Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 509
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:58:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vốn dĩ vốn khởi nghiệp định là bảy mươi vạn , nhưng phú nhị đại Điền Ôn Hạo thấy cũng tham gia , đầu tư ba mươi vạn, còn cung cấp luôn cả mặt bằng.”
Vốn khởi nghiệp càng nhiều càng , Trường An và Thẩm Triều Dương đương nhiên là hoan nghênh .
Khi Trường An về nhà kể chuyện , Tô Hà mới hiểu , hóa chuyện Trường An chuyển nghề sang kinh doanh thiết y tế là bắt nguồn từ đây.
Tô Hà khích lệ con trai, “Mẹ tin chắc rằng con nhất định sẽ thành công, cho gọi một tiếng Giám đốc Cố nhé."
Tiếng Giám đốc Cố gọi Trường An phát ngại, “Mẹ ơi, con vẫn còn nghỉ việc ở bệnh viện mà."
Vốn dĩ định là đến cuối năm mới nghỉ việc, nhưng vì mục tiêu cho công việc tương lai nên bao lâu Trường An nộp đơn xin nghỉ việc lên bệnh viện.
Cuối tháng Mười, cửa hàng và bé và cửa hàng văn phòng phẩm ở Hải Thị trang trí xong.
Tô Hà xin nghỉ phép nửa tháng, cùng Cố Kiến Hoa Hải Thị để khai trương hai cửa hàng .
Hiện tại Hải Thị mười ba mặt bằng .
Vũ trường vẫn đang trang trí, vì sang năm định mua một trung tâm thương mại lớn nên Tô Hà và Cố Kiến Hoa mua thêm mặt bằng nữa.
Bởi vì tiền để mua trung tâm thương mại lớn năm cần tiết kiệm.
Vốn dĩ Tô Hà và Cố Kiến Hoa mua một tòa nhà vài tầng để mở kiểu như đại bách hóa cả rạp chiếu phim, nhưng vẫn tìm cái nào phù hợp.
Cuối cùng họ mua một mặt bằng ba tầng rộng 15.000 mét vuông.
Tốn hết mười hai triệu tệ.
Trong tay chỉ còn năm mươi vạn.
Tô Hà , “Thực Kiến Hoa , tới nếu chúng mở siêu thị trung tâm thương mại lớn thì thể thuê mà."
Cố Kiến Hoa phân tích, “ vợ ơi, tiền thuê nhà cũng chẳng rẻ chút nào, chúng định mở lâu dài."
“Nếu siêu thị của chúng lợi nhuận thì chúng cũng sẽ mở một cái ở Hải Thị, mặt bằng đó thể thuê chứ cần mua nữa."
Chương 362 Thưởng cuối năm
Thời gian trôi qua nhanh đến cuối tháng Mười Hai, còn một tháng rưỡi nữa là đến Tết .
Tổng cộng mười tám cửa hàng, với hơn một trăm nhân viên.
Nhiều như , chắc chắn là ăn bữa cơm tất niên tại t.ửu lầu Cố gia .
Tô Hà đặt thực đơn bữa cơm tất niên với sư phụ Trương từ nửa tháng , còn về quà Tết và bao lì xì thì cô sẽ phát tối bữa cơm tất niên đó.
Mà sẽ phát cho nhân viên.
Tình hình ở phía Hải Thị cũng , Tô Hà và Ngụy Lam Hải Thị mua sắm quà Tết và bao lì xì từ nửa tháng để phát cho nhân viên .
Trần Lệ Bình Tết sẽ về nhà.
Quách Hiểu Lôi và Quý Nam Tinh thì về nữa.
Nhân viên rời xa quê hương đến tận Hải Thị xa xôi để việc cho , Tô Hà - chủ đương nhiên cũng đối đãi với họ.
Tô Hà là sòng phẳng, cô trực tiếp phân nhà cho ba họ luôn.
Mỗi một căn hộ chung cư, căn hộ ở Hải Thị.
Trần Lệ Bình, Quách Hiểu Lôi, Quý Nam Tinh cả ba đều là nhân viên cũ việc hơn một năm, hồi năm ngoái khi ông chủ phân nhà thì họ cũng chứng kiến.
Lúc đó họ vẫn là mới, nhưng ngờ một năm ông chủ phân nhà cho .
Đều là trưởng thành chứ trẻ con, ở việc chẳng là việc, hơn nữa địa điểm việc còn là Hải Thị sầm uất, còn phồn hoa hơn cả thủ đô nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-509.html.]
Trần Lệ Bình dự định sẽ ở Hải Thị sinh sống, còn đang định bụng tích cóp tiền để mua một căn nhà định cư luôn.
Không ngờ ông chủ trực tiếp cấp nhà cho, bất ngờ thật sự quá lớn.
Còn Quách Hiểu Lôi và Quý Nam Tinh thì khỏi , ngay từ lúc đến quyết định cả đời sẽ ở Hải Thị , giờ nhà thì càng chuyện về nữa.
Ngoài ba , Tô Hà và Cố Kiến Hoa bàn bạc một chút, hai căn nhà còn sẽ dành cho Lý Hưng Hoa và Chung Hướng Siêu.
Lý Hưng Hoa thâm niên việc bốn năm, hiện giờ là phó giám đốc, nên phân cho một căn nhà.
Chung Hướng Siêu, lặn lội đường xá xa xôi theo đến tận Kinh Thị, chẳng lẽ cứ để ở nhà thuê mãi .
Về phần sư phụ Trương, ông nhà , tuy nhiên với tư cách là trụ cột trong tiệm, cuối năm cấp nhà cho ông nhưng thể thưởng cuối năm.
Thưởng cho một vạn tệ!
Thưởng một vạn tệ vẻ nhiều, nhưng thực chẳng nhiều chút nào, doanh thu hàng tháng của t.ửu lầu Cố gia đều một triệu tệ, phần lớn nguyên nhân là nhờ sư phụ Trương nấu ăn ngon mà!
Những món ăn lớn đều , đầy đủ sắc hương vị.
Nếu thì mở nhà hàng trang trí đến , phục vụ đến mấy mà đồ ăn ngon thì khách hàng sẽ .
Cho nên khoản thưởng cuối năm một vạn tệ , sư phụ Trương xứng đáng.
Dĩ nhiên ngoài sư phụ Trương , các đầu bếp khác cũng tiền, chỉ điều là bao lì xì thôi.
Chung Hướng Siêu hai ngàn, các đầu bếp khác tám trăm.
Nhân viên bình thường ở các cửa hàng mỗi năm mươi tệ, quản lý cửa hàng một trăm, dĩ nhiên đây đều là những cửa hàng nhỏ như tiệm hoa cửa hàng mỹ phẩm.
Quản lý các cửa hàng lớn như tiệm lẩu, quán bida, thẩm mỹ viện thì bao lì xì là ba trăm tệ.
Những nhân viên như Trần Viễn, Hà Chi Chi, Diệp Sương, Tiết Mục thì mỗi hai ngàn tệ.
Ai bảo họ là thợ kỹ thuật chứ, là trụ cột trong tiệm của cô mà.
Hà Chi Chi m.a.n.g t.h.a.i cho đến tận ngày cuối cùng khi sinh vẫn còn ở trong tiệm bánh kem, vô cùng tận tụy.
Dĩ nhiên tiệc đầy tháng của đứa trẻ vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa cũng đến dự, Tô Hà tặng cho em bé một chiếc khóa bình an bằng vàng.
Nàng Tổng giám đốc Ngụy Lam của cô và chồng - nhân viên cũ lặng lẽ việc suốt nhiều năm qua cũng tặng bao lì xì lớn, hai vợ chồng tổng cộng ba ngàn tệ.
Lý Hưng Hoa một ngàn tệ.
Những bao lì xì đều phát một tuần khi nghỉ Tết.
Do vợ chồng Tô Hà, Cố Kiến Hoa cùng với Ngụy Lam phát, đến lý do tại dắt theo Ngụy Lam phát, đó là vì một nhân viên ở cửa hàng Tô Hà và Cố Kiến Hoa là ông chủ.
Hai xách theo túi, bên trong đựng đầy tiền mặt và bao lì xì, đến cửa tiệm mới cho bao để phát cho nhân viên.
Dĩ nhiên với khoản tiền khổng lồ một vạn tệ tặng cho sư phụ Trương thì chắc chắn là gọi sư phụ Trương để đưa riêng .
Tô Hà , “Sư phụ Trương, đây là tiền thưởng cuối năm của bác, tổng cộng là một vạn tệ ạ."
Sư phụ Trương ngạc nhiên, “Một vạn tệ?
Nhiều như ?"
Tiền thưởng cuối năm của Hướng Siêu thì ông , là hai ngàn tệ, các đầu bếp khác là tám trăm, ông cứ ngỡ tiền thưởng cuối năm của sẽ nhiều hơn mấy một chút, ba ngàn tệ thôi.
Sao trực tiếp đưa cho ông một vạn tệ, bằng nửa năm tiền lương của ông luôn!
Cố Kiến Hoa , “Không nhiều nhiều ạ, sư phụ Trương ơi tối nay cần đưa bác về nhà ?"
Cầm một khoản tiền khổng lồ một vạn tệ đường, đúng là cũng thấy rùng lo sợ.