Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 390
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:40:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị cả Cố kinh ngạc:
“Đắt thế cơ ?"
“Vâng, vợ chồng Xuân Tình sang nhượng luôn cả đống hàng hóa trong tiệm nữa mà."
Chị cả Cố thì đến nỗi tức giận như vợ chồng Bạch Thiết Đầu, nhưng trong lòng cũng thầm nghĩ, chúng nó hỏi một tiếng nhỉ.
Chắc là nghĩ hỏi cũng chẳng tiền mua nên thôi hỏi chăng?
“Này dì ba, em xem năm nay Tiểu Hà còn gửi hải sâm về nữa ?"
Cuối cùng chị cả Cố cũng ăn hải sâm .
Tết năm ngoái khi qua nhà dì út Cố chúc Tết, dì út Cố vốn nổi tiếng khéo tay, món hải sâm kho hành, bào ngư hầm thịt kho tàu... hương vị đúng là tuyệt hảo.
Dì út Cố :
“Chị cả, thứ đó đắt đỏ như thế, năm nào cũng mua ."
Chị cả bà đây là ăn hải sâm đến nghiện ?
Năm ngoái ăn xong, năm nay ăn tiếp?
Chị cả Cố nghĩ cũng đúng:
“Năm ngoái Tiểu Hà gửi về, hai vợ chồng em ăn hết ?"
“Ăn hết từ lâu chị cả ơi, thứ đó để lâu ."
Dì út Cố .
Trong nhà bào ngư và hải sâm thì vẫn còn một ít, nhiều, hải sâm hình như còn sáu con, bào ngư cũng tầm đó.
đây là phần bà để dành cho sinh nhật của Dao Dao.
Những thứ khác đều hết sạch .
Hai bố con nhà đều thích ăn nên bà cố tình bớt mấy con.
Chương 279 Nhét thêm hai thì gì khó ?
“Năm nay nếu Tiểu Hà gửi cho em, em sẽ giấu để ăn dần một ."
Chị cả Cố quả thực thích món hải sâm đó, đặc biệt là lấy nước hầm đó chan cơm thì ngon tuyệt cú mèo.
Đến tận bây giờ bà vẫn còn thấy thèm.
Nghe dì út Cố :
“Chị đúng là nên giấu thật.
Thứ đó vốn dĩ là gửi cho hai vợ chồng chị tẩm bổ, ai ngờ vợ thằng Thanh Lâm mang hết về nhà ngoại, thế còn chọn loại đắt tiền mà lấy."
“Về khoản thì vợ thằng Thanh Lâm bằng vợ thằng Thanh Mộc .
Nếu đổi là Trương Ninh, cô chắc chắn sẽ như ."
Dì út Cố chút hiểu nổi chị cả nữa.
Hai cô con dâu, khía cạnh nào cũng thấy vợ Thanh Mộc hơn nhiều.
Vậy mà chị cả bà vẫn thích , cứ hở là .
Nếu như sống chung một nhà thì đành, mâu thuẫn nhiều, đằng hai nhà ở cùng mà bà vẫn cứ một mực con dâu cả.
“Cũng hẳn thế , Trần Quyên chỉ là kém về khoản đó một chút thôi, chứ những mặt khác đều khá ."
Chị cả Cố cố đỡ cho cô con dâu thứ hai.
Dì út Cố thì thầm nghĩ, Trương Ninh đến mấy thì chị cả cũng thích, còn Trần Quyên tệ thế nào thì chỉ cần chị cả thích là .
“Dù thì thằng Thanh Mộc với vợ nó trong mắt chẳng còn bố nữa .
Nhìn xem con gái con trai nhà đều đưa tiền đưa đồ cho bố , còn hai đứa nó thì chẳng cái thá gì."
Chị cả Cố bĩu môi.
Dì út Cố bảo:
“Chị cả, em chị , chuyện là của chị.
Anh chị đòi tiền phụng dưỡng của con cái thì cũng xem xét cảnh hiện tại của chúng nó chứ."
“Mở miệng là đòi hai trăm tệ, ai mà chịu nổi, còn là hai trăm tệ mỗi tháng nữa."
Chưa kể chị đây chẳng giúp đỡ gì cho vợ chồng Thanh Mộc và Trương Ninh.
Lúc cần giúp đỡ nhất thì chị ngơ, giờ thấy ăn chút tiền là đòi hai trăm tệ tiền phụng dưỡng.
Thật là vô lý hết sức.
“Không dì ba ơi, em chứ cái nghề bán quần áo đó một ngày kiếm bao nhiêu tiền .
Chị quá với em , chúng nó bán quần áo một ngày kiếm hai trăm tệ là chuyện bình thường.
Em chị kể đây ..."
Hừ, như bà gì bằng.
Bà ở tiệm quần áo của Tiểu Hà một lúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-390.html.]
Chỉ trong một lát đó thôi mà bán hơn mười bộ quần áo.
Bà hỏi giá một chút, một bộ rẻ nhất cũng tám tệ, mấy cái quần bò áo bò gì đó mười lăm tệ cả.
Bà cũng hỏi nhân viên, một ngày bán nhiều nhất bao nhiêu bộ.
Cô nhân viên đó bảo ngày cô bán hơn năm mươi bộ.
Hơn năm mươi bộ, cứ tính theo giá thấp nhất là tám tệ một bộ thì doanh thu một ngày là bốn trăm tệ .
Mà mỗi loại quần áo giá khác , bà mới chỉ tính theo mức thấp nhất thôi đấy.
Vì doanh thu thực tế chắc chắn sẽ còn nhiều hơn.
Bà hỏi thêm nếu hôm nào ăn thì một ngày bán bao nhiêu tiền?
Nhân viên dù thế nào thì cũng hai trăm tệ.
Một ngày hai trăm, một tháng ba mươi ngày thì là sáu nghìn tệ .
Vợ chồng bà chỉ bảo mỗi tháng đưa cho bố hai trăm tệ, chứ đòi hai nghìn .
Kiếm nhiều tiền như thế mà mỗi tháng hai trăm tệ cũng chịu đưa cho bố , bà thể tức giận cho ?
Dì út Cố xong liền giải thích:
“Chị cả, đó là tổng doanh thu, còn trừ tiền vốn nữa chứ.
Phải giữ tiền để nhập hàng, còn dư mới là tiền lãi."
Chị cả Cố khẳng định:
“Dù thế nào thì một tháng vẫn thể lấy hai trăm tệ."
“Chị tính , đợi sang năm sẽ bảo thằng Thanh Lâm với vợ nó qua chỗ mợ chúng nó việc."
“Làm lấy một hai năm, tích lũy ít vốn liếng cũng mở một tiệm quần áo ở Kinh Thành."
Đến lúc đó sẽ đón hai vợ chồng già qua đó luôn.
Dì út Cố :
“Chuyện chị nên hỏi Tiểu Hà xem cô thiếu ."
Chị cả Cố gạt :
“Cần gì hỏi chứ, Tiểu Hà nhiều cửa hàng như thế, nhét thêm hai thì gì khó ?"
“Chị cả , chị cứ nên hỏi cho chắc.
Nếu Thanh Lâm và Trần Quyên qua đó thì cháu trai Phàm Phàm cũng theo.
Chưa đến công việc, gia đình ba họ sẽ ăn ở ?
Sống thế nào?"
“Đó đều là vấn đề cả đấy."
“Chị , ."
Chị cả Cố xua tay.
Chị cả Cố thầm tính toán.
Căn nhà nhỏ mà bố bà đang ở đến ba gian phòng.
Sang năm lúc đó vợ chồng Thanh Mộc và Trương Ninh chắc dọn ngoài , chẳng phòng sẽ trống ?
Cùng lắm thì ngủ ở phòng khách cũng mà.
Sau khi về nhà, chị cả Cố liền bàn bạc chuyện với vợ chồng con trai thứ hai.
Trần Quyên chẳng mấy mặn mà:
“Mẹ ơi, bọn con ở trong thôn thấy , lên Kinh Thành gì chứ?
Nơi đó xa xôi thế, cái gì cũng ."
Chị cả Cố gắt:
“Sao ?
Lên Kinh Thành cho mợ các con một hai năm để tích lũy vốn, cũng mở tiệm ăn như cả các con, để mà cắm rễ ở Kinh Thành chứ!"
Thanh Lâm :
“Mẹ ơi, ăn kinh doanh đơn giản như nghĩ ."
Chị cả Cố quả quyết:
“Mẹ thấy đơn giản lắm mà.
Nhìn mợ các con xem, cửa hàng cứ mở hết cái đến cái khác, ăn phát đạt vô cùng."
Chỉ tính riêng hai tiệm quần áo đó thôi, ước chừng thu nhập hằng tháng cũng vạn tệ , kể còn mấy cửa hàng khác nữa.
Chị cả Cố cảm thấy gia đình em út giờ đây ở một đẳng cấp khác , thực sự “bay cao" .
Trần Quyên hỏi:
“Mợ mở tổng cộng mấy tiệm ?"