Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:13:43
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người yêu và cha là giống .”
Cố Kiến Hoa gật đầu:
“Lần con nữa."
Cha Tô:
“Kiến Hoa, vết thương của con lành hẳn ?"
Mới viện mười lăm ngày về .
Cố Kiến Hoa:
“Không vấn đề gì lớn ạ, con uống thu-ốc là ."
Cha Tô:
“Bồi bổ cho , mùa đông cũng việc gì mấy."
Cố Kiến Hoa:
“Dạ."
Bữa sáng Tô thầm nghĩ con rể sáng sớm tinh mơ ăn gì mà từ xa tới chắc là đói bụng lắm , cũng món gì rắc rối, trực tiếp nấu luôn chỗ mì sợi mà Tô Hà để dành.
Nấu trong nồi canh gà hầm ngày hôm qua, mì sợi canh gà.
Bên còn chần thêm ba quả trứng gà nữa.
Chương 34 Ba ngàn tệ tiền phục viên!
Ăn sáng xong, cha Tô Tô ngoài mua thức ăn, mua ít thịt, sườn lợn nọ về.
Sau khi cha Tô Tô , Cố Kiến Hoa xoa xoa bụng Tô Hà, dịu dàng hỏi:
“Bao nhiêu ngày nữa thì chúng nó đời?"
Tô Hà nghĩ ngợi:
“Khoảng nửa tháng nữa ạ."
Cố Kiến Hoa xoa , còn áp tai bụng Tô Hà, đó ngẩng đầu đầy kinh ngạc:
“Vợ ơi, em bé đ-á một cái."
Ánh mắt Tô Hà đong đầy ý :
“Đứa nào đ-á thế?"
Cố Kiến Hoa chỉ phía bụng bên :
“Đứa bên ."
Tô Hà:
“Nó lúc nào cũng nghịch ngợm nhất."
Cũng chẳng là trai em gái nữa.
Cố Kiến Hoa:
“Kỳ diệu thật đấy."
Sau đó nhớ chuyện gì đó, dậy mở ba lô, từ bên trong lấy hai chiếc phong bì đưa cho Tô Hà:
“Vợ ơi đưa em , tiền phục viên của đấy."
Tô Hà sờ độ dày của phong bì đó, kinh ngạc:
“Nhiều thế ?"
Cố Kiến Hoa nắm lấy tay cô:
“Người đàn ông của em lập công đấy, chỉ một cái , nếu thương thì thăng chức , thấp nhất cũng là phó tiểu đoàn trưởng."
“Tiếc quá."
Tô Hà .
Cố Kiến Hoa lắc đầu:
“Không tiếc, ở bên cạnh em hơn."
Thế là Tô Hà sấn tới hôn một cái, một phút , Cố Kiến Hoa :
“Mau đếm , chắc hơn ba ngàn đấy."
Tô Hà đếm một lượt, ba ngàn hai trăm tệ.
“Nhiều tiền quá."
Cố Kiến Hoa cưng chiều bảo:
“Đưa hết cho em."
Tô Hà:
“Đưa cho cha một ít ạ."
Cố Kiến Hoa liền rút hai mươi tờ đại đoàn kết, hai trăm tệ, Tô Hà rút thêm ba mươi tờ nữa:
“Đưa năm trăm ."
Cố Kiến Hoa:
“Nghe em hết vợ ơi."
“Kiến Hoa, về thăm cha , với họ một tiếng."
Cố Kiến Hoa gật đầu:
“Được, sẽ về bữa trưa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-40.html.]
Tô Hà:
“Đạp cái xe đạp của cha em mà ."
Vì thời tiết lạnh nên Tô Hà để cha Cố ngày nào cũng mang sữa tới, cứ hai ngày một chuyến, sữa để thế cũng sợ hỏng.
“Được , vợ em nghỉ ngơi một lát ."
Tô Hà gật đầu, Cố Kiến Hoa hôn lên trán cô một cái:
“Anh sẽ về bữa trưa nhé."
“Đi , ."
Phía cha Cố Cố vẫn con trai về, Cố đang từng nhà thu mua gà đây, vặt lông, sạch đông đ-á trong lu lớn, đến lúc Tiểu Hà sinh con là cái hầm cho cô ăn luôn.
Mỗi ngày một con gà.
Hai ông bà đang ở trong bếp vặt lông gà thì thấy tiếng cửa kêu kẽo kẹt, Cố đầu , thấy là Cố Kiến Hoa liền giật phắt dậy,
Mắt trợn tròn:
“Con trai, con về thế ?"
Cha Cố cũng vô cùng kinh ngạc:
“Con xin nghỉ phép hả?"
Thế là Cố Kiến Hoa kể đầu đuôi câu chuyện, Cố xót xa khôn xiết:
“Giải ngũ cũng ."
Cha Cố:
“Thời gian con hãy bồi bổ vết thương cho thật ."
“Ăn gì hả con?"
Mẹ Cố hỏi.
Cố Kiến Hoa bảo ăn , ăn mì sợi.
Sau đó từ trong túi móc năm mươi tờ đại đoàn kết đưa cho Cố, Cố ngơ ngác:
“Cái gì đây?"
“Tiền phục viên ạ."
Mẹ Cố nhận:
“Con đưa cho Tiểu Hà , đưa cho gì."
Cố Kiến Hoa:
“Con đưa , đây là phần của ."
Cha Cố liền :
“Con nó đưa thì bà cứ cầm lấy ."
Mẹ Cố liền bảo:
“Mẹ tiêu , giữ hộ hai đứa."
Cố Kiến Hoa đạp xe từ đằng xa tới, ít trong thôn thấy, bàn tán một hồi là Cố Kiến Hoa giải ngũ .
Phía nhà chú hai họ Cố cũng phong phanh tin tức.
Thế là chú hai thím hai họ Cố, hai em Cố Thiết Trụ Cố Ngân Trụ, còn cả Ngô Tam Phụng cái lắm chuyện nữa đều kéo tới nhà chi lớn hết.
Mấy ôm tâm thái gì thì tự nhiên cần cũng .
Dù phiên bản họ là Cố Kiến Hoa thương nên giải ngũ về nhà, chứ mang theo khoản tiền phục viên khổng lồ ba ngàn tệ cùng chuyện chuyển ngành sang cục công an.
Mấy đầu tiên là một hồi nuối tiếc, an ủi.
Chú hai họ Cố vỗ vỗ vai Cố Kiến Hoa:
“Làm lính nguy hiểm lắm, còn chiến trường, thôi cứ yên tâm ở nhà ruộng , vợ con ấm êm là nhất."
Thím hai Trương Tú Anh:
“ thế, đất đai mới là gốc rễ để chúng an lập mệnh."
Trong lòng bà sướng rơn, sáng sớm tinh mơ thấy chim khách kêu, bà còn tưởng dạo hỷ sự gì, hóa là hỷ sự đây.
Cố Kiến Hoa giải ngũ , đứa con trai duy nhất của chi lớn, đứa con trai lính đầy hãnh diện giải ngũ , để xem mụ đàn ông Triệu Kim Chi còn đắc ý kiểu gì nữa.
Vừa nghĩ bà liếc bà chị dâu một cái, ngờ sắc mặt đối phương vẫn bình thường như .
Cứ giả vờ , Trương Tú Anh khẳng định chắc nịch rằng Triệu Kim Chi đang giả vờ thôi, lưng chắc chắn là đến ch-ết sống .
Hai em Cố Ngân Trụ Cố Thiết Trụ cũng năng tương tự.
Ngô Tam Phụng thì bảo:
“Chẳng , giờ Tiểu Hà còn m.a.n.g t.h.a.i nữa, chú ở bên cạnh chăm sóc cô chắc chắn là nhất."
“Kiến Hoa chú , Tiểu Hà m.a.n.g t.h.a.i đôi đấy, hiếm thấy , thấy bụng cô tròn vo, chắc là con gái ."
Cố Kiến Hoa vốn là con cái nhà chi lớn, nhà chú hai đang ôm đồm ý đồ gì.
Anh đáp Ngô Tam Phụng :
“Chị dâu, vợ em sinh gì em cũng thích hết."
Trương Tú Anh bên cạnh liền Ngô Tam Phụng:
“Chị cái gì thế, chị chê con gái ?
Con gái tình cảm bao nhiêu, cái con bé Tiểu Lê T.ử mới hai tuổi rót nước cho bà nội là đây , tiếc là phúc, sinh là con trai, chẳng giống chị dâu đây, tận ba cô con gái."
Nghe Cố nhịn mà trợn trắng mắt:
“Thím hai em nếu mà thật sự hâm mộ thì bây giờ sinh một đứa vẫn còn kịp đấy."