Tô Hà nghĩ ngợi:
“Trước tiên hỏi Cẩm Trình và Lâm Lâm xem, hai đứa nó ?”
“Em nhờ Ngụy Lam giúp em chọn từ tiệm bi-da.”
Trong mười mấy cửa hàng của cô, chỉ tiệm bi-da là nhiều .
Em gái Lục Cẩm Trình lớn , học lớp hai , Lục Cẩm Trình nếu thì em gái bọn họ giúp đỡ chăm sóc.
Thật cần , những năm nay cũng là họ giúp đỡ chăm sóc, ở cùng với bốn vị trưởng bối, quen thuộc thể quen thuộc hơn.
Bốn vị trưởng bối coi hai em Lục Cẩm Trình, Lục Cẩm Ý như cháu ruột nhà , gì ngon ngọt đều một phần.
Cố Kiến Hoa:
“Vậy , em hỏi bọn nó .”
Thay hồi Chu Lâm Lâm chắc chắn là , bởi vì trong nhà ngoài cô ai , nhưng bây giờ Chu Lâm Lâm , tình hình gia đình cũng cho phép cô .
Bố cô đang bày sạp bán bánh áp chảo, bánh kẹp, khoai tây răng sói những món ăn vặt , thu nhập một tháng ít, mấy trăm tệ lận.
Đủ cho cả nhà họ tiêu xài .
Cho nên khi Tô Hà tới hỏi, Chu Lâm Lâm đều cần cân nhắc:
“Dì Tô, con .”
Trời mới , hồi năm đám Hà Chi Chi, Diệp Sương bọn họ đưa học nghề cô ngưỡng mộ bao, cho nên cơ hội , cô nhất định nắm lấy.
Cô !
“Được, nhưng Lâm Lâm , cũng giống Chi Chi, Trần Viễn, Diệp Sương ba đứa bọn nó, dì đưa các con học tập, các con việc ở nhà hàng Tây nhà dì mười năm mới thể rời .”
Tô Hà mỉm .
Chu Lâm Lâm:
“Con dì Tô, đừng mười năm, con còn định ở chỗ dì cả đời luôn chứ.”
Cô những ý nghĩ như tự bay riêng mở tiệm gì đó, cô thích mạo hiểm, cô chỉ thích việc theo quy trình, cần gánh vác rủi ro.
Lương dì Tô trả cho cô hàng tháng cũng đủ cao .
Hơn nữa từ nhân viên tiệm chuyển thành đầu bếp món Tây, chỉ lương sẽ cao hơn, bản cô cũng vốn liếng để vững trong xã hội.
Chương 321 Đôi mắt cong cong
Hơn nữa tay nghề là thứ theo cô cả đời, giống như Trần Viễn từng với cô, ví như con cái họ tiền đồ, họ thể truyền thụ cho con cái.
“ dì Tô, học bếp Tây là học bao lâu ạ?
Cũng giống bọn Trần Viễn, học một năm là đủ ?”
Tô Hà lắc đầu:
“Đầu bếp học lâu hơn chút, học hai năm, các con học cho bản lĩnh của sư phụ tay .”
“Được ạ.”
Tô Hà:
“Ừm, nhưng các con nhớ nhà giữa chừng cũng thể về, còn lúc Tết, thể về nhà đón Tết, nghỉ đông nghỉ hè dì cũng sẽ tới thăm các con.”
“Không dì Tô, lãng phí tiền xe pháo, về về phiền phức, hai năm trôi qua nhanh lắm.”
Chu Lâm Lâm .
Có lẽ là lớn chăng, cô cũng quá quyến luyến gia đình, cô thể hai năm về nhà.
Tô Hà mỉm :
“Cái gì mà phiền phức.”
“Thôi tán gẫu với con nữa, dì tiệm bi-da xem thử, con bận , đúng , tiệm quần áo tuyển thêm nhé!”
Chu Lâm Lâm:
“Con dì Tô.”
Sau khi Tô Hà , nhân viên tiệm quần áo ngưỡng mộ Chu Lâm Lâm:
“Chị Lâm, bà chủ đối với chị thật đấy.”
Chu Lâm Lâm:
“Em chị đến tiệm quần áo việc từ khi nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-444.html.]
Nhân viên:
“Em chị , chị tới từ sớm .”
Chu Lâm Lâm:
“ , tiệm quần áo của dì khai trương năm 81, mùa hè năm 82 chị tới .”
“Chị ba năm rưỡi .”
“Năm ngoái tiệm chọn mấy Hải Thị học bánh, dì cũng tới tìm chị, hỏi chị ?
Chị .”
Nhân viên mới thắc mắc:
“Vì chị?”
Chu Lâm Lâm:
“Bởi vì gia đình chị cho phép, chị em tình hình nhà chị ....... em xem chị thể ?”
“Cũng đúng nhỉ.”
“Cho nên mới mà, bây giờ nhà chị còn mấy chuyện đó nữa, chị thể yên tâm học tập .”
Trước đó Chu Lâm Lâm nghĩ, hồi đầu năm dì Tô đăng ký lớp kế toán cho cô, bảo cô học kế toán, cô học một năm, học cũng hòm hòm .
Nghĩ thầm bản đây cũng coi như học một môn tay nghề .
Lần nếu cơ hội học tập, chắc chắn sẽ đến lượt cô, dù cô cũng học kế toán , ngờ dì Tô cư nhiên còn tới hỏi cô.
Được ông chủ coi trọng, trong lòng Chu Lâm Lâm chút vui sướng.
Phía Tô Hà lúc tới tiệm bi-da , Lục Cẩm Trình mặt, ước chừng là Cố Kiến Hoa gọi chở hàng .
Tiết Mục và Lục Cẩm Trình hai tuy là quản lý tiệm bi-da và tiệm cà phê, nhưng cũng là tài xế của các tiệm, chở hàng gì đó đều gọi hai họ .
Đàn ông mà, đều thích lái xe, vì thế hai cũng sẵn lòng .
Lúc thì lái xe tải lớn, lúc thì lái xe con nhỏ.
Oai phong hết .
Theo lời của Tiết Mục thì cảm giác cầm vô lăng quá ngầu luôn.
Cảm giác cầm chìa khóa bước xuống từ xe quá tuyệt vời!
Tô Hà thấy Lục Cẩm Trình ở đây, Ngụy Lam cũng ở đây, liền dạo quanh tiệm bi-da một vòng, chuyện với nhân viên một lát về.
Ai việc ở tiệm bi-da cô rõ lắm, còn hỏi Lục Cẩm Trình mới .
Đến tiểu viện, Lục Cẩm Trình ở đó, Tô Hà liền tới tiệm đồ kho cải tạo từ tiệm bánh áp chảo.
Quả nhiên Lục Cẩm Trình đang cùng Cố Kiến Hoa xử lý đống thịt cần kho .
“Chú út, móng giò đầu lợn đều xong ạ.”
“À, .”
Cố Kiến Hoa chuẩn kho mẻ thịt định bán ngày hôm .
Thật sự là, mở tiệm bánh áp chảo, việc ăn của tiệm bánh áp chảo tệ, cực , ông giữa đường đổi nghề sang bán đồ kho, việc ăn cũng khá, đồ kho mỗi ngày cơ bản đều bán sạch.
Cố Kiến Hoa cảm thấy bản mở con đường ẩm thực.
Ông lẽ thiên phú ở phương diện , so với lính, công an, đều thiên phú hơn.
“Vợ , em qua đây?”
Tô Hà:
“Em tới tìm Cẩm Trình, nó đây ?”
Cố Kiến Hoa:
“Ồ, vì chuyện Hải Thị học tập ?
Anh với nó .”
“Nó nó sẵn lòng , thương lượng với em gái nó .”
Tô Hà:
“Được, ngoài chuyện , em còn chuyện khác cần tìm nó.”
“Ồ ồ, em , nó ở hậu trường kìa.”