Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 482
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:57:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sư phụ Trương tìm việc .”
Cả nhà đều vui vẻ, vợ ông hỏi:
“Vậy ông chủ tiền lương trả bao nhiêu ?"
Sư phụ Trương giơ hai ngón tay , vợ ông bảo:
“Hai trăm ?
Trả cũng cao đấy chứ."
Sư phụ Trương đính chính:
“Là hai nghìn!"
“Cái gì, trả ông hai nghìn á?"
Vợ ông kinh ngạc tột độ.
Sư phụ Trương vội nhắc:
“Bà nhỏ thôi, đừng để chúng nó thấy."
Nhà họ vẫn phân gia, con trai cả và con trai thứ dù kết hôn nhưng vẫn sống chung một chỗ.
May mà sân nhà họ khá rộng, mỗi một phòng, đến mức chen chúc như nhà khác.
Tuy nhiên con cả con hai đều gia đình riêng, tâm tính cũng khác .
Làm việc gì cũng đều tính toán cho gia đình nhỏ của .
Vợ ông hạ thấp giọng:
“Phải, , cần nhỏ tiếng một chút."
Sư phụ Trương dặn:
“Bà cứ với tụi nó là lương mỗi tháng năm trăm thôi."
“Được."
Vợ ông gật đầu.
Lại hỏi tiếp:
“Mà ông chủ trả ông lương cao thế?"
Hai nghìn tệ đấy, cao bình thường .
Sư phụ Trương giải thích:
“Nhà hàng sắp rộng hơn ba nghìn mét vuông, bốn tầng lầu, là t.ửu lầu lớn cơ mà.
Ông chủ để bếp trưởng!"
“Bà bếp trưởng là gì ?"
Vợ ông đ-ánh ông một cái:
“Tất nhiên là chứ, là quản lý tất cả trong bếp."
Sư phụ Trương :
“ thế, một là vì vị trí bếp trưởng, hai là vì là đầu bếp từ nhà hàng quốc doanh nghỉ , tay nghề bảo chứng."
“Cho nên mới trả cao như ."
Vợ ông dặn dò:
“Chao ôi, thì ông cho .
Lương cao thì trách nhiệm cũng lớn, cả một cái nhà hàng to đùng như thế cơ mà."
Sư phụ Trương kể:
“Ông chủ của là tiền đấy, tự lái một chiếc xe , con gái con rể cũng lái một chiếc, con trai cũng lái một chiếc."
“Vợ ông còn là giảng viên đại học Bắc Kinh nữa."
“Ngoài cái nhà hàng , họ còn mười mấy cửa hàng khác."
Vợ ông tò mò:
“Sao ông rõ thế?"
Sư phụ Trương đáp:
“Xe thì tự mắt thấy, còn những chuyện khác là Tô Triệt cho , hai vợ chồng ông chủ là em gái em rể của ."
Tô Triệt thì vợ ông , đây từng uống r-ượu với .
“Hóa là em gái em rể của Tô Triệt ."
Sư phụ Trương :
“ thế, cũng tính là nửa quen."
Vợ ông dặn:
“Nói chung ông cứ tận tâm việc cho .
Người trả lương cao như thế, quản lý nhân viên hậu cần thì , chủ yếu là ông xào nấu cho ngon.
thật, nếu tiệm mở mà ăn gì thì danh tiếng 'đại đầu bếp Trương' của ông cũng tiêu đời luôn."
Sư phụ Trương gạt :
“Bà đừng mấy lời xui xẻo đó, chắc chắn là , khách khứa sẽ chật kín mỗi ngày cho xem."
“Ngày mai bắt đầu đến cửa hàng đồ kho của ông chủ việc đây.
Ông một tiệm đồ kho, là quán cơm, đó mới đổi."
Vợ ông giục:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-482.html.]
“Đi , .
Tuy chính thức nhưng ông đến đó việc, ông chủ chắc chắn cũng sẽ đưa cho ông chút tiền công."
Sư phụ Trương gật đầu:
“ ."
Ông chủ qua là hạng keo kiệt, hai bình r-ượu tặng hôm nay là ngay.
Tửu lầu nhà họ Cố tìm bếp trưởng, tiếp theo là tìm các đầu bếp khác và một đầu bếp chuyên món Xuyên.
Đầu bếp món Xuyên thì Cố Kiến Hoa dự định đợi vợ nghỉ phép sẽ cùng tỉnh Xuyên tìm.
Các đầu bếp khác thì vội, tìm khi khai trương một tháng là .
Chủ yếu là tìm bếp trưởng là yên tâm .
Ngày hôm sư phụ Trương đến cửa hàng đồ kho trình diện.
Có sự gia nhập của sư phụ Trương, Cố Kiến Hoa rảnh rang hẳn .
Ngoại trừ việc mua thức ăn, những việc còn đều do sư phụ Trương .
Anh liền dẫn cô bé Tuế Tuế dạo loanh quanh, hết ghé cửa hàng sang cửa hàng xem xét.
Đến giữa tháng Mười một, thẩm mỹ viện của Tô Hà rốt cuộc cũng trang trí xong.
Vì nhân viên cần đào tạo, Tô Hà đó thuê riêng một căn nhà để Lâm Thi Thi dạy họ, tất nhiên thứ Bảy và Chủ nhật Tô Hà cũng sẽ qua đó.
Trải qua vài tháng, hai mươi nhân viên đều nghề.
Họ lượt thử các liệu trình và massage cho bạn bè, đều nhận phản hồi .
Thẩm mỹ viện thành giữa tháng Mười một, Tô Hà dẫn nhân viên dọn dẹp sạch sẽ tỉ mỉ suốt nửa tháng trời.
Đầu tháng Mười hai, thẩm mỹ viện khai trương.
Ngày khai trương cũng chọn thứ Bảy.
Trước đó cô nhờ bạn bè và nhân viên ở các cửa hàng khác quảng bá một lượt.
Vì thế ngày khai trương, thẩm mỹ viện cực kỳ đông khách.
Tất nhiên chỉ ngày khai trương, mà những ngày đó khách khứa ngày một đông hơn.
Bởi vì ở kinh đô, chỉ duy nhất thẩm mỹ viện của Tô Hà.
Các hạng mục ở tiệm cô hề rẻ, nhưng ngăn nổi việc quá nhiều giàu, ngày nào cũng kín chỗ.
Doanh thu tháng Mười hai khiến cả hai vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa đều sững sờ.
Hơn năm mươi vạn tệ.
Tô Hà cảm thán:
“Ngành đúng là kiếm tiền thật đấy!"
Cố Kiến Hoa :
“Cho nên em thấy đấy vợ ơi, chúng mở cửa hàng lớn.
Em thẩm mỹ viện, tiệm lẩu xem, doanh thu mỗi tháng cao bao nhiêu."
Tô Hà gật đầu, :
“Em cảm giác doanh thu tháng Giêng của thẩm mỹ viện sẽ còn cao hơn nữa."
Cố Kiến Hoa hiểu:
“Vì ?"
Tô Hà giải thích:
“Vì sắp Tết ."
Cố Kiến Hoa vỡ lẽ:
“Hiểu , hiểu ."
Tết đến thăm họ hàng bạn bè, ăn diện tinh tế lên chứ, nâng tầm trạng thái của lên mức nhất.
Tiền trong thẻ nhiều lên, Tô Hà thấy “ngứa tay", mua thêm hai căn tứ hợp viện nữa.
Cuối cùng cũng gom đủ bốn căn tứ hợp viện .
Còn sáu căn nữa cần mua.
Năm sẽ mua nốt sáu căn còn .
Cố Kiến Hoa vẫn còn tâm niệm cái mặt bằng lớn, :
“Vợ ơi, chúng gom tiền mua một mặt bằng thật lớn để mở siêu thị nữa!"
“Mở siêu thị thì cần nghĩ cũng , ăn chắc chắn sẽ ."
Tô Hà đồng ý:
“ , năm chúng cứ để dành tiền , thấy mặt bằng lớn nào thì mua ."
“Vợ ơi khi nào em nghỉ?"
“Còn hai ngày nữa, thế?"
Tô Hà hỏi.
Cố Kiến Hoa :
“Em nghỉ thì chúng tỉnh Xuyên một chuyến, tìm đầu bếp món Xuyên."
Tô Hà đáp:
“Được, nhưng ghé qua Hải Thị một chuyến , đưa Cẩm Ý qua đó."