rửa bát bếp, quầy phía .

 

Người phụ nữ câm chữ, bà tên là Vu Kim Lan, năm nay 52 tuổi, gia đình một con trai và một con gái, đều lập gia đình.

 

Mọi gọi bà là Vu đại nương.

 

Vu đại nương ít , việc chăm chỉ và nhanh nhẹn.

 

Mọi đều ấn tượng về bà.

 

Chương 255 mua hết

 

Sau mùng mười tháng mười, Tô Hà bận rộn với việc khai trương cửa hàng thứ bảy của gia đình.

 

Tô Hà dự định mở một cửa hàng giày.

 

Cô bàn bạc với Cố Kiến Hoa, ngoài bán quần áo thì bán giày cũng .

 

Mùa đông thì bốt, giày da nhỏ, giày cao gót nhỏ; mùa hè thì xăng đan, giày vải, giày trắng nhỏ...

 

Bán cả giày nữ lẫn giày nam.

 

Hơn nữa cửa hàng giày cũng cần quá lớn, tầm bằng cửa hàng quần áo là .

 

Sau khi quyết định mở cửa hàng gì, Tô Hà xem mặt bằng, đó tìm nhà sản xuất để đặt hàng và tuyển .

 

Một tháng , cửa hàng giày khai trương.

 

Nhiệm vụ mở cửa hàng của năm nay thành.

 

Đối với việc Tô Hà cứ lượt mở hết cửa hàng đến cửa hàng khác, trong nhà quen .

 

Họ cũng nắm bắt quy luật, Tiểu Hà đây là mỗi năm mở hai cửa hàng, đầu năm một cái, cuối năm một cái.

 

Cố mẫu còn hỏi thăm:

 

“Tiểu Hà, sang năm con dự định mở cửa hàng gì?"

 

Từ ăn uống, quần áo, trang sức, r-ượu thu-ốc, bi-a, thêm cửa hàng giày.

 

“Con định mở tiệm hoa và cửa hàng mỹ phẩm chăm sóc da."

 

Con đương nhiên là lo cái ăn cái mặc , đó mới theo đuổi ước mơ.

 

Hiện tại gia đình họ bảy cửa hàng, lợi nhuận thuần mỗi tháng xấp xỉ ba vạn tệ.

 

năm mở một tiệm hoa và một cửa hàng mỹ phẩm.

 

Cửa hàng trang sức của cô tuy bán một ít kem nẻ, kem dưỡng da tay, dầu dưỡng tóc, nhưng chỉ vài thứ, nhiều.

 

mở một cửa hàng chăm sóc da diện hơn, từ đầu đến chân, cái gì cũng :

 

kem bôi mặt, bột ngọc trai, phấn mắt, son môi, chì kẻ mắt, chì kẻ lông mày, xà phòng, kem đ-ánh răng, dầu gội đầu, dầu xả...

 

Mỹ phẩm trang điểm, chăm sóc da, chăm sóc tóc, cửa hàng của cô đều đủ.

 

Để khách hàng thể mua sắm tất cả tại một điểm, cần chạy sang các cửa hàng khác.

 

Còn về tiệm hoa, là do bản mở.

 

thấy trong tạp chí của hệ thống, chủ nhân mở một tiệm hoa, khung cảnh bên trong vô cùng tươi , nên cô cũng mở một cái.

 

Vừa trong các kỳ thi của hệ thống, cô rút thẻ kỹ năng cắm hoa, dùng thì phí.

 

Cửa hàng chăm sóc da thì Cố mẫu hiểu, chính là bán mấy thứ kem nẻ đó.

 

Qua hai năm Tô Hà cứ lượt mở cửa hàng ăn, Cố mẫu cũng lòng tin , thông thường chỉ cần cửa hàng mở là việc buôn bán sẽ quá tệ.

 

Mỹ phẩm chăm sóc da cũng , Kinh Thị giống như huyện nhỏ của họ, ở thành phố lớn , mua kem nẻ nhiều.

 

tiệm hoa thì Cố mẫu nhiều niềm tin cho lắm.

 

 

Loading...