Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 375
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:40:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Duyệt Nghênh bảo:
“Người là nhà của dì Tô nên dì Tô mới tạo điều kiện cho, chỉ là thuê cho thôi."
Khương Tư Tề :
“Con mà, con sẽ tự tìm xưởng sản xuất, nhập hàng về bán thôi, chuyện đơn giản mà!"
Người của các xưởng đến giao hàng cho tiệm, đều quen mặt cả .
Khương Duyệt Nghênh hỏi khó:
“Tiền mà ?"
Khương Tư Tề liền về phía Khương:
“Mẹ, năm nay con đưa cho ít tiền nhé, cả của chị con nữa, hai đứa cộng cũng một nghìn đấy."
Nói xong sang bảo Khương Duyệt Nghênh:
“Hay là chị cũng nghỉ luôn , hai chị em cùng bán quần áo!
Chị bán đồ nữ, em bán đồ nam!"
“Chúng tự chủ luôn!"
Khương Duyệt Nghênh lập tức lắc đầu nguầy nguậy:
“Không , , lỡ thua lỗ thì ?"
Khương Tư Tề quả quyết:
“Không lỗ , dám là giàu to, nhưng chắc chắn sẽ lỗ."
Mẹ Khương can ngăn:
“Khoan hãy lôi chị con , thì tự con thôi."
“Hai đứa mà cùng nghỉ thế , kiếm tiền thì , chứ lỡ thua lỗ thì đúng là xôi hỏng bỏng , chẳng còn cái gì dính túi nữa."
“ đấy, Tư Tề, em cứ , nếu bên em mà kiếm tiền thì chị xin nghỉ cũng muộn.
Hơn nữa tiền đó chị thể cho em mượn, nhưng coi như là góp vốn, kiếm tiền em chia hoa hồng cho chị đấy."
Qua hai năm, Khương Duyệt Nghênh cũng khôn ngoan hơn nhiều.
Bố cô cứ luôn miệng là để dành của hồi môn cho cô, nhưng là của hồi môn của cô thì cô quyền mang sử dụng chứ.
Khương Tư Tề đồng ý ngay:
“Được thôi, chị góp năm trăm, em góp năm trăm, hai đứa chia bốn sáu, chị bốn, em sáu, phần hơn đó coi như là tiền công em phơi nắng phơi sương ngoài đường bán hàng."
“Không vấn đề gì."
Khương Duyệt Nghênh ý kiến.
Bị em khích lệ như , cô thật sự cũng nghỉ việc để ngoài bán quần áo.
Tự chủ chắc là cảm giác tuyệt vời lắm.
chuyện cứ đợi em thành công tính tiếp.
Hai chị em nhà họ Khương đang vạch kế hoạch cho tương lai, Khương chỉ cảm thấy tiền mới cầm nóng tay đưa , dù đó tiền của bà.
Gia đình bốn Ngụy Lam, Hà Xuân Hứa về đến nhà, liền chia một phần ba hoa quả bánh kẹo cho túi, ngày mai là đêm giao thừa, mang sang biếu nhà ngoại bọn trẻ.
Nằm giường, Ngụy Lam thì thầm vẻ bí mật:
“Em chuyện ."
Hà Xuân Hứa hỏi:
“Chuyện gì thế em?"
“Đó là chị.... lương của em điều chỉnh lên tám mươi đồng ."
Hà Xuân Hứa mừng rỡ vợ:
“Chị đúng là coi trọng em thật đấy."
Ngụy Lam tính toán:
“Em nhẩm tính , năm tới lương của hai vợ chồng cộng là một trăm ba mươi đồng mỗi tháng.
Một trăm đem tiết kiệm, ba mươi đồng dùng cho ăn uống sinh hoạt hàng ngày, đợi năm nữa mua một căn nhà để ở cho định."
Mùa thu năm nay, hộ khẩu của Hà Xuân Hứa mới chuyển về kinh thành.
Số tiền họ tiết kiệm tiêu gần hết, may mà hộ khẩu của con cái theo nên tiết kiệm một khoản lớn, nếu chuyển hộ khẩu cho cả ba chẳng tốn kém bao nhiêu tiền nữa.
“Được."
Hà Xuân Hứa hưởng ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-375.html.]
Có nhà , gia đình họ coi như thực sự định cư vững chắc tại kinh thành.
Hôm là đêm giao thừa.
Gia đình sáu Tô Hà cùng qua tiểu viện ăn cơm tất niên.
Buổi trưa, chị hai và rể họ Cố ghé qua tán gẫu.
“Hiểu Mai và Trương Thần bảo bọn chị đừng về quê nữa, cứ ở kinh thành mà dưỡng già thôi, họ định chuyển hộ khẩu cho bọn chị qua đây."
Ở kinh thành nửa năm, chị hai và rể họ Cố thấy ở thành phố đúng là sướng hơn ở nông thôn thật, gì cũng vô cùng thuận tiện.
Hàng ngày họ cũng chẳng việc gì khác, ở tiệm bánh bao đến trưa, buổi chiều là nghỉ, tha hồ dạo, thăm thú, trò chuyện, cuộc sống thong dong tự tại vô cùng, thật sự thoải mái.
Tô Hà bảo:
“Được mà chị, dù Minh Nguyệt, Hiểu Mai với Hồng Quân đều ở đây cả, chị cũng qua đây luôn .
Xa cách hai nơi thì lúc trẻ còn , chứ đến cái tuổi như bố , con cái hiếu thảo với chị cũng bất tiện lắm!"
“Chị hai em là cứ sợ tốn kém, Thanh Mộc bọn nó bảo chuyển hộ khẩu tốn bộn tiền nên chị lãng phí tiền đó, bảo là hai vợ chồng ở kinh thành cũng chẳng buôn bán gì, cần đến hộ khẩu."
Anh rể lên tiếng.
Tô Hà khuyên:
“Không nên nghĩ như chị, hộ khẩu nhiều công dụng lắm.
Giờ chị thấy , chứ hễ việc gì chạy về tận M-ông Tỉnh để lo liệu, chị giờ mới năm mươi thôi mà."
“Tính sống đến tám mươi tuổi thì còn tận ba mươi năm nữa, trong ba mươi năm đó, ai dám đảm bảo là việc gì xảy ?"
“Anh chị ở kinh thành lâu dài thì vẫn nên chuyển hộ khẩu qua đây."
Chị hai Cố ngần ngại:
“Hộ khẩu mà chuyển qua đây thì ruộng đất ở quê của chị cũng mất sạch đấy."
Đất đai cũng là một vấn đề lớn.
Họ chuyển hộ khẩu lên kinh thành thì sẽ trở thành thành phố, mà thành phố thì lấy ruộng đất nữa.
Mẹ Cố tới:
“Thế nên hai đứa là xin ý kiến đúng ."
Chị hai Cố đáp:
“Mẹ ạ, con cứ thấy phân vân quá."
Mẹ Cố bảo:
“Mẹ hai đứa nghĩ gì .
Hai đứa sợ chuyển hộ khẩu lên kinh thành thì đất đai ở M-ông Tỉnh còn, còn đường lui nữa chứ gì.
Nếu chuyển, vạn nhất con cái lo cho nữa thì hai đứa vẫn thể về quê cày ruộng đúng ?"
Chị hai và rể gãi đầu, con đến cái tuổi đúng là suy nghĩ đó.
Hai họ thuộc nhóm tuổi “dở dở ương ương", trẻ mà cũng già.
Nói là trẻ thì qua năm là năm mươi , già thì cũng già hẳn, cái tuổi dù ở thành phố nông thôn thì vẫn cần việc.
Hộ khẩu chuyển thì thể là lên nhà con gái chơi, giúp con trông cháu...
Hộ khẩu mà chuyển thì coi như họ chẳng còn gì ở quê nhà nữa.
Tô Hà thấu hiểu:
“Trương Thần với Hiểu Mai bọn nó ?"
Chị hai Cố kể:
“Bọn nó bảo bình thường chúng con cứ phụ giúp tiệm bánh bao, cháu nhỏ sinh thì bọn con giúp trông nom, Hiểu Mai còn , Trương Thần thì trông tiệm, trông trẻ."
“Bảo là mỗi tháng sẽ đưa cho vợ chồng con một trăm đồng."
Mẹ Cố liền bảo:
“Thế chẳng quá , hai đứa còn lăn tăn cái gì nữa?"
Anh rể phân trần:
“Mẹ ơi, chúng con trông cháu nội cháu ngoại thì lấy tiền của con cái , thế thì cái gì nữa."
Xưa nay gì chuyện đó, hồi vợ giúp trông Hồng Quân cũng đòi tiền họ !
Mẹ Cố thấy hai đứa con thật là rắc rối:
“Hai đứa đúng là kiểu cách, con cái nó lòng cho thì cứ nhận lấy, nghĩ ngợi nhiều gì."