Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 437
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:45:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hà đưa mười nghìn tệ cho Hàn Thư Yến và Trường Ý:
“Đây là quà cho cháu ngoại gái của , hai đứa tiêu đấy, .”
Hai đứa dở dở :
“Mẹ, tụi con tiêu , tụi con sẽ gửi tiết kiệm cho con bé ạ.”
Tô Hà gật đầu:
“Ừm, đợi cháu ngoại gái của lớn lên, sẽ tặng thêm cho con bé một đôi vòng ngọc phỉ thúy nữa.”
Trường Ý:
“Mẹ, tặng cho con vẫn còn nhiều lắm mà.”
“Con là con, con bé là con bé, cái mà giống ?
Mẹ vẫn tặng gì cho cháu ngoại gái của mà, đợi con bé lớn lên để nó tự chọn một đôi.”
Tô Hà bế cô bé Tuế Tuế, cụng mũi nhẹ một cái với con bé.
Cô bé trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt to tròn, lông mi dài cong v.út, còn mắt hai mí, lớn lên nhất định sẽ xinh .
“Lại đây để ông ngoại bế một cái nào.”
Cố Kiến Hoa cũng cưng chiều thôi, cái giống như lúc đối đãi với Trường Ý, Trường An, Trường Quân, Trường Hoan, thú thật lúc Trường Ý và Trường An mới đời, chút ngơ ngác.
Đến lúc cặp song sinh thứ hai là Trường Quân và Trường Hoan đời thì sự chuẩn tâm lý .
Cố Kiến Hoa mới bế vài giây Cố mẫu và Tô mẫu cướp mất.
Cháu chắt gái mà!
Cố mẫu :
“Tuế Tuế nhà chúng xinh quá mất, sinh sống mũi , trẻ con thường là sống mũi .”
Tô mẫu phụ họa:
“Chứ còn gì nữa, nhớ ba của Trường Ý, cả nó nữa lúc mới đời đều .”
Cố mẫu:
“Mấy cô của Trường Ý cũng , đều sống mũi, lớn lên mới thấy hiện đấy.”
“Đừng bọn họ, Trường Ý lúc nhỏ cũng sống mũi, cũng là lớn lên mới đấy thôi.”
Tô Hà cũng gia nhập chủ đề .
Cố mẫu hừ hừ:
“Tuế Tuế nhà chúng từ nhỏ xinh .”
Nghe , Hàn Thư Yến và Trường Ý , bà ngoại, bà nội cả nữa, họ thật sự quá khen .
Trường Ý ở bệnh viện ba ngày thì về nhà ở, Tô Hà lén cho con gái uống viên uống phục hồi sinh.
Thời gian ở cữ của Trường Ý là do Tô Hà, Cố Kiến Hoa, Cố mẫu, Tô mẫu và Hàn Thư Yến năm chăm sóc, Tô Hà xin nghỉ nửa tháng ở trường, Cố Kiến Hoa phụ trách việc ăn uống trong kỳ ở cữ của con gái.
Tô Hà, Tô mẫu, Cố mẫu hai giúp đỡ chăm sóc em bé, Hàn Thư Yến cũng xin nghỉ một tuần, là chủ yếu ở bên cạnh sản phụ và em bé.
Nhờ viên uống phục hồi sinh mà Trường Ý chỉ vài ngày khỏe mạnh như vắt chanh.
Cô cho rằng đó là do thể chất của .
“Từ lúc sinh đến khi lớn lên, ngày nào em cũng uống một cốc sữa, xem hiệu quả giờ thể hiện đấy.”
Cô lảm nhẩm với Hàn Thư Yến.
Hàn Thư Yến:
“Vậy thì em cũng tẩm bổ cho thật trong cái tháng .”
“Một tháng mới đấy.”
Trường Ý:
“Em mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-437.html.]
Cô thầm cảm thấy may mắn vì sinh con tháng Ba, chứ tháng Sáu, Bảy, Tám.
Mùa hè sinh con thì mở cửa sổ, thổi quạt, chắc nóng ch-ết mất.
Cuối tháng Ba, tiệm cà phê và tiệm bánh của Tô Hà đều trang trí xong xuôi.
Nguyên liệu, nhân viên đều sẵn sàng, khai trương đại cát.
Tô Hà doanh thu hàng ngày của tiệm bánh chắc chắn sẽ quá tệ, nhưng ngờ đến thế, một ngày thế mà lên tới hàng nghìn tệ, là một nghìn, mà là ba nghìn tệ.
Ngày thứ bảy khai trương, bán hơn hai mươi cái bánh sinh nhật.
Lợi hại thật!
Cái kiếm tiền hơn hẳn mấy cái tiệm quần áo quán ăn nhiều!
Còn tiệm cà phê, Tô Hà cứ ngỡ loại tiệm lúc mới khai trương chắc chắn sẽ quá đông khách, dù cũng mất một hai tháng để quen thì khách mới dần đông lên.
nó còn bùng nổ hơn cả tiệm bánh, ngày đầu tiên khai trương kín chỗ.
Mặc dù doanh thu hàng ngày bằng tiệm bánh, nhưng tiệm cà phê thật sự ngày nào cũng kín chỗ.
Tảng đ-á đè nặng trong lòng Tô Hà coi như hạ xuống.
Mặc dù cô mở hơn mười cửa hàng, tiệm nào kinh doanh cũng , nhưng mỗi mở một cửa hàng mới, cô vẫn tránh khỏi lo lắng, bất an.
Vạn nhất kinh doanh thì ?
May mà cửa hàng nào kinh doanh cũng khá, ngay cả tiệm hoa cũng , mỗi tháng lợi nhuận đều hai nghìn tệ.
Các cửa hàng khác thì cần , kinh doanh cực kỳ phát đạt, giống như cửa hàng quần áo, cửa hàng phụ kiện, cửa hàng thu-ốc l-á r-ượu, tiệm bida, việc ăn năm hơn năm .
Rất dễ dàng đạt mức thu nhập tháng mười vạn tệ .
Năm nay mở thêm tiệm cà phê và tiệm bánh, chừng thể đạt mức thu nhập tháng mười lăm vạn tệ.
Cô hãy cứ kỳ vọng một chút !
Chương 317 Còn thể sống thêm hai mươi năm nữa
Cô bé Tuế Tuế sinh ngày mười lăm tháng Ba, đầy tháng ngày mười lăm tháng Tư, tiệc đầy tháng tổ chức.
Vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa thông báo cho họ hàng, những họ hàng ở xa, nếu đến thì đến, đến cũng miễn cưỡng.
Dù thì đám cưới của Trường Ý họ cũng tham gia .
Anh hai chị dâu của Tô Hà xem thời gian thế nào, lúc đó nếu rảnh thì sẽ qua, chị ba của Cố Kiến Hoa và Tổ trưởng Vương cũng như , còn chị cả rể của Cố thì cho sẽ sang.
Cuối cùng đến ngày đầy tháng, vợ chồng chị cả rể sang, chị ba và Tổ trưởng Vương sang , nhưng gửi tiền mừng đến.
Anh hai chị dâu cũng , ngoài một nghìn tệ tiền mừng , còn gửi tặng một đôi vòng vàng cho cô bé Tuế Tuế.
Sau tiệc đầy tháng, vợ chồng chị cả rể đến chỗ Triệu Thanh Lâm và Trần Quyên ở.
Ở quê ngoài mấy con gà , họ cũng chẳng nuôi thêm con vật gì khác, gà thì nhờ hàng xóm cho ăn hộ, mà ở vùng M-ông Cổ thì đến tháng Năm mới bắt đầu gieo trồng, vẫn còn sớm chán.
Thế là hai vợ chồng quyết định ở Bắc Kinh nửa tháng mới về.
Căn nhà Trần Quyên thuê lớn lắm, nhưng cũng nhỏ, sáu mươi mét vuông, hai phòng ngủ, đây vợ chồng cô ngủ một phòng, con trai ngủ một phòng.
Giờ chị cả rể sang, thế là bé Triệu Phàm chỉ thể ngủ chung với bố thôi.
Về chuyện Trần Quyên thấy khá phiền phức, bố chồng cô thật sự là quản mệt nhọc mà, xa xôi vạn dặm lặn lội sang đây, tiền mừng các thứ thì cứ gửi bưu điện sang là , hoặc bảo vợ chồng cô đưa hộ cũng mà!
Hai ông bà chỉ vì ăn một bữa tiệc đầy tháng mà đích lặn lội sang đây, thật là bái phục!
Lại còn định ở đây những nửa tháng.
Trần Quyên mấy bằng lòng, cô hỏi chị cả:
“Mẹ ơi, chuyện với cả chị dâu ?”
Chị cả hừ một tiếng:
“Nói cái gì mà , !”
Trần Quyên ái chà một tiếng:
“Thế hả , cả là con trai ruột của , chị dâu là con dâu ruột của , đều là một nhà cả.”