Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:13:41
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ khi ăn viên Cố Nguyên , cô bao giờ cảm thấy mệt mỏi, cô thấy c-ơ th-ể cực kỳ khỏe mạnh.”

 

Chỉ là đột nhiên thấy hoảng hốt một trận.

 

Cha Tô:

 

“Cha thấy đúng là thế đấy, cha , con nghỉ ngơi hai ngày."

 

Tô Hà:

 

“Chiều nay con tiết, nghỉ nửa ngày ạ."

 

Mẹ Tô:

 

“Ừm, xem tình hình sức khỏe của con, chiều nay nếu vẫn thấy khỏe thì theo cha con tới bệnh viện tìm bác sĩ xem ."

 

“Con ."

 

Tô Hà húp nốt chỗ canh gà còn bàn, cô thích uống canh gà.

 

Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i dễ buồn ngủ, Tô Hà cũng ngoại lệ.

 

Ăn cơm xong bao lâu Tô Hà thấy buồn ngủ, phòng ngủ trưa.

 

Chỉ là .

 

Mơ thấy Cố Kiến Hoa ch-ết , viên đ-ạn của kẻ thù b-ắn trúng tim , Tô Hà dọa cho tỉnh giấc, cô thở hổn hển, nước mắt ngừng rơi xuống.

 

“Hệ thống, bùa hộ tác dụng đúng ?"

 

【 Yên tâm ký chủ, tác dụng 100%. 】

 

“Được."

 

Có câu của hệ thống, Tô Hà yên tâm hơn một chút.

 

Mấy ngày nay cô luôn mơ, tâm thần yên.

 

Chuyện Cố Kiến Hoa chiến trường cô thì thôi, nhưng bây giờ , ngày nào cũng nhịn mà lo lắng.

 

Theo dòng thời gian trong sách thì chiến tranh sắp kết thúc nhỉ, mong kết thúc sớm !

 

Đến cuối tháng mười một, Tô Hà tới bệnh viện để bác sĩ kiểm tra, cả em bé và đều khỏe mạnh.

 

Mẹ Tô cùng, bà :

 

“Còn hơn một tháng nữa là con sinh , khuyên con nên tới bệnh viện sinh , con đầu lòng, là hai đứa nhỏ, tới bệnh viện cho bảo hiểm."

 

Tô Hà gật đầu:

 

“Con vốn dĩ định sinh ở bệnh viện ạ."

 

Dù trong bụng chỉ một đứa cô cũng sẽ tới bệnh viện sinh, trừ phi kịp nữa, sinh luôn đường.

 

Mẹ Tô :

 

“Hay là ở cữ cũng ở nhà luôn nhé?"

 

Chuyện ở cữ Tô Hà do dự, ở bên nào thì hơn, ở nhà đẻ thì chuyện ăn uống các thứ chắc chắn là , đương nhiên chồng cô cũng sẽ kém cạnh.

 

Về phương diện chỗ ở, giường sưởi ở nông thôn ấm hơn giường ở thành phố, vả chồng cô đợi đến mùa đông sẽ lắp một cái lò sưởi trong phòng nhỏ của họ, cái lò nhỏ đó mà đốt lên thì càng ấm hơn nữa.

 

Cô ở cữ cũng cần cả, tổng hợp thì ăn uống ở nhà đẻ thoải mái, còn ở nhà chồng thì ngủ nghỉ thoải mái.

 

Thế là Tô Hà đem chuyện với , Tô:

 

“Con cũng đúng, cái giường sưởi ở thôn đó mà đốt lên thì ấm lắm, thoải mái hơn giường nhiều."

 

“Con ăn gì thì cứ với , xong sẽ gửi qua cho con, mùa đông giá rét thế cũng sợ hỏng ."

 

Tô Hà liền ôm lấy nũng:

 

“Cảm ơn , ơi con yêu ~"

 

Lại giống như con mèo nhỏ cọ cọ đầu cánh tay Tô.

 

Mẹ Tô ngoài miệng thì chê bai nhưng trong lòng hưởng thụ.

 

Trong bốn đứa con thì cái đứa lão tứ nũng nhất, cái miệng cũng ngọt nhất nữa.

 

Ừm, giống bà .

 

Đến tháng mười hai, trường học bắt đầu bận rộn hẳn lên, sắp nghỉ đông .

 

Trường học phía Tô Hà bận, ở nhà cũng bận.

 

Ở nhà, hai Tô Kiêu của cô sắp kết hôn , với thiên kim phó xưởng trưởng Bùi Sơ Vi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-38.html.]

 

Hồi tháng mười một hai cô dẫn đối tượng về nhà , chị dâu tương lai của Tô Hà quả nhiên giống hệt như khen, là một cô gái văn tĩnh, khí chất thượng đẳng.

 

Nói năng dịu dàng nhẹ nhàng, hèn chi hai cô thích, đừng hai mà ngay cả Tô Hà cũng thấy thích thích .

 

Cô cảm thấy chuyện, chung sống với Bùi Sơ Vi cực kỳ thoải mái.

 

Bùi Sơ Vi lớn hơn Tô Hà một tuổi, vì kết hôn nên Tô Hà cứ gọi chị là chị Bùi .

 

“Chị Bùi, em hai chị thích sách, chị thường thích những loại sách gì ạ?"

 

Bùi Sơ Vi :

 

“Chị cũng khá tạp, nhưng chị thích sách lịch sử hơn."

 

“Lịch sử!

 

Chị Bùi chị thích lịch sử ạ!"

 

Tô Hà ngạc nhiên.

 

Bùi Sơ Vi chớp mắt, hiểu tại phản ứng của Tô Hà lớn như , chị gật đầu:

 

“Chị thích lịch sử."

 

Tô Hà cứ như tìm tri kỷ:

 

“Chị Bùi, chị em cũng đặc biệt thích lịch sử đấy, hai em với chị , em là giáo viên lịch sử, chính vì thích lịch sử nên em mới giáo viên lịch sử đấy!"

 

Thông thường thì ở trường thiếu giáo viên môn nào thì sẽ cho dạy môn đó, Tô Hà thì đúng lúc gặp may, thiếu một giáo viên lịch sử.

 

Thế là cô dạy môn lịch sử yêu thích của .

 

Bùi Sơ Vi :

 

“Vậy thì đúng là trùng hợp quá , sở thích của chúng giống ."

 

Tô Hà đối với chị dâu tương lai gặp .

 

Cha Tô Tô cũng cực kỳ hài lòng, cực kỳ thích cô con dâu , suốt bữa cơm là:

 

“Sơ Vi nếm thử món , thơm lắm."

 

Nếm thử món nọ.

 

Nhiệt tình vô cùng.

 

Lúc Tô Hà tặng cho chị dâu tương lai hai cuốn sách lịch sử, là sách lịch sử nước ngoài.

 

Tô Hà với Bùi Sơ Vi:

 

“Chị Bùi, cuốn về lịch sử nước Nga, cuốn là về các nước châu Âu, chị về xem ."

 

Bùi Sơ Vi:

 

“Cảm ơn em gái."

 

Tô Hà :

 

“Không chị Bùi."

 

Từ gặp mặt đó, tình cảm của hai Tô Kiêu Bùi Sơ Vi cứ như nhấn nút tua nhanh, tiến triển thần tốc.

 

Đến tháng mười hai là kết hôn luôn.

 

Phụ hai bên chuyện qua, về sính lễ thì cha Bùi đưa tượng trưng một trăm tệ là , họ quá coi trọng cái .

 

Nhà cửa thì cha Bùi mua cho , nhưng đồ gỗ nội thất, cái đương nhiên do cha Tô Tô lo liệu.

 

Ngoài cũng đưa thêm yêu cầu nào khác.

 

Nhà gái hiểu chuyện thì nhà trai cũng thể giả vờ câm điếc gì, cho nên ngoài một trăm tệ tiền sính lễ, cha Tô Tô còn mua cho con dâu tương lai một chiếc đồng hồ đeo tay, cùng với một chiếc máy khâu.

 

Về phần xe đạp, Tô Kiêu một chiếc, Bùi Sơ Vi cũng một chiếc, tuy là đồ cũ.

 

Tô Hà kết hôn hai cô mua đồ gì, nhưng đưa cho cô hai mươi tệ tiền đáy hòm, đó là tiền riêng hai tích góp nhiều năm.

 

Tô Hà nghĩ nghĩ , tặng vải thì dùng đến, hai đều là của nhà máy dệt nên thiếu nhất là vải, tặng bông?

 

Thì lấy cớ gì.

 

Cuối cùng vẫn là tặng tiền.

 

Gộp luôn cả phần của cha Cố Cố tặng cùng một lúc.

 

Vốn dĩ cũng định tặng phích nước ly tách nọ nhưng những thứ đó chị dâu cô mang theo trong của hồi môn , vả lúc kết hôn cô còn phát hiện họ hàng tặng trùng, phích nước tới tận bốn cái liền.

 

 

Loading...