Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 401
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:45:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuy nhiên, khi thư mời, bà hỏi ý kiến Cố.”
Mẹ Cố bàn bạc với cha Cố:
“Có nên một tiếng với bọn thằng Cường ?"
Bà đang nhắc đến con cái của hai trai .
Cha Cố suy nghĩ một chút:
“Nói một tiếng , nhưng chắc bọn nó đến ."
Bên cũng là họ hàng trực hệ, con trai của em họ kết hôn, là đời thứ ba , bình thường qua cũng mấy thiết, cha Cố thầm nghĩ chắc bọn họ sẽ sang đây.
Dù đường xá xa xôi thế , chỉ vì để ăn một bữa cỗ mà tốn tiền tốn sức, ai mà chứ.
“Lúc bà thư cho chị cả, hãy một tiếng trong đó, bảo chị với thằng Cường một câu, đến thì đến, đến cũng ."
Mẹ Cố với Tô Hà.
Tô Hà gật đầu:
“Vâng ạ."
Bức thư đến đúng lúc, hợp ý chị cả Cố.
Sau khi ăn Tết xong, chị cả Cố đang suy tính xem nên tìm lý do gì để cả nhà Kinh thị một chuyến.
Chẳng cơ hội đến .
Lần chỉ gia đình con trai thứ hai của bà , mà cả gia đình con gái út cũng .
Triệu Thanh Lâm chút lo lắng:
“Mẹ, bên phía mợ thiếu thì ?
Chúng con thì thôi , còn dắt cả nhà em gái cùng, liệu ?"
Chị cả Cố:
“Con cái gì thế, chúng là tham dự hôn lễ, mục đích chính là dự đám cưới của Trường Ý, đó mới là công việc."
“Mẹ sẽ tiện thể hỏi mợ xem thiếu , thiếu thì ở , thiếu thì chúng về."
Chị cả Cố nghĩ, em dâu mở nhiều cửa hàng như , thiếu là chuyện thể nào, ngay cả tiệm bánh nhân thịt vẫn còn đang thiếu kìa.
“Mẹ, dù thiếu , cả nhà ba chúng con ở Kinh thị là , còn nhà cô út thì để hãy ."
Trần Quyên bĩu môi .
Qua nửa năm ngóng, Trần Quyên cũng bắt đầu hướng về Kinh thị .
“Hơn nữa lúc Tết với họ, Ngô Dũng còn mấy bằng lòng ."
Người nhắc tới là chồng của Thanh Ngọc.
Chị cả Cố:
“Chúng nó thì cái quái gì, cái huyện lỵ bằng Kinh thị ."
Triệu Thanh Lâm:
“Mẹ, Trần Quyên đúng đấy, cho dù chúng qua đó, cũng thể cả đám cùng kéo một lúc như ."
“Được , , vợ chồng nó cái cửa hàng đó, nhất thời ngay , năm nay Kinh thị cũng chỉ là để dự đám cưới em họ con thôi."
Chị cả Cố tuy hy vọng cả nhà bọn họ đều đến Kinh thị phát triển, nhưng bà cũng chuyện thể vội vàng .
Nhà con trai cả tuy trở mặt với vợ chồng bà, nhưng với bọn Thanh Lâm, Thanh Ngọc thì xung đột gì, đều là chị em ruột thịt, bẻ gãy xương còn dính lấy gân mà.
Gia đình Thanh Lâm đến Kinh thị, Thanh Mộc là cả, kiểu gì cũng sẽ giúp đỡ.
Cứ đưa gia đình đứa thứ hai đến Kinh thị cho định, đó mới để đứa thứ ba qua.
Chị cả Cố tính toán .
Phía bên Tô Hà đang trăn trở về chuyện tiệm bánh ngọt.
Một khi con ý định trong đầu thì sẽ bắt tay hành động ngay, ít nhất Tô Hà là như thế.
Ban đầu bà dự định chuyện tiệm bánh ngọt để sang năm 1985 hãy tính, năm nay mở những tiệm khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-401.html.]
Năm nay đúng là mở thêm tiệm khác, nhưng bà qua chuyện với Trường Ý và Trường An.
Trường Ý, Trường An ở Hải thị , Hải thị tiệm bánh ngọt.
Tô Hà thầm nghĩ Tinh Nhiên nhà hai đang học ở Hải thị, chắc hẳn khá am hiểu về nơi đó, liền gọi điện cho hai rõ tình hình.
Tinh Nhiên nhờ bạn trai là Hứa Giai Niên giúp đỡ ngóng, ngóng thì , ngóng một cái chuyện ngay.
Gia đình chồng của chị gái Hứa Giai Niên tình cờ quen một bậc thầy bánh Tây, sư phụ của vị đại sư thậm chí từng bánh ngọt cho các nhà lãnh đạo quốc gia và khách quý nước ngoài.
Bản ông cũng giỏi, bánh ngọt trang trí hoa kem sống động như thật.
Hiện tại ông đang việc tại một cửa hàng lâu đời mở hơn năm mươi năm ở Hải thị.
Có thể đến tiệm bánh đó học đồ để học nghề.
Tô Hà nhận tin thì xúc động, nếu vì bà đang công việc ở Đại học Bắc Kinh, bà thật sự tự học.
Bà thể , Cố Kiến Hoa cũng thể , cả hai vợ chồng đều .
Tô Hà bàn bạc với Cố Kiến Hoa, chỉ thể chọn từ trong cửa hàng thôi.
Cố Kiến Hoa hỏi:
“Em để bọn họ học, là trả học phí trả?"
Tô Hà:
“Trả chứ, trả thì học chậm lắm, ba năm năm mới nghề , trả tiền sư phụ cũng chẳng tận tâm với , là từ nơi khác đến, chỉ thể tự bơi thôi."
“Trả học phí thì sư phụ sẽ chủ động chỉ điểm, dạy bảo ."
“Vậy vợ , em đưa bọn họ học, còn trả cả học phí, em định dùng bọn họ mấy năm?
Vạn nhất bọn họ vài năm nữa, tự mở tiệm riêng thì ?"
Cố Kiến Hoa hỏi điểm mấu chốt.
Tô Hà:
“Vấn đề em nghĩ qua , ý của em là, em đưa họ học, bọn họ việc cho tiệm bánh nhà mười năm.
Sau mười năm, bọn họ mở tiệm riêng gì thì tùy."
“Em bỏ tiền cho họ học bánh Tây và nướng bánh, đây cũng là một cái nghề để kiếm cơm mà."
“Em dùng họ mười năm, nhiều ít, em thấy hợp lý.
Nhân viên ở tiệm chúng đa đều ở độ tuổi hai mươi, mười năm là ba mươi tuổi, lúc đó họ gì vẫn còn kịp."
Cố Kiến Hoa xong gật đầu:
“Cái , mười năm nhiều ít."
“Vậy em tính kỹ xem chọn ai ?"
Tô Hà lắc đầu:
“Vẫn , em mới quyết định xong thôi, em hỏi bọn họ .
Chuyện bà chủ bỏ tiền cho nhân viên học nghề thì đúng là thật."
“ cũng chắc , vì xa nhà đến Hải thị, ít nhất một năm mới về, còn một điểm nữa là việc cho mười năm."
“Cái chẳng khác nào ký văn tự bán mười năm, bình thường chắc mấy bằng lòng ."
Cố Kiến Hoa nghĩ :
“Em cứ hỏi thử , thấy sẽ khá nhiều đấy."
Nếu là hồi ông còn trẻ, khi lính, nếu ai sẵn sàng bỏ tiền cho ông học nghề, ông sẽ đồng ý mà chút do dự.
“Vâng, ngày mai em sẽ đến cửa hàng hỏi xem."
Chương 289 Hoàn cảnh gia đình cho phép cô
Tô Hà chọn , ngoài Ngụy Lam , chắc chắn là mấy nhân viên cũ đó .
Bà đến tiệm hoa tìm Hà Chi Chi .
Sau khi chia tay Trần Viễn, Hà Chi Chi như lột xác , Tô Hà cảm thấy cô bé trưởng thành hơn nhiều.