Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 508
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:58:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em yên tâm, cho dù chuyển nghề bác sĩ nữa thì cũng sẽ sự nghiệp khác, chuyện ở nhà ."
Quan Bác Lâm , “Nếu suy nghĩ kỹ thì em khuyên nữa, nhưng chuyện với bố một tiếng."
“Ừm."
Bữa cơm ngày hôm , Trường An liền đề cập với nhà chuyện xin nghỉ việc ở bệnh viện, Cố là đầu tiên hiểu, “Cháu trai lớn , bác sĩ bao nhiêu, cháu nghỉ việc?"
Trong mắt các bậc trưởng bối, dù hộ kinh doanh cá thể, tự kinh doanh kiếm nhiều tiền đến thì cũng bằng bác sĩ, giáo viên, việc trong các cơ quan nhà nước thì mới thể diện.
Ra ngoài trò chuyện với khác, hỏi cháu trai bà công việc gì?
Bà bác sĩ thì chắc chắn đều khen ngợi, nhưng nếu bà hộ kinh doanh cá thể kinh doanh thì sẽ khen, cùng lắm chỉ gật đầu một cái thôi.
Trường An giải thích, “Bà nội ơi, bác sĩ mệt lắm ạ, mỗi tháng lương ít như , lương nhân viên phục vụ trong tiệm của cháu còn cao hơn cả cháu nữa."
“Lại còn mắng, gặp nhà bệnh nhân khó chiều thì còn t.h.ả.m hơn, tuần cháu còn suýt tạt cả một gáo nước nóng mặt đấy, nếu cháu né nhanh thì cái mặt coi như hỏng ."
Mẹ Cố hốt hoảng, “Hả?
Lại còn chuyện đó ?
Sao họ quá đáng như chứ."
Trường An kể khổ, “Vâng ạ, nhiều chuyện phiền phức lắm, bà xem cháu còn tăng ca, các đơn vị khác Tết Trung Thu đều nghỉ, mà cháu vẫn tăng ca."
Từ khi bác sĩ, đang tăng ca thì cũng đang đường tăng ca, mà lương lậu thì ít.
Mẹ Cố thở dài, “Haiz, chuyện đúng là thật, thôi cứ hỏi ý kiến bố cháu ."
Nếu là ở gia đình bình thường mà cháu trai nghỉ việc thì chắc chắn là , nhưng con trai và con dâu bà tiền, kinh doanh kiếm nhiều tiền, cháu trai nghỉ việc để công việc khác thì cứ để nó thử xem .
Cùng lắm thì về chỗ bố nó mà việc.
Cố Kiến Hoa ý kiến gì về việc con trai nghỉ việc chuyển nghề, ông ,
“Sau khi nghỉ việc con định chuyển sang công việc gì?"
Trường An thú nhận, “Bố ơi, con vẫn nghĩ ."
Tô Hà càng ý kiến gì, đối với chuyện cô sự chuẩn tâm lý từ sớm .
Cô , “Vậy nửa năm con hãy suy nghĩ cho kỹ, là kinh doanh giống như bố , là ở đơn vị khác thì con hãy nghĩ cho thông suốt, nếu kinh doanh thì bố thể hỗ trợ con một triệu tệ vốn khởi nghiệp."
“Còn nếu con các đơn vị chính phủ việc thì thi công chức, học tập những kiến thức đó chắc cũng mất nửa năm nhỉ."
Trường An gật đầu, “Bố , con , con sẽ suy nghĩ thật kỹ ạ."
Anh đúng là vẫn nghĩ khi nghỉ việc ở bệnh viện sẽ công việc gì.
sự xuất hiện của một giúp quyết định cho công việc tương lai của .
Người đó chính là Thẩm Triều Dương.
Sau Tết Trung Thu, Trường An ở bệnh viện, buổi chiều bệnh nhân đến, qua thì thấy đúng là quen.
“Anh Triều Dương, gặp chuyện gì ?"
Thẩm Triều Dương chỉ bên cạnh, “Bị lái xe tông trúng."
Người tông trúng là một phú nhị đại, tuổi lớn lắm, năm nay mới hai mươi tuổi, tên là Điền Ôn Hạo, nhà điều kiện mà, bố liền mua cho một chiếc xe, trai trẻ đầu lái xe nên khó tránh khỏi căng thẳng.
Căng thẳng là xảy chuyện ngay, Thẩm Triều Dương đen đủi tông trúng, đúng cái chân thọt đó, vết thương cũ vết thương mới trực tiếp dẫn đến gãy xương luôn.
Điền Ôn Hạo vội vàng , “Vị đại ca , sẽ chịu trách nhiệm với , bộ viện phí và chi phí bồi thường tổn thất công việc của sẽ lo hết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-508.html.]
“ sẽ gọi điện cho bố ngay."
Vẫn còn là một phú nhị đại lễ phép và trách nhiệm.
Trường An dặn dò, “Anh Triều Dương, cái chân của thì cứ trực tiếp phẫu thuật , để điều chỉnh chỗ cũ lành hẳn đó, để em với chủ nhiệm một tiếng."
Thẩm Triều Dương cũng nghĩ như , gật đầu.
Trường hợp của dạng , các bác sĩ trong bệnh viện họp thâu đêm để thảo luận phương án phẫu thuật, hôm phẫu thuật, ca phẫu thuật diễn thành công, còn hiệu quả thế nào thì vẫn xem tình trạng của chính bệnh nhân và quá trình phục hồi .
Con trai gãy xương nên cha Thẩm từ quê lên thăm con và ở chăm sóc.
Phú nhị đại đúng là phú nhị đại.
Cha của Điền Ôn Hạo tin con trai tông trúng liền lập tức đến xin , thanh toán viện phí, Thẩm Triều Dương đang kinh doanh quần áo mà con trai ông tông gãy xương, e là nửa năm một năm kh-ỏi h-ẳn .
Thế là ông đưa mười vạn tệ tiền bồi thường tổn thất công việc.
Thái độ như thì ai cũng chẳng lời nào.
Quả thực là , gãy xương thông thường thì cũng nghỉ ngơi ở nhà một trăm ngày, mà trường hợp của Thẩm Triều Dương gãy xương thông thường, ít nhất cũng nghỉ ngơi ở nhà nửa năm.
Trong thời gian Thẩm Triều Dương viện, Trường An trò chuyện với về chuyện công việc.
“Anh Triều Dương, hai năm nay bày sạp kiếm bao nhiêu tiền ?"
Thẩm Triều Dương đến Kinh Thị mùa hè năm 84, năm nay là năm 87 , tổng cộng đầy ba năm.
Thẩm Triều Dương tiết lộ, “Khoảng hơn hai mươi vạn tệ ."
Trường An cảm thán, “Hơn hai mươi vạn, thì đúng là khá , xem em hì hục mỗi ngày, lương cả năm của em còn chẳng bằng một ngày kiếm ."
“Anh Triều Dương, xem em chuyển nghề thì công việc gì cho ?"
Thẩm Triều Dương đùa, “Hay là cùng bày sạp bán quần áo ."
Đừng là Trường An thật sự ý nghĩ đó, mặc dù bố nếu khởi nghiệp thì họ sẽ hỗ trợ một triệu tệ vốn liếng, nhưng lấy nhiều tiền của bố như .
Lỡ như lỗ vốn thì ở bây giờ.
“Haha, em cũng nghĩ như đấy."
Trường An .
Thẩm Triều Dương tiếp lời, “Ây dà, thôi , đùa với em thôi, qua năm chắc cũng bày sạp nữa, định thuê một mặt bằng để kinh doanh khác."
Đến Kinh Thị gần ba năm, bày sạp bán quần áo, bán đồ phụ kiện nhỏ kiếm ít tiền, nhưng ngày nào cũng bày sạp thấy chán .
Muốn đổi công việc khác.
Trường An thấy liền hỏi, “Anh Triều Dương, định kinh doanh gì?
Hay là hai em cùng , chúng góp vốn chung ?"
Thẩm Triều Dương đồng ý, “Được chứ, đương nhiên là ."
“Hiện tại đang ba mươi vạn tệ tiền vốn, em thể góp bao nhiêu?"
Trường An tính toán, “Em thể góp bốn mươi vạn."
Vợ chồng mười vạn tiền tiết kiệm, sẽ mượn bố thêm ba mươi vạn nữa.
Thẩm Triều Dương lẩm bẩm, “Vậy là bảy mươi vạn , vốn khởi nghiệp của chúng nhiều như , nên kinh doanh gì cho hợp lý nhỉ?"
Hai cùng bàn bạc, cuối cùng quyết định kinh doanh thiết y tế, nhu cầu của trong nước về lĩnh vực lớn, mục tiêu của họ là tìm một thương hiệu để nhập hàng bán ngoài.