Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 523
Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:04:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ cho tiền , gọi thì gọi thôi.”
Vả bây giờ cô cũng còn đen nữa.
Tô Hà mỉm :
“Vậy thì .”
Chi nhánh Lẩu Cừu Băng và quán bar ở thành phố Kinh cũng khai trương cuối tháng mười.
Đến tháng mười một, vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa sang Thượng Hải để khai trương tiệm Lẩu Cừu Băng và quán bar bên đó.
Mở nhiều tiệm thì doanh thu càng nhiều.
Tháng mười hai, tổng thu nhập của các cửa hàng cộng lên tới 9 triệu tệ.
Cố Kiến Hoa tính toán một chút:
“Vợ ơi, mục tiêu thu nhập hàng năm một trăm triệu của chúng thành đúng !”
900×12=10800.
Một trăm linh tám triệu, còn vượt mức kế hoạch nữa.
Tô Hà:
“Làm gì , năm mới thành .
Năm nay chúng chỉ mới bắt đầu thôi, năm khai trương nốt hai quán bar ở thành phố Kinh và Thượng Hải, năm nữa cái siêu thị lớn của chắc là thể khai trương .”
Cố Kiến Hoa gật đầu:
“Vợ , chúng mở bao nhiêu tiệm nhỉ?”
Tô Hà:
“Tính thử xem?”
Cố Kiến Hoa bắt đầu đếm từng cái một:
“Tính cả hai quán bar năm em định mở và cái siêu thị lớn, tổng cộng là 42 cái.”
Tô Hà xong:
“Mới 42 cái thôi á?
Chưa đủ Kiến Hoa.”
Cố Kiến Hoa sửng sốt:
“42 cái còn đủ?”
Tô Hà:
“Em là tính cưỡng chế, nhất định góp cho đủ con tròn.
Chúng mua thêm tám cái mặt bằng nữa , để xem gì.”
“Dù thì mặt bằng nhất định đủ năm mươi cái.”
Cố Kiến Hoa:
“Được , mở đủ năm mươi cái.”
Lúc nãy khi tính toán, ông cũng đau đầu, cái còn tính sót nữa chứ.
Tô Hà:
“Thành phố Kinh mua thêm bốn cái mặt bằng, Thượng Hải mua thêm bốn cái nữa.”
“Tất nhiên chúng cũng thể mua cho đủ một trăm cái mặt bằng, năm mươi cái để mở tiệm, năm mươi cái để cho thuê.”
Cố Kiến Hoa đỡ trán:
“Mua vợ ơi, đều theo em hết.
Năm tiền kiếm em cứ cho sáu mươi một trăm triệu là , còn em lấy mua nhà mua mặt bằng thì tùy em.”
Vợ ông đối với việc mua mặt bằng còn chấp niệm hơn cả ông nữa.
Tô Hà:
“Em chỉ là thích con tròn cho dễ nhớ thôi.”
“Vậy quyết định thế , mua đủ một trăm cái mặt bằng, năm mươi cái mở tiệm, năm mươi cái cho thuê.”
Cố Kiến Hoa:
“Ừm ừm, mua .”
Năm 1989 ăn Tết, mùng 6 tháng 2 là Tết Nguyên Đán.
Tô Hà hỏi Triệu Nam Nam về nhà ăn Tết , Triệu Nam Nam về, cô nhớ bố .
“Có về thím ạ.”
Tô Hà:
“Vậy , cháu cứ về nửa tháng , đừng dồn mấy ngày hai mươi tháng Chạp.”
Triệu Nam Nam:
“Vâng ạ thím.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-523.html.]
Triệu Nam Nam việc nỗ lực, mỗi tháng lương phát một trăm tệ, hiện giờ sắp về nhà nên cô mua chút quà cho .
Cô hẹn mấy bạn phục vụ thiết trong tiệm cùng dạo trung tâm bách hóa.
Mua cả một bao đồ lớn tướng.
Thấy Triệu Nam Nam sắp về quê, Cố cũng thấy nhớ quê nhà.
Bà mấy năm về , lúc cả mất bà cũng về .
Chủ yếu là khi gọi điện báo tin thì tang lễ xong xuôi cả .
Ba Cố :
“Thân già xương cốt rệu rã , về gì cho nó mệt xác .”
Dù nhưng ông cũng về, tìm mấy lão già quen trong làng để hàn huyên tâm sự.
Tô Hà:
“Ba , nếu ba về thì chúng con đưa hai về một chuyến.
Ba máy bay thì xe lửa chắc thành vấn đề .”
“Chỉ là mệt một chút thôi.”
Kỳ nghỉ đông năm nay, cô đưa ba Tô Thẩm Thành, hai cụ ở Thẩm Thành ăn Tết cùng hai chị dâu.
Mẹ Cố sang ba Cố, bà thực sự về, càng già thì càng nhớ quê hương.
Ba Cố:
“Bà gì?
Muốn về thì về thôi.”
Mẹ Cố:
“Vậy ông về ?”
Ba Cố:
“Bà về thì dĩ nhiên về cùng chứ!”
Ba Cố về quê ăn Tết, vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa chắc chắn cùng.
Hỏi Trường Quân và Trường Hoan thì hai đứa nhỏ hứng thú lắm, thì để chúng ở nhà , dù cũng Trường An và Quan Bác Lâm ở đó.
Cũng lạ thật, vợ chồng chị cả Cố và rể cả, vợ chồng chị hai Cố và rể hai tin họ về quê ăn Tết cũng nảy ý định về một chuyến.
Điều bất ngờ nhất là trai của rể hai là Vương Đại Hổ cũng về quê.
, ông đưa vợ mới là Từ Quế Lan cùng về.
Hơn một năm qua, tuy ông kiếm quá nhiều tiền nhưng cũng đồng đồng , giờ ăn mặc tươm tất, dáng thành phố .
Cũng coi như là áo gấm về làng!
Ông về để rửa sạch nỗi nhục , cho những kẻ trong làng từng nhạo ông lác mắt!
Từ Quế Lan mặn mà lắm với việc theo Vương Đại Hổ về nông thôn, trong nhà còn mấy đứa con nữa, vả đều ở cái tuổi , còn gì để nữa , về gì cơ chứ?
Bà hiểu!
Vương Đại Hổ cầu xin:
“Vợ ơi chỉ một thôi, về đúng một thôi, về nữa.”
Dù thì cũng đang tiêu tiền của , Từ Quế Lan do dự vài giây đồng ý, bà :
“Vậy năm nay để ba đứa nhỏ sang nhà bác cả chúng nó ăn Tết .”
Vương Đại Hổ:
“Yêu vợ nhất, , chúng để cho mấy đứa nhỏ thêm ít tiền là .”
Từ Quế Lan:
“Được.”
Chú thím, cô dì đều về quê ăn Tết, thì Triệu Nam Nam cũng cần về nữa, cùng luôn cho tiện.
Cả đoàn cùng về quê ăn Tết, nhà cửa thì nhờ chị ba Cố và Tổ trưởng Vương quét dọn giúp, quét dọn xong nhà thì sang nhà .
Ông chủ về quê ăn Tết nhưng nhân viên vẫn ăn bữa cơm tất niên như thường, bốc thăm trúng thưởng vẫn diễn , Ngụy Lam và Lý Hưng Hoa ở đó .
Hàng năm suất phân nhà, bao lì xì Tết, vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa khi đều phát hết.
Ngày 20 tháng Chạp, đoàn Tô Hà xuất phát.
là oan gia ngõ hẹp, vợ chồng Vương Đại Hổ và Từ Quế Lan cũng ngày , chung một chuyến tàu, chung một toa.
Tô Hà cũng đến lạy luôn, Cố vì chuyện cũ nên Từ Quế Lan cứ như cái gai trong mắt, chỉ chuyện với Vương Đại Hổ chứ thèm bà lấy một cái.
Làm Từ Quế Lan tức tối thầm mắng Cố trong lòng.
Từ Quế Lan nũng nịu dựa vai Vương Đại Hổ, nhỏ giọng thầm thì:
“Hình như họ chẳng ai ưa em cả.”
Vương Đại Hổ:
“Kệ họ , chẳng qua là kiếm mấy đồng tiền bẩn mà thôi, gì mà kiêu ngạo chứ.”