Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 480
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:50:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ thế, em cũng cảm thấy tuyệt, nếu thì cái cửa hàng rộng bốn trăm mét vuông đó ngoài mở nhà hàng siêu thị thì thật sự gì cho hợp."
Cố Kiến Hoa hỏi:
“Vậy vợ , cái tiệm bán tổ yến, hải sâm, bào ngư của em định bao giờ thì mở?"
“Năm nay luôn chứ , ngày em sẽ xem cửa hàng, tiệm nhỏ trang trí sẽ mất nhiều thời gian , đầu tháng mười là thể khai trương ."
Tô Hà nhẩm tính.
“Được thôi, em cứ mở ."
Cố Kiến Hoa vô cùng ủng hộ vợ mở tiệm, đầu óc nhiều ý tưởng như vợ, chỉ nghĩ đến việc mở nhà hàng và siêu thị thôi, vẫn là vợ thông minh hơn.
Ngày hôm , thứ bảy.
Đi thăm thông gia tương lai.
Trường An cũng cùng.
Lúc gia đình ba gồm bố Quan và Quan Bác Lâm cũng chuẩn sẵn sàng, đặc biệt dậy sớm chợ mua thức ăn.
Người còn tới, Quan lầm rầm với con gái:
“Tám phần là họ đến để bàn chuyện hôn sự của hai đứa đấy."
“Con thật với xem, con bao giờ thì kết hôn?
Về sính lễ thì con yêu cầu gì ?"
Quan Bác Lâm ngạc nhiên:
“Bàn chuyện hôn sự ạ?
Mẹ ơi nhanh quá ?"
Mẹ Quan :
“Nhanh cái gì mà nhanh, đây là tốc độ và quy trình bình thường thôi, Trường An đến nhà , con cũng đến nhà họ gặp mặt ."
“Hôm nay hai bên cha gặp , quen một chút, bàn chuyện hôn sự của hai đứa luôn thôi."
“Nhìn tình hình nhà họ thế thì sính lễ chắc chắn sẽ đưa ít , nhưng nếu con yêu cầu gì thì cứ việc đề xuất, con là đứa con gái duy nhất của bố , dù họ đưa bao nhiêu sính lễ thì bố cũng sẽ đưa hết cho con thôi."
Quan Bác Lâm:
“Mẹ ơi con bao nhiêu là hợp lý ạ?
Bố cứ quyết định con ."
Mẹ Quan:
“Con xem cái con bé , thế còn về trang sức thì ?
Có yêu cầu gì ?"
Quan Bác Lâm lắc đầu:
“Con ạ, lấy một cái nhẫn vàng chăng?"
Mẹ Quan:
“Thôi để bố quyết định con."
Cái con bé chẳng chút ý tưởng nào cho hôn sự của chính thế .
Đi xe đúng là nhanh, chỉ mười mấy phút Tô Hà và Cố Kiến Hoa đến lầu Quan gia.
Quan Bác Lâm vẫn luôn chú ý bên ngoài, thấy tiếng xe , ngoài cửa sổ liền reo lên:
“Bố ơi, họ tới ."
“Được , bố ."
Bố Quan hai đang ở trong bếp nấu ăn, thấy tới liền rửa tay, chỉnh đốn trang phục đón khách.
Hai bên gặp mặt, khách sáo vài câu.
Bố Quan mời họ uống , thức ăn trong bếp cũng nấu héo héo , bố Quan ở tiếp chuyện, Quan bếp xào nốt mấy món còn , Trường An với tư cách là con rể tương lai cũng bếp giúp vợ một tay.
Bố Quan và Cố Kiến Hoa trò chuyện hợp ý, Tô Hà cũng dậy bếp, trò chuyện với Quan.
Mẹ Quan lớn tuổi hơn Tô Hà, năm nay Quan 50 tuổi, bố Quan cũng lớn hơn Tô Hà, 52 tuổi.
Mẹ Quan :
“Hai vợ chồng kết hôn xong thì con muộn."
Tô Hà đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-480.html.]
“Chuyện bình thường mà chị Quan, hai nghiệp đại học chắc cũng 24 tuổi , em với Kiến Hoa đều từng học đại học, em mới thi đấy."
“Em học cũng muộn, tám tuổi lên lớp hai , em mới bắt đầu học lớp một, hai mươi tuổi mới thi đại học, học bốn năm đến hai mươi bốn tuổi mới nghiệp."
“Em với bố nó quen hồi đại học, yêu một năm thì kết hôn, năm 27 tuổi mới sinh con gái."
Tô Hà liền :
“Thế cũng ạ, em thì kết hôn sớm, hai mươi tuổi kết hôn , năm là hai đứa tụi nó luôn."
Mẹ Quan :
“Kết hôn sớm cũng mà, em xem hai đứa bây giờ vẫn còn trẻ mà con cái đều lập gia đình hết , hai đứa thể nghỉ hưu đấy."
“Ấy chị Quan ơi, trong nhà vẫn còn hai đứa nhỏ nữa, tụi em sinh đứa thứ hai muộn."
Tô Hà cảm thấy bản hồi trẻ đúng là bộ tịch, lẽ nên sinh đứa thứ hai lúc Trường Ý và Trường An bốn năm tuổi, nếu thì bây giờ cũng lên đại học .
Mẹ Quan hỏi:
“Em của Trường An bao nhiêu tuổi ?"
“Dạ 15, mùng 1 tháng 9 tới là lên lớp 11 ạ."
Tô Hà .
Mẹ Quan :
“Thế thì cũng nhanh thôi, bọn trẻ lên đại học là khỏe ."
Đang trò chuyện thì Quan cũng xào xong thức ăn, bày bàn để ăn cơm.
Tô Hà chủ động nhắc đến chuyện của hai đứa trẻ:
“Anh chị thông gia ạ, chuyện là thế , Trường An , xe thì mua cho nó , mua mới tinh năm nay luôn, còn nhà thì mấy hôm cũng mua cho nó một căn nhà lầu , vẫn trang trí."
“Trang trí thì hai đứa tụi nó cứ theo sở thích của mà , tiền bạc thì cứ để tụi em lo..."
Nhà và xe đều sẵn , thể kết hôn bất cứ lúc nào.
Bố Quan cũng hiểu ý, họ hài lòng về con rể , gia cảnh , bản ưu tú, công việc là bác sĩ.
Thấy phía thông gia cũng hài lòng về con gái nhà .
Hai đứa trẻ cũng chẳng ý kiến gì, thế thì kết hôn thôi.
Bố Quan :
“Vậy trang trí nhà , nếu hai đứa nó kết hôn xong chẳng chỗ mà ở."
Cố Kiến Hoa tiếp lời:
“ , chắc chắn trang trí , ngày mai sẽ tìm thợ cho tụi nó, nhưng phong cách trang trí thì cứ để hai đứa nó tự chọn."
Mẹ Quan :
“Hôn sự của hai đứa cứ định năm , nhà trang trí xong cũng để thoáng vài tháng mới ở ."
“Về phần sính lễ, chị thông gia cứ đưa 6666 đồng, cộng thêm bộ trang sức vàng ba món, chúng yêu cầu gì khác."
“Nhà và xe chị lo hết , thì đồ nội thất và điện máy trong nhà mới của hai đứa, tụi sẽ lo."...........
Hai bên bàn bạc vui vẻ.
Mặc dù bố Quan chỉ lấy 6666 đồng sính lễ, nhưng Tô Hà và Cố Kiến Hoa chuẩn hẳn một vạn một, trang sức tặng con dâu gồm :
“Một dây chuyền vàng, một đôi bông tai vàng, một nhẫn vàng, một đôi vòng tay vàng, cộng thêm một đôi vòng tay phỉ thúy nữa.”
Còn cái vòng tay ngọc lục bảo , đợi đến lúc kết hôn mới tặng.
Khi Tô Hà và Cố Kiến Hoa mang đồ đến Quan gia, bố Quan đều sững sờ kinh ngạc.
Cảm tình đối với hai vợ chồng thông gia Tô Hà và Cố Kiến Hoa tăng vọt.
Mẹ Quan rỉ tai Quan Bác Lâm:
“Bố chồng con đúng là hổ danh kinh doanh, phóng khoáng quá mất."
“Chỉ riêng đôi vòng tay thôi, chắc cũng mấy chục vạn chứ."
Mẹ Quan cầm đôi vòng tay phỉ thúy lên, là loại băng chủng phiêu hoa.
“Con con dâu nhà họ đúng là phúc , thứ gì chắc chắn sẽ đều phần của con."
Quan Bác Lâm từng nghiên cứu về vòng tay phỉ thúy, cô hiểu hỏi :
“Mẹ ơi, nó đắt đến thế ạ?
Mấy chục vạn, hai cái vòng mà còn đắt hơn cả xe ạ?"