Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:13:40
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đây là Kiến Hoa mua cho em bé đấy."
Mẹ Tô cầm cái khóa bình an lên ngắm nghía .
Những thứ còn là vải vóc và len sợi, còn cả đặc sản địa phương nữa.
Cố Kiến Hoa trong thư rằng vải và len sợi để cô tự giữ lấy mà may quần áo mặc, còn đặc sản thì chia cho mấy nhà một ít.
Ý là nhà đẻ cô, cùng với nhà ba chị gái.
Tô Hà nhận những thứ lẽ nên vui mừng, hân hoan, nhưng cô vui nổi.
Trong sách thời gian chiến tranh bắt đầu .
Cô lo lắng, hy vọng bình an trở về.
Tô Hà lấy một phần đặc sản đưa cho Tô, phần còn ngày mai để cha Cố mang về .
Tô Hà dám tưởng tượng cha Cố Cố trong sách sẽ đau lòng đến nhường nào, đứa con trai duy nhất t.ử trận, con dâu vì khó sinh mà qua đời.
Niềm tự hào của hai bỗng chốc tan thành mây khói.
Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, là chuyện đau khổ nhất.
Đời họ nhất định sống sót, tất cả đều sống sót.
Hôm qua Tô Hà đổi viên Cố Nguyên để ăn , khi ăn viên Cố Nguyên sự đổi trực tiếp nhất ở c-ơ th-ể cô chính là bộ leo dốc sẽ còn thở hổn hển nữa.
Cũng còn hở một tí là cảm thấy mệt mỏi nữa.
Mẹ Tô chuẩn cho nhà họ Cố bảy cân bông, Tô Hà mua thêm năm cân từ hệ thống, lén lút thêm .
Sáng sớm hôm cùng với kiện hàng Cố Kiến Hoa gửi về để cha Cố mang luôn.
“Cha, đây là Kiến Hoa gửi về ạ, vải và len sợi chúng con tự giữ , mấy thứ đặc sản cha mang qua cho chị cả chị hai một ít nhé."
Còn về nhà chị ba, đường xá quá xa xôi, chỉ thể đợi chị ba Tết năm nay về thì để chị mang thôi.
“Đây là bông con tìm đấy, cha đừng ngoài nhé."
Tô Hà nhỏ.
Cha Cố nhấc lên ước lượng:
“Sao mà nặng thế , thông gia tự để một ít ?"
Chỗ đến mười mấy cân bông .
Cha Tô liền :
“Nhà , đủ dùng mà."
Cha Cố miệng lưỡi linh hoạt bằng Cố, ông thầm nghĩ thông gia đối xử với nhà như , đại đội trưởng mấy ngày nữa mổ bò, ông sẽ mua mấy cân gửi qua cho thông gia.
“Được , cảm ơn thông gia nhé."
Cha Cố rặn một câu.
Cha Tô liền xua tay:
“Anh , sáng nay ăn cơm , ăn thì cùng ăn một ít."
Cha Cố bảo ăn , cũng dám nán lâu vì về còn xuống đồng bẻ ngô, chuẩn luôn.
Tô Hà thấy cha Cố đeo găng tay, đôi bàn tay đó rét đến đỏ ửng cả lên, bây giờ là cuối tháng mười sắp sang tháng mười một, thời tiết sáng sớm và chiều tối cực kỳ lạnh.
“Cha, cha đợi con một lát."
Nói xong cô phòng lấy hai đôi găng tay bông đưa cho cha Cố:
“Cha, cha đạp xe gì lúc sáng sớm chiều tối thì đeo găng tay , lạnh lắm ạ."
“Đôi cho ạ."
Cha Cố đeo găng tay , tay ấm sực, lòng cũng ấm áp vô cùng.
Tô Hà mua từ trung tâm mua sắm hệ thống đấy, mua bốn đôi, cha hai nhà mỗi một đôi, của cha cô hôm qua cô đưa .
Sau khi cha Cố về đến nhà, đưa kiện hàng cho Cố, Cố chú ý thấy đôi găng tay tay cha Cố liền hỏi:
“Ở thế?"
Cha Cố :
“Tiểu Hà đưa cho đấy, bà cũng một đôi."
Mẹ Cố :
“Cái con bé Tiểu Hà đúng là hiếu thảo."
Đến cả chi tiết nhỏ nhặt thế cũng thể chú ý tới, mấy ngày bà còn đang định cho cha Cố một đôi găng tay, nếu sáng sớm chiều tối đạp xe sẽ buốt tay lắm.
Vả cũng sắp bước sang tháng mười một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-37.html.]
Mùa đông sắp đến .
“Chỗ bông là thông gia đưa cho đấy."
Mẹ Cố mở kiện hàng :
“Nhiều thế ?"
Cha Cố:
“Có hơn mười cân đấy, mấy ngày nữa đại đội mổ bò, mua mấy cân mang sang cho cha Tiểu Hà."
Mẹ Cố:
“Được."
“Kiện hàng Kiến Hoa gửi về ."
Nhắc đến con trai Cố thở dài:
“Chẳng Kiến Hoa thế nào , mấy ngày mơ thấy Kiến Hoa chiến trường, sợ phát khiếp."
Con ngàn dặm lo âu.
Cha Cố:
“Bà cứ tự hù dọa thôi, quân giặc đuổi hết , lấy chiến tranh nữa."
Mẹ Cố:
“Cũng ."
Tô Hà cũng giống như Cố, hai ngày nay luôn mơ, mơ thấy chiến trường, mơ thấy các chiến sĩ chiến trường g-iết địch, đại bác nổ đùng đoàng ch-ết bao nhiêu quân thù.
Cố Kiến Hoa cũng ở đó, trong mơ mỗi cô định chạy qua chuyện với thì đều chuyện khác lỡ dở.
Hoặc là mơ tỉnh giấc mất.
Thời gian nhanh ch.óng trôi đến tháng mười một, Tô Hà mặc áo bông dày cộng thêm m.a.n.g t.h.a.i nên trông cả cồng kềnh, tròn xoe như trái bóng .
Mẹ Cố mang qua một con gà.
Vợ nhà là ở cữ mới ăn gà, Tô Hà thì lúc m.a.n.g t.h.a.i cũng ăn, một tháng bốn con gà, cô đang thắc mắc gà trong thôn sắp Cố bắt sạch .
Mẹ Cố:
“Đâu , còn nhiều lắm, đợi con sinh xong, mỗi ngày hầm cho con một con gà."
Chủ yếu là ngoài gà cũng thứ gì khác để bổ sung dinh dưỡng, ăn thịt lợn thì cần phiếu, gà thì bà bỏ tiền mua là .
Mẹ Cố cũng giống cha Cố, đưa gà xong là luôn chứ ở lâu.
Bây giờ trời lạnh , thịt gà cũng sợ hỏng, cha Tô liền c.h.ặ.t gà thành từng miếng nhỏ, mỗi bữa hầm cho Tô Hà ăn một ít.
Buổi trưa ăn cơm, Tô với Tô Hà:
“Mẹ chồng con đối xử với con thật sự đấy."
Thời buổi , phụ nữ trong thôn lúc ở cữ mà ăn hai con gà thì là chồng nhân từ lắm , ai như Cố mỗi ngày ăn một con gà .
Thế thì ăn đến sạt nghiệp mất.
Tô Hà bưng bát húp canh gà, đang định đáp lời Tô thì đột nhiên cảm thấy một cơn thắt tim:
“Con.."
Tô Hà ôm lấy ng-ực, sắc mặt tức thì trắng bệch.
Hành động của cô ba trong nhà sợ hú hồn, ba vội vàng chạy đỡ lấy cô, chỉ sợ cô ngã lăn khỏi ghế.
“Lão tứ con thế?"
“Em gái em thấy khỏe ở ?"
“Con gái, bụng đau ?"
Tô Hà trấn tĩnh vài giây, sắc mặt cũng khôi phục bình thường, cô xua tay:
“Con , chỉ là tim bỗng nhiên đ-ập nhanh quá, cứ như sắp nhảy khỏi cổ họng đến nơi ."
Tô Kiêu:
“Có dạo em mệt quá ?
Hay là đừng dạy nữa, ở nhà nghỉ ngơi ."
Cha Tô Tô cũng tán thành.
Tô Hà:
“Chắc vấn đề ạ."
Chương 32 Anh hai kết hôn