Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 366
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:39:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Thanh Lâm ăn cơm hải sâm lắc đầu:
“Không để con nào."
Cũng thật, cái thứ hai trăm đồng một cân ăn đúng là ngon thật đấy, thơm quá chừng, nếu để cho nhà vài con thì con trai với bố cũng nếm một miếng .
Bạch Thạch Đầu chậc lưỡi:
“Thế thì đúng là quá đáng thật, dù cũng để một ít chứ."
Xuân Tình đưa cho Bạch Thạch Đầu thêm một bát cơm, ý bảo lo mà ăn cơm , chuyện nhà bớt quản .
Bạch Thạch Đầu nhận ánh mắt của vợ liền cúi đầu ăn cơm, trong lòng thầm nghĩ cái bà chị dâu của đúng là... hải sâm bào ngư hai trăm đồng một cân mà dám mang biếu sạch cho nhà ngoại.
Mợ gửi đống hải sản tới, cũng cho bố nếm thử cái lạ, nên lấy hai túi mực khô, còn hải sâm bào ngư thì một con cũng đụng .
Không sợ vợ, chỉ là thấy mợ gửi cho họ ăn thì đương nhiên nhà ưu tiên ăn chứ, họ còn nếm qua mà.
Hơn nữa hai thứ đó đắt đỏ như , nhà ăn là , còn mang biếu ai nữa.
Muốn hiếu kính bố thì đừng lấy quà của khác mà hiếu kính chứ!
Món cơm hải sâm thực sự quá ngon, Triệu Thanh Lâm nhanh ăn sạch sành sanh, vốn định lấy thêm nữa, thứ đắt tiền thế nếm thử mùi vị là .
Chỉ là Xuân Tình cầm lấy bát của , định múc thêm cho , Triệu Thanh Lâm xua tay:
“Thôi thôi Xuân Tình, ăn một bát là no ."
Xuân Tình :
“Ăn thêm bát nữa , một bát mà no ."
Triệu Thanh Lâm ngại ngùng:
“Thế em chỉ cần rưới cho chút nước sốt đó thôi là , cần lấy hải sâm ."
“Cứ ăn Thanh Lâm, trong nhà vẫn còn mà."
Mợ cô gửi cho cô khá nhiều, đủ ăn mấy bữa, cả nhà cô cũng thèm nên mới ngâm để nấu nếm thử.
Mà cái thứ hải sâm đúng là thần kỳ thật, ngâm một ngày to lên một chút, cuối cùng nở to gấp mấy .
Lần món cơm hải sâm, cô dùng bốn con hải sâm, nhà bốn mỗi một con, cô thái sợi hầm.
Xuân Tình là tinh tế và quan tâm đến cảm xúc của khác, cô sợ Triệu Thanh Lâm ăn xong bát sẽ ngại dám lấy thêm, nên lúc múc cơm cô nén c.h.ặ.t một chút, bên rưới nhiều nước sốt.
Ăn cái vị đó đúng là tuyệt hảo.
Dù hải sâm trong nhà hết, nhưng cơ hội ăn tiếp, Triệu Thanh Lâm liền hỏi:
“Xuân Tình, món thế nào ?"
Dì ba dượng ba cũng qua cách , nhưng nhớ hết .
Xuân Tình giải thích:
“Món gọi là cơm hải sâm, đầu tiên chúng ngâm hải sâm ba ngày cho nó nở to gấp mấy ... cuối cùng thêm nước tương các thứ , em cũng thôi."
Triệu Thanh Lâm :
“Được , nhớ , đợi ngày nào hải sâm nữa, cũng sẽ như thế để ăn."
Mùa đông cũng việc đồng áng gì, Triệu Thanh Lâm ăn xong hai bát cơm, bụng no căng, uống một ly nước nóng, lấy tiền mua những thứ đồ hộp và bánh kẹo cần thiết.
Sau đó liền đến nhà ngoại của vợ.
Bạch Thạch Đầu theo bóng xa với Xuân Tình:
“Bác cả chọn con dâu cho Thanh Lâm thế đúng là cả."
Là họ hàng với mà chuyện nhà , vợ kể cho , hơn nữa mùa hè năm nay cũng chứng kiến .
Chị dâu cả là do cả tự tìm, bác cả thích, chị dâu thứ là do bác cả tìm cho, nhưng đức hạnh thì đúng là bằng chị dâu cả.
Xuân Tình nhận xét:
“Chuyện tìm bạn đời thực sự chọn lọc kỹ càng, chỉ đối phương mà còn xem gia đình họ thế nào nữa."
thường thì lúc đầu ai cũng giỏi diễn kịch, chỉ đến khi kết hôn , bộ mặt thật mới lộ .
Bạch Thạch Đầu hì hì:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-366.html.]
“Hai đứa là nhất, phương diện nào cũng hợp ."
Xuân Tình trêu:
“Lại dẻo miệng , hồi đó sang nhà em, mợ em còn tưởng thích chị cả em đấy!"
Còn lén với cô rằng, con gái lớn , chú ý một chút.
Bạch Thạch Đầu đính chính:
“Hả, còn chuyện đó , là đến tìm em mà."
“Em mà, hồi đó ngày nào chẳng bắt cá với tụi em."
Hai vợ chồng ôn chuyện xưa một lát, cùng “tám chuyện" về họ hàng bạn bè.
Triệu Thanh Lâm lúc đến nhà nhạc phụ.
Thấy Triệu Thanh Lâm xách theo quà cáp, chị dâu họ Trần gì, sắc mặt Trần mẫu và Trần phụ cũng hòa hoãn đôi chút.
Đầu tiên là giáo huấn rể một trận, vì đón vợ về mà, nên Triệu Thanh Lâm đều chấp nhận hết.
Cuối cùng Trần mẫu chậm rãi :
“Thanh Lâm , cứ để Quyên ở nhà thêm vài ngày , vài ngày nữa con hãy đến đón nó về."
Triệu Thanh Lâm chút hiểu, lời của vợ là ý gì đây?
Đơn giản là con gái ở thêm vài ngày ?
Không đúng, họ thể bụng như , mà ăn một miếng dưa muối nhà họ cũng thấy xót ruột cơ mà.
Anh sang vợ là Trần Quyên, ánh mắt Trần Quyên cứ né tránh.
Triệu Thanh Lâm liền uẩn khúc:
“Thôi cần bố , Phàm Phàm nhớ nó lắm ."
Trần mẫu nổi giận, đ-ập bàn một cái rầm:
“Con gái mà để nhà họ Triệu các chà đạp là chà đạp thế ?
Chỉ vì chút chuyện nhỏ mà cãi , vợ bỏ về nhà ngoại mà cũng thèm ngăn cản."
“Lần bắt buộc đưa một thái độ rõ ràng thì mới đón nó về."
Triệu Thanh Lâm lời , trong lòng thầm tính toán, thái độ mà vợ chắc chắn là kiểu hứa hẹn thề thốt gì .
Giây tiếp theo liền Trần mẫu :
“Anh mang một trăm đồng đến đây thì mới đón vợ về."
“Số tiền chúng cũng tiêu , cứ để đó tiết kiệm cho con Quyên thôi."
“Mang một trăm đồng đến đây ạ?"
Triệu Thanh Lâm trực tiếp lạnh, cái thói gì chứ, gì chuyện vợ chồng cãi về nhà ngoại mà chồng mang tiền đến mới đón về bao giờ?
Cái là bán lầu xanh chắc?
Phải mang tiền đến chuộc mới ?
Triệu Thanh Lâm Trần Quyên:
“Vợ ơi, ý cô thế nào?"
Trần Quyên ấp úng, thực cô về lắm , cô cũng đòi tiền, tiền của nhà cô mà bố cô đòi chồng cô thì cuối cùng cũng tay chị cô hết thôi.
Cô cam lòng.
Trần phụ đe dọa:
“Lần bố chống lưng cho con, nhưng nếu con cứ thế mà về thì cãi đừng mà vác mặt về nhà ngoại nữa."
Triệu Thanh Lâm :
“Vợ , tình hình trong nhà cô đấy, chúng nhiều tiền như thế, tiền đều là để dành cho con trai chúng , chứ cho ngoài."
“Hơn nữa mỗi chúng cãi , bao giờ đuổi cô cả, đều là cô tự giận dỗi bỏ đấy chứ."