Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 408
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:45:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ba đứa hãy cố gắng theo sư phụ học tập cho , ngoài bánh Tây , tiện thể học luôn cả cà phê và đồ uống nữa, cái chắc khó, dễ hơn bánh."
“Đến lúc đó sư phụ các cháu sẽ giới thiệu giáo viên cho."
Trần Viễn, Diệp Sương, Hà Chi Chi ba cam đoan:
“Dì yên tâm dì Tô, bọn con sẽ học hành chăm chỉ, để tiền của dì đổ sông đổ bể ạ!"
Đó là ba nghìn tệ, nếu tiêu hết ba nghìn tệ mà học hành hồn thì ba cảm thấy sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
“Ừm ừm , dì tin các cháu."
“Ngày mai dì sẽ rời , mùa hè nghỉ hè lẽ dì sẽ sang Hải thị thăm các cháu, chuyện gì thì thư cho dì."
Tô Hà dặn dò.
Ba :
“Bọn con ạ dì Tô.".............
Chương 294 Miệng ngọt một chút, chăm chỉ một chút
Tô Hà vốn định ngày mới về, nhưng chuyện thu xếp xong xuôi trong vòng một ngày, bà cũng thấy cần thiết ở thêm.
Về sớm thôi, bà chỉ xin nghỉ ở trường một tuần.
Mấy năm nay hết tiệm đến tiệm khác khai trương, công việc và kinh doanh cả hai mặt đều lo toan, bà từng nghĩ là thôi việc chuyên tâm kinh doanh, so với tiền kiếm từ kinh doanh một tháng thì đồng lương của bà chẳng thấm .
suy tính bà vẫn thôi việc.
Sống trong xã hội , con cần một cái danh phận, một cái danh phận đáng để tự hào.
So với việc hộ cá thể, cái danh giáo viên Đại học Bắc Kinh vẫn oai hơn, mặt mũi hơn, dù lương tháng của bà chỉ hơn sáu mươi tệ, trong khi lợi nhuận thuần từ mười cửa hàng của bà mỗi tháng lên tới mấy vạn tệ.
Tô Hà quyết định bà sẽ ở trường cho đến lúc nghỉ hưu.
Buổi tối, ba Trần Viễn, Diệp Sương, Hà Chi Chi ở cái sân mà Tô Hà mua.
Tô Hà về nhà khách ở.
Cứ tưởng vất vả đường mấy ngày, đặt lưng xuống giường là sẽ ngủ ngay, nhưng ba Trần Viễn, Diệp Sương, Hà Chi Chi mất ngủ.
Tối nay ăn cơm, họ nếm thử chiếc bánh sinh nhật mà tương lai họ sẽ học.
Chiếc bánh đó ăn cảm giác mềm xốp, thơm nồng, lớp kem bên càng đặc biệt ngon.
Ba thầm nghĩ nếu học , loại bánh chẳng sẽ ăn hàng ngày .
Ba mơ tưởng về tương lai, mãi đến nửa đêm mười hai giờ mới chìm giấc ngủ.
Tô Hà thì , bọn Trần Viễn buổi trưa ít nhiều còn ngủ vài tiếng, bà thì từ lúc xuống tàu hỏa đến giờ vẫn luôn tay luôn chân, cho nên khi về đến nhà khách, khi rửa ráy đơn giản, xuống giường là ngủ say như ch-ết.
Sáng sớm hôm Tô Hà thức dậy từ bốn giờ, bà cố tình đặt chuông báo thức.
Trả phòng xong, bà tới phía tiểu viện.
Ba Trần Viễn, Diệp Sương, Hà Chi Chi thức dậy và đang rửa mặt.
Hôm qua sư phụ Hoàng , tiệm bánh ngọt, sư phụ bánh sẽ bắt đầu việc từ năm giờ sáng, buổi trưa nghỉ ba tiếng, đó sáu giờ chiều mới tan .
Giờ việc buổi sáng đúng là khá sớm.
học nghề mà, chịu khó chút thôi.
“Dì Tô, dì qua đây sớm thế ạ?"
Ba kinh ngạc.
Tô Hà đặt bữa sáng mua lên bàn:
“Hôm nay là ngày đầu tiên , dì đưa các cháu qua đó."
Dù con cái nhà nhưng cũng gần như thế , nhân viên trướng bà đều là nhà cả.
Câu khiến trong lòng ba Trần Viễn, Hà Chi Chi, Diệp Sương thấy ấm áp vô cùng.
Họ cảm giác như ngày nhỏ học bố đưa đến trường .
“Rửa mặt xong ?
Qua đây ăn sáng ."
Tô Hà mua quẩy, sữa đậu nành, còn bánh bao, dưa muối, bà cũng ăn nên lấy bát cùng ăn với ba đứa.
“Thời gian thức dậy của các cháu sớm quá, buổi sáng thời gian nấu cơm , bữa sáng mỗi ngày các cháu cứ mua ở ngoài mà ăn."
“Bữa trưa lẽ các cháu cũng thời gian nấu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-408.html.]
Tô Hà lấy từ trong túi một trăm tệ:
“Thế , tiền ăn một tháng của các cháu là một trăm tệ, bữa sáng bữa trưa đều ăn ở ngoài, bữa tối thì về nhà mà nấu."
Giờ sớm quá, buổi trưa tuy ba tiếng nghỉ ngơi nhưng sáng dậy sớm như , buổi trưa chắc chắn sẽ buồn ngủ.
Lấy tinh lực mà nấu cơm, cũng chỉ buổi tối tan là rảnh rỗi hơn chút.
“Bọn con ạ dì Tô."
Ba ngoan ngoãn đáp.
Tô Hà:
“Ừm, đến tiệm các cháu năng ngọt ngào với sư phụ và đồng nghiệp một chút, việc gì cũng chăm chỉ , hỏi nhiều học nhiều, chúng dù cũng là đến cửa học nghề mà."
Ba :
“Vâng ạ."
Tô Hà:
“Các cháu cố gắng lên, dì mong chờ các cháu học thành tài trở về."
Ăn xong cơm, vặn là bốn giờ rưỡi.
Tô Hà đưa ba đến tiệm bánh, bốn giờ năm mươi, hề muộn.
Sư phụ Hoàng và các sư phụ khác cũng mới tới.
Trên tay sư phụ Hoàng đang xách túi bữa sáng:
“Các cháu ăn đấy?
Nếu ăn thì mua bữa sáng đây."
“Sư phụ, bọn con ăn ở nhà ạ."
Ba đồng thanh.
Sư phụ Hoàng :
“Chị Tô , chị còn đưa họ sang đây nữa, coi như trẻ mẫu giáo hả."
Tô Hà:
“Ngày đầu tiên mà, đưa họ một đoạn."
Ba Trần Viễn, Diệp Sương, Hà Chi Chi chút ngượng ngùng, họ đúng là còn là trẻ con nữa, nhưng dì Tô ở đây họ thấy an tâm.
Giống như ngày bé học cùng .
Trò chuyện một lát, đến năm giờ, giờ việc tới.
Tô Hà chuẩn rời .
“Dì đây, hãy cố gắng theo sư phụ học cho nhé."
“Chìa khóa nhà giữ chứ?"
Ba sờ lên cổ, gật đầu:
“Vâng, giữ đây dì Tô."
Tô Hà:
“Gặp chuyện gì thì cứ hỏi sư phụ, nếu nữa thì gọi điện cho dì."
Sư phụ Hoàng bên cạnh:
“Ái chà chị Tô, ba đứa nhà chị đều ngoài hai mươi cả , trẻ con , chị cứ yên tâm, yên tâm ."
“Chẳng còn đây ."
Anh nhận của ba nghìn tệ học phí, ngoài việc dạy dỗ thì các phương diện khác cũng sẽ để mắt tới, thậm chí còn tính lo luôn cả ba bữa ăn cho ba đứa đồ .
Tô Hà bất lực:
“Ái chà, bọn trẻ cũng là đầu tiên xa nhà, sư phụ Hoàng, ba đứa nó phiền nhiều ạ."
“Nên mà, nên mà."
Sư phụ Hoàng gật đầu.
Tô Hà vẫy tay chào mấy :
“Được dì đây, hãy việc chăm chỉ với sư phụ, nghỉ hè dì sang thăm các cháu."
“Vâng ạ."