Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 469
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:50:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hà:
“ , nhà nhị tỷ em hai sinh viên đại học đấy."
Bố Hứa:
“Có tận hai , thì giỏi quá ."
Con cái giỏi giang thì nó thể hiện ở chỗ đó, chuyện với khác cũng thể diện, bốn đứa con, đứa lớn đứa ba là sinh viên đại học, chuyện với khác là để lấy mặt mũi.
Đứa hai đứa tư thì thuộc kiểu kinh tế, kinh doanh kiếm tiền, tiền nhiều.
“Cũng cảm ơn mợ nhỏ của bọn nó, năm đó đứa lớn học hết tiểu học học nữa , là mợ nhỏ nó cứ lải nhải, nó mới học tiếp đấy, thành tích tiểu học của đứa lớn , lên cấp hai mới khá lên ."
Cố nhị tỷ coi như khơi mào câu chuyện.
Kể về những chuyện năm xưa, thật sự là kể hết.
Mẹ Hứa:
“Thế thì giống Giai Niên nhà , thành tích tiểu học của nó cũng , lên cấp hai mới khá lên ."
“Thành tích tiểu học của ?"
Tô Tinh Nhiên khẽ hỏi Hứa Giai Niên.
Hứa Giai Niên:
“ thế, thành tích tiểu học của bét lớp thôi."
“Còn em thì ?"
Nói đến cái Tô Tinh Nhiên đắc ý:
“Từ nhỏ thành tích của em , em luôn nhất lớp."
“Em còn thường xuyên tranh hạng nhất khối với chị họ và họ nữa."
“ vẫn là hai họ giỏi hơn, thi đại học trực tiếp đỗ thủ khoa luôn."
Hứa Giai Niên :
“Người sinh sớm hơn em nửa năm mà."
“Vâng, hai họ lớn hơn em mấy tháng."
“ cô nhỏ, Trường An đối tượng ạ?
Năm nay đúng ?"
Tô Tinh Nhiên nhớ tới họ Trường An của .
Bố Hứa cũng Tô Hà, Tô Hà:
“Chắc là đấy."
“Cô cũng nữa, với bọn cô mà."
Cố nhị tỷ:
“Hôm nọ chị thấy Trường An dẫn một cô gái tới tiệm lẩu ăn cơm, ."
Tô Tinh Nhiên:
“Chỉ hai họ thôi, là khác nữa ạ?"
Cố nhị tỷ:
“Chỉ hai đứa thôi, cô gái đó mặc một chiếc váy đỏ, là một cô gái xinh ."
Mẹ Hứa :
“Thế thì tám chín phần mười , chắc là đang hẹn hò."
Tô Hà:
“Hì, đến lúc đó nó sẽ với bọn em thôi, chắc hiện tại mới bắt đầu yêu đương."
“Cũng cần vội, Trường An năm nay mới 24 nhỉ?
Trẻ con bây giờ đều coi trọng học tập và công việc, kết hôn muộn vài năm cũng là bình thường."
Bố Hứa .
“ ạ."
Bữa cơm ăn từ sáu giờ đến tận chín giờ tối, ăn suốt ba tiếng đồng hồ, Cố nhị tỷ uống r-ượu đến mức ngà ngà say.
May mà r-ượu uống từ từ, ngoài việc hoa mắt ch.óng mặt thì gì khó chịu khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-469.html.]
Tô Hà uống nhiều, chỉ uống hai ly nhỏ.
Để Hứa Giai Niên đưa hai về nhà khách.
Cố nhị tỷ ban ngày ngủ nhiều, buổi tối ngủ , cứ kéo Tô Hà bao nhiêu là chuyện, kể chuyện ở quê, kể chuyện ở Bắc Kinh, đủ thứ chuyện.
Nói đến mức Tô Hà buồn ngủ rũ rượi.
“Nhị tỷ, chúng ngủ thôi, em buồn ngủ quá."
“Ồ đúng đúng, em dâu buổi trưa nghỉ ngơi, ngủ ngủ ."
Cố nhị tỷ uống nhiều, nhưng đầu óc thật sự siêu tỉnh táo, chị cảm thấy say, đầu óc chị thật sự tỉnh táo.
Để chứng minh điều , chị phòng tắm đ-ánh răng rửa mặt, chẳng chuyện gì cả.
Chị quả nhiên say.
Cũng là mệt , cả một ngày bận rộn, ngày hôm Tô Hà ngủ đến tận mười giờ sáng mới tỉnh.
Hôm nay việc gì, buổi trưa nhóm Lôi Nặc, bác Hoàng thời gian, buổi tối mới cùng ăn cơm, ban ngày cô sẽ khảo sát thị trường .
Xem thử mười một cái cửa hàng của cô ở Hải Thị kinh doanh gì thì thích hợp.
Ngoài ăn uống , Tô Hà thực sự chút chép mô hình kinh doanh ở Bắc Kinh.
Ví dụ như quần áo, phụ kiện, thu-ốc l-á r-ượu, bi-a, mỹ phẩm, cô thấy đều cả.
Chương 337 Cố Gia Tiểu Lâu?
Những ngành kinh doanh cũng dễ , cần cử học tập, cần kỹ thuật viên, chỉ cần nhập hàng mở tiệm, tìm một nhân viên trông coi là .
Đến lúc đó cô sẽ để Ngụy Lam mỗi tháng công tác tới Hải Thị một để thu tiền.
Tô Hà tỉnh dậy lâu thì Cố nhị tỷ cũng tỉnh, lải nhải:
“Hôm qua chị uống nhiều quá nhỉ Tô Hà?"
Tô Hà :
“Vâng nhị tỷ, tối qua lúc ngủ, chị cứ kéo em chuyện đến tận mười hai giờ mới ngủ đấy."
Nghe Cố nhị tỷ vỗ vỗ đầu:
“Chao ôi ngại quá, Tô Hà , chị đúng là lắm lời quá."
“Không nhị tỷ, ngày mai chúng về , hôm nay cứ thong thả dạo ở Hải Thị một chút."
Cô xem qua thị trường một chút, xem vị trí mấy cửa hàng nhà , kinh doanh gì thì thích hợp hơn.
Sau đó ghi chép cẩn thận , đợi về Bắc Kinh sẽ cùng Cố Kiến Hoa lên kế hoạch.
Mấy cửa hàng ở Hải Thị , muộn nhất là sang năm đều khai trương hết.
Cố nhị tỷ:
“Được , chị cũng mua ít đặc sản mang về."
Hai ăn sáng, cũng thể coi là ăn trưa, vì lúc họ thu xếp xong ngoài mười một giờ .
Sau đó liền dạo khắp nơi mua đồ, lúc dạo Tô Hà hề rảnh rỗi, mua đồ ghi chú sổ.
Cố nhị tỷ hỏi mới là đang khảo sát thị trường, liền :
“Em dâu, em phát tài thì ai phát tài chứ, chị thật sự phục em sát đất."
Tô Hà :
“Cũng gì nhị tỷ, chủ yếu là mua cửa hàng ở đây mà mở thì cũng lãng phí, nên xem thử kinh doanh gì thì thích hợp hơn."
“Người em quên lắm, ghi sổ tay là nhớ ."
Cố nhị tỷ:
“Em cứ khiêm tốn mãi thôi."
“Kiến Hoa cưới một vợ như em, thật sự là kiếp thắp hương cao , bốn đứa Trường Ý, Trường An, Trường Quân, Trường Hoan đầu t.h.a.i bụng em cũng là phúc, chọn chỗ đầu t.h.a.i đấy."
Những tài sản mà em trai em dâu chị tích lũy , chẳng đều là của bốn đứa nhỏ đó .
Bốn đứa nhỏ đó ưu tú, dù bố bao nhiêu tiền thì tương lai cũng thể sống những ngày tháng tệ, nhưng cũng chỉ là tệ thôi, con gái lớn con gái ba của chị đều nghiệp đại học, còn là trường danh tiếng.
cái đồng lương đó mà, thật sự cao, chẳng bằng tiền bán bánh kẹp thịt của họ.
Con sống đời chuyện gì cũng dùng tiền giải quyết mà.
Cho nên chị mới những đứa trẻ đầu t.h.a.i bụng em dâu chị là phúc.
Vì căn bản lo chuyện tiền nong, dù công việc đó nữa mà chuyển ngành, thì em trai em dâu chị cũng thể đưa nguồn vốn hỗ trợ.