Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 376

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:40:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vợ chồng chị hai đối xử với con cái quá , cống hiến tất cả, con cái cho tiền nỡ lấy.

 

Vợ chồng chị cả thì đúng là quá mặt dày, chẳng gì mà cũng mở miệng đòi hẳn hai trăm.”

 

đấy chị hai, rể ạ, Hiểu Mai bọn nó tự nguyện đưa tiền cho chị, chị cứ nhận , chị nhận bọn nó thấy áy náy trong lòng đấy."

 

Tô Hà cũng khuyên thêm.

 

ngờ cho tiền mà nỡ nhận, cô mà già con cái cho tiền là cô nhận ngay cần đắn đo, thu hết.

 

Tô Hà cũng nghĩ giống Cố, giá mà vợ chồng chị hai bằng một nửa cái “mặt dày" của vợ chồng chị cả thì , đằng cứ khách sáo quá mức.

 

Mẹ Cố bảo:

 

“Hai đứa đừng nghĩ ngợi nữa, Hiểu Mai cho tiền thì cứ cầm lấy."

 

, Hiểu Mai còn mấy ngày nữa thì sinh nhỉ, mấy ngày tới ?"

 

Mẹ Cố hỏi.

 

tính ngày dự sinh của Hiểu Mai, chắc quanh mấy ngày Tết thôi.

 

Chị hai Cố đáp:

 

“Chắc là mấy ngày tới thôi ạ."

 

Mẹ Cố dặn:

 

“Thế thì chú ý đấy nhé, hễ thấy dấu hiệu là đưa bệnh viện ngay.

 

Giờ giống ngày xưa, đẻ ở nhà , cứ bệnh viện cho nó chắc ăn."

 

Hiểu Mai với Trương Thần cái xe ba gác, hồi mua để bán bánh bao, dùng cái xe đó mà chở .

 

Chị hai Cố gật đầu:

 

“Vâng , chắc chắn bệnh viện ạ."

 

“Khi nào sinh thì báo cho một tiếng."

 

Mẹ Cố .

 

Trò chuyện thêm một lúc nữa, vợ chồng chị hai liền về.

 

Trên đường về, hai họ bàn bạc, chị hai Cố :

 

“Cùng lắm thì đợi bọn trẻ lớn lên học mẫu giáo , hai vợ chồng ngoài bày sạp bán hàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-376.html.]

 

Bây giờ bày sạp bán hàng ngoài phố đông lắm, nhất là mùa hè, tấp nập.

 

Người mua hàng cũng nhiều.

 

Chắc chắn là kiếm ít tiền.

 

“Cái đấy, đến lúc đó tính ."

 

Anh rể thấy phương án khả thi.

 

Anh cảm thấy họ bộ tịch, khi hai vợ chồng đến cái tuổi bảy mươi, tám mươi thì chắc chắn để con cái phụng dưỡng , chỉ là giờ họ mới ngoài năm mươi.

 

Vẫn còn khỏe mạnh chán, cần thiết để con cái nuôi, nếu thật sự tính sống đến tám mươi tuổi như em dâu thì con cái nuôi họ tận ba mươi năm ?

 

Hai vợ chồng ăn uống cũng tốn kém, còn bao nhiêu khoản chi tiêu khác nữa.

 

Chi bằng tìm việc gì đó mà .

 

Anh rể thấy sức khỏe thế , dám đến bảy mươi, nhưng đến sáu mươi lăm tuổi là chuyện thể.

 

Anh quan niệm rằng trừ trường hợp đặc biệt, cha nuôi con đến năm mười tám, hai mươi tuổi là con cái thể tự lập , và ngược cha cũng , con cái bắt đầu phụng dưỡng cha từ năm sáu mươi lăm hoặc bảy mươi tuổi là .

 

Hai bên phụng dưỡng lẫn chừng mười lăm, hai mươi năm, thời gian còn thì hãy lo cho cuộc sống riêng của , đừng quá dựa dẫm đối phương.

 

Nếu , những ở giữa gánh vác, lo cho già, lo cho trẻ, áp lực của hai vợ chồng lớn nhường nào.

 

“Nhà nó , hai đứa cùng lập kế hoạch ."

 

Anh rể bỗng nảy một ý tưởng.

 

Chị hai Cố ngẩn :

 

“Kế hoạch gì cơ?"

 

Anh rể giải thích:

 

“Thì là chuyện của hai đứa .

 

Nhà nó xem, giờ mới ngoài năm mươi, vẫn còn trẻ chán."

 

“Anh nghĩ thế , Hiểu Mai sinh con, từ lúc bé sinh đến lúc học mẫu giáo mất ba năm, bé học mẫu giáo thì cần đến hai đứa mấy nữa đúng ?"

 

Chị hai Cố gật đầu:

 

thế, lúc đó chỉ cần đưa đón thôi."

 

Vì chính sách kế hoạch hóa gia đình nên cũng sinh con thứ hai, chuyện Hiểu Mai đứa nào khác sinh thêm nữa, nghĩa là họ chỉ cần chăm sóc nốt đứa bé của Hiểu Mai là xong nhiệm vụ, lo cho đứa nào khác nữa.

 

Loading...