Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 525
Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:04:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lên thành phố Kinh?
Đầu quân cho Cố Lê ?”
Tô Hà thấy liền hỏi.
Chị ba Cố:
“Nghe Cố Lê hùn vốn với mở một xưởng may, cần mấy chị dâu qua đó giúp đỡ.”
Tô Hà:
“Ồ, là !”
Hùn vốn mở xưởng?
Không là mở cùng với chồng kiếp của cô là Giang Minh đấy chứ?
Cũng là tình cờ gặp thôi, hôm Tô Hà ăn nhà hàng Tây thì thấy Cố Lê đang ăn cơm cùng một đàn ông.
Đều là quen cả nên cô chào hỏi.
Cố Lê giới thiệu thì cô mới đó chính là chồng cũ Giang Minh của .
Tô Hà thật hiểu nổi, chẳng Cố Lê ghét cay ghét đắng Giang Minh ?
Cô là ký ức kiếp , kiếp vẫn còn dính líu đến ?
thôi, chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Chị cả Cố :
“Con bé Cố Lê đó ăn cũng giỏi thật đấy, lái xe nhỏ .”
Trước bà cứ nghĩ sinh viên đại học, biên chế nhà nước việc là vinh quang lắm, nhưng giờ bà nhận , vinh quang đến mấy thì lương tháng cũng chỉ chừng đó.
Bà bán bánh trứng thịt kẹp một ngày là kiếm từng đó .
Vẫn là kiếm tiền quan trọng hơn.
Tô Hà :
“Bây giờ mà, chỉ cần dám thì cuộc sống chẳng ai khổ .
Cái nhà ở chung cư cũ hồi tụi em ở , họ mở một tiệm đồ ăn sáng.”
“Giờ cũng lái xe .”
“Ôi chao, giỏi thật đấy, chẳng bao giờ tụi chị mới lái xe nhỉ.”
Chị cả Cố .
Tô Hà:
“Chị cả , chị cứ để mấy đứa nhỏ mua, chị chỉ việc thôi.”
Chị cả Cố lắc đầu:
“Chúng nó cũng chẳng mua nổi , cái thứ mười mấy vạn tệ đó mua là mua ngay.”
Cố Kiến Hoa:
“Cũng loại rẻ mà chị cả, xe Alto , bảy vạn là mua .”
Anh rể cả hỏi:
“Thế chắc bằng xe của chú em nhỉ?”
Anh rể hai xen :
“Chắc chắn rể cả, chiếc của Kiến Hoa tận mười tám vạn mà, giá cao gấp đôi còn gì.”
Tổ trưởng Vương:
“Mua cái xe máy cũng mà, cần gì mua xe ngay.
Xe máy tầm sáu bảy nghìn là mua chiếc xịn .”
Anh rể cả mà thấy bùi tai:
“Chú ba đúng đấy, thể mua một cái xe máy.”
Chị cả Cố liếc ông một cái:
“Mua xe máy gì chứ, hai vợ chồng ngày nào cũng đẩy xe bán hàng, cả ngày chẳng dùng đến mấy, thà lấy tiền đó mua một căn nhà còn hơn.”
“Ông xem, chúng cũng thể cứ thuê nhà mãi .”
Con trai cả và con trai thứ hai mặt bằng và nhà cửa ở thành phố Kinh , con rể nhỏ năm nay cũng mua một căn nhà, năm bắt đầu trang trí, xong xuôi là dọn ở luôn.
Vợ chồng nhà chú hai cũng mua nhà , ở riêng cơ mà.
Hai vợ chồng bà lụng hơn một năm nay cũng để dành hai vạn tệ , chỉ điều giá nhà tăng cao quá, hai vạn mua nổi.
Thực họ cũng nhất thiết mua nhà lầu, mua cái sân mà họ đang thuê cũng , nhưng cái sân đó cũng đắt lắm.
Tô Hà:
“Chị cả, giá nhà tăng nhanh lắm, là để tụi em cho chị mượn tiền nhé, chị cứ lấy mà mua .”
Cô từng chuyện đây, chỉ là chị cả Cố bảo cần nên cô cũng nhắc nữa.
Chị cả Cố:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-525.html.]
“Thôi cần , chị với rể con thêm một năm nữa là mua thôi.”
Bà cũng thấy ngại, hai đứa con trai mở tiệm đều kiếm tiền, nếu cần tiền thì để em trai em dâu cho mượn chứ.
Chị hai Cố:
“Chị cả , là chị lời Tô Hà , cứ mua căn nhà đó , thì năm nó tăng giá cho xem.”
Hồi đó bà chính là kiếm tiền cái là chút do dự mua nhà ngay.
“Vậy để qua Tết chị về mua nhé?”
Chị cả Cố .
Nhóm Tô Hà:
“Mua mua , sớm muộn gì cũng mua mà, nhà thuê thoải mái bằng nhà .”
Đều là chị chồng, chỉ cần chị cả Cố cô nọ thì Tô Hà vẫn sẵn lòng giúp đỡ, hơn nữa đều ở cái tuổi .
Những chuyện vui nho nhỏ hồi trẻ Tô Hà cũng chẳng để bụng nữa.
Cả đoàn ăn uống trò chuyện đến tận trưa.
Nhà chị ba Cố mấy chiếc xe đạp, vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa cưỡi xe đạp về, ba Cố thì Tổ trưởng Vương dùng xe máy chở về tận nơi.
May mà mấy ngày nay tuyết, nếu thì đường xá khó lắm.
Về đến nhà.
Tổ trưởng Vương :
“Sáng nay ghé qua nhóm lò sưởi ấm giường một chút , nhưng tối nay lúc ngủ nhớ nhóm nữa nhé.
Gạo, mì, rau cỏ các thứ đều để ở phòng phía Đông , thiếu gì thì cứ xem mua thêm.”
Vợ chồng Tô Hà:
“Làm phiền chị rể quá.”
Tổ trưởng Vương:
“Có gì , về đây.”
Mẹ Cố đằng gọi vớt:
“Không ở ăn cơm tối ?”
“Thôi ạ.”
Bọn trẻ về cùng nên bốn họ ở căn nhà phía cho tiện, căn phía thì thôi ở.
Ba Cố đồ đạc bày biện trong nhà mà khỏi cảm thán:
“Trông chẳng gì đổi cả, nhưng cảm giác thì khác hẳn .”
Nhà cửa chị ba Cố và Tổ trưởng Vương quét dọn sạch sẽ tinh tươm, chăn màn các thứ cũng đều là đồ mới.
Tô Hà:
“Ba , đồ đạc đổi, là do lòng chúng đổi thôi.”
Ba Cố:
“, lòng chúng đổi .”
Buổi chiều, gia đình bốn hàng xóm láng giềng mà cùng thu dọn nhà cửa thật kỹ, xem thiếu thứ gì thì mai mua.
Ăn Tết mà, khí của ngày Tết chứ.
Trước ở quê những chuyện đều do ba Cố ghi nhớ mua sắm, giờ thì đến lượt vợ chồng Cố Kiến Hoa và Tô Hà lo liệu .
“Chúng ở quê mấy ngày ạ?”
Tô Hà hỏi.
Mẹ Cố suy nghĩ một chút:
“Mùng 4 nhé, đường mất hai ngày, mùng 7 đúng lúc các cửa hàng khai trương luôn là .”
Cố Kiến Hoa:
“Vậy thì chỗ thịt cá đủ , mua thêm nhiều chút.”
Thịt lợn, thịt dê, thịt bò, mỗi loại chị ba Cố và Tổ trưởng Vương chuẩn sẵn hai mươi cân, thêm năm con gà trống, ba con cá.
Về quê thì chỉ bốn họ ăn, họ hàng bạn bè chắc chắn sẽ ghé chơi.
Mẹ Cố:
“Ngày mai hai con mua , hạt dưa, kẹo, táo các thứ mua về cả thể.”
Ba Cố nhắc nhở:
“Cả câu đối và pháo nữa, đừng quên đấy.”
Dù chỉ ở ngắn ngày nhưng Tết thì vẫn dáng Tết chứ.
Chương 373 Quê cũ (2)
Dọn dẹp nhà cửa xong, họ bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.
Đi đường mấy ngày mệt mỏi nên họ cũng chẳng buồn món gì cầu kỳ, chỉ thổi cơm trắng và hầm một con gà.