Tô Hà hậu trường, đơn giản với Lục Cẩm Trình chuyện Hải Thị học món Tây:
“Cẩm Trình, ngoài cháu và Lâm Lâm , còn cần hai nữa.”
“Cháu tiến cử cho dì vài , từ tiệm bi-da của các cháu .”
Lục Cẩm Trình nghĩ ngợi:
“Dì Tô, dì hỏi thử Từ Xán Xán, Kiều An, Lý Hưng Hoa, Thẩm Nguyệt bốn họ xem.”
Tô Hà:
“Bốn giữ chức vụ gì?”
Lục Cẩm Trình:
“Từ Xán Xán là phó quản lý, Lý Hưng Hoa là trưởng ca, Kiều An, Thẩm Nguyệt, họ một năm, biểu hiện khá .”
Tô Hà:
“Được, dì , họ bao nhiêu tuổi ?”
Lục Cẩm Trình:
“Ngoài Lý Hưng Hoa , Từ Xán Xán, Thẩm Nguyệt, Kiều An, ba họ tuổi tác xấp xỉ cháu, đều 19, 20 tuổi.”
“Lý Hưng Hoa chắc 27 tuổi .”
Cậu qua Tết cũng hai mươi tuổi , lúc mới tới chỗ dì Tô, mới mười sáu tuổi, còn đủ mười sáu tuổi tròn.
Lục Cẩm Trình dám tưởng tượng, nếu hồi đó trúng tuyển thì cuộc sống của sẽ như thế nào, cảm ơn dì Tô, nhận một nhân viên đùm đề gia đình như , cũng cảm ơn bản dũng cảm hồi đó.
Tô Hà xong:
“Được, lát nữa cháu xử lý xong chỗ thì với dì tới tiệm bi-da một chuyến.”
“Vâng dì Tô.”
Lục Cẩm Trình đồng ý sảng khoái.
Tốt quá, thể lái xe .
Trong chậu cũng chẳng còn mấy miếng thịt, Lục Cẩm Trình nhanh ch.óng xong, rửa tay, theo Tô Hà lái xe tới tiệm bi-da.
Nhân viên tiệm bi-da tự hỏi, bà chủ qua đây nữa , đối với nhân viên mà , ông chủ thường xuyên qua đây chẳng là chuyện gì lành.
Thấy còn dẫn theo quản lý qua nữa, với tư cách là phó quản lý, Từ Xán Xán trong lòng nghĩ, lẽ nào là vệ sinh trong tiệm của họ đạt chuẩn, bà chủ nãy qua đây kiểm tra thấy ?
Cho nên bây giờ tìm quản lý qua để họ ?
nãy bà chủ cũng dạo một vòng mà chẳng gì, cũng bảo chỗ nào đạt chuẩn mà.
Khiến cho tim Từ Xán Xán cứ đ-ập thình thịch.
Thấy bà chủ dẫn quản lý , Từ Xán Xán vội vàng bước tới, Tô Hà :
“Dì qua đây.”
Nụ của Tô Hà khiến tảng đ-á trong lòng Từ Xán Xán rơi xuống, dáng vẻ bà chủ thế chắc là chuyện khác, vì vệ sinh đạt chuẩn gì.
Lục Cẩm Trình:
“Xán Xán, em gọi Kiều An, Thẩm Nguyệt, còn cả Lý Hưng Hoa, tất cả bọn họ qua đây, em cũng qua đây luôn, chuyện tìm các em.”
“Ồ, ạ.”
Từ Xán Xán gọi , ba hỏi Từ Xán Xán:
“Bà chủ tìm bọn chuyện gì ?”
Họ thực sự hiểu nổi.
Từ Xán Xán:
“ cũng , bà chủ còn tìm cả nữa nè.”
“Bọn con , chắc chắn là chuyện , bà chủ ước chừng bọn con học thứ gì đó.”
Dì Giang ở tiệm bi-da mấy năm .
“Vậy ạ?”
Mọi khá vui mừng.
Từ Xán Xán:
“Có qua đó là ngay thôi, mau .”
Mấy đến mặt Tô Hà.
Tô Hà mỉm :
“Các con .”
Bốn ngoan ngoãn xuống.
Lục Cẩm Trình giới thiệu cho Tô Hà:
“Dì, là Kiều An.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-445.html.]
Tô Hà gật đầu:
“Chàng trai trai lắm.”
“Đây là Thẩm Nguyệt.”
Tô Hà:
“Cô bé trông thật xinh .”
“Phó quản lý Từ Xán Xán.”
“Trưởng ca Lý Hưng Hoa.”
Lục Cẩm Trình giới thiệu xong cho Tô Hà, Tô Hà :
“Trong tiệm của cháu là những trai trai, cô bé xinh thế , cháu tuyển chuyên chọn ?”
Lời khiến trong lòng bốn vui sướng, bà chủ cũng khen quá .
Lục Cẩm Trình :
“Ai trông ưa thì ưu tiên ạ.”
Tô Hà gật đầu:
“Rất .”
“Chuyện là thế , sang năm dì định mở một nhà hàng Tây, nên dự định từ trong tiệm của chúng chọn vài Hải Thị học món Tây.”
“Đi học tập hai năm, tiền học phí ăn ở của các con dì đều bao hết, nhiệm vụ chính của các con là học cho tay nghề nấu nướng.”
“Học thành tài trở về, việc ở nhà hàng Tây nhà dì mười năm, mười năm mới thể việc khác, ví dụ như từ chức nhảy việc sang tiệm khác vân vân.”
“Quản lý Lục của các con đây đề cử với dì mấy đứa các con, các con ưu tú, việc chăm chỉ lanh lẹ.”
“Nên dì qua đây hỏi các con xem, ai ?”
Bốn .
Tô Hà:
“Trước tiên vội, các con thể suy nghĩ một đêm, về nhà bàn bạc với xem .”
Lý Hưng Hoa giơ tay:
“Bà chủ, quản lý, tiên cảm ơn coi trọng , nhưng trong nhà chỉ một , thể , mà thì nhà còn nguồn thu nhập nữa.”
Cậu cũng thấy đáng tiếc nha, vốn dĩ cũng học, nhưng tình hình gia đình cho phép !
Bố mất việc , xưởng việc phá sản, trong nhà hai đứa con, vợ cũng việc .
Cả nhà đều trông chờ một thôi.
Tô Hà tỏ ý thông cảm:
“Đợi cơ hội, chúng .”
“Ba đứa các con thì ?”
Lục Cẩm Trình hỏi.
Kiều An:
“Quản lý, em về bàn bạc với bố em .”
Từ Xán Xán, Thẩm Nguyệt:
“Em cũng .”
Tô Hà:
“Được, chuyện cũng chuyện nhỏ, về bàn bạc với nhà .”
“ Cẩm Trình, khi cháu chọn vài cấp quản lý, đợi sang năm tiệm lẩu của chú út cháu khai trương, ước chừng điều một từ tiệm bi-da qua quản lý.”
“Còn nữa nhớ tuyển thêm nhé!”
Lục Cẩm Trình:
“Con dì Tô.”
Ba Từ Xán Xán, Thẩm Nguyệt, Kiều An về nhà bàn bạc với , nhà đều ủng hộ họ học nghề.
Bố Từ :
“Ái chà, học nấu ăn nha, còn học món nước ngoài, , mà , đây là cơ hội hiếm bao!”
Bố Thẩm :
“Đi chứ, chúng học tay nghề nấu ăn thì cả đời lo thiếu cơm ăn.”
Bố Kiều :
“Đi , bà chủ bao ăn bao ở bao học phí cho con , con còn học tay nghề, chuyện thế gì mà .”
Dưới góc của các bậc cha , chỉ cần học một môn tay nghề thì bản lĩnh mưu sinh cả đời , lo thiếu cơm ăn.
Hơn nữa học món Tây, ái chà, trong nước chẳng mấy , học thành tài trở về, lương một tháng chắc chắn cao.