Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 528
Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:05:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giá nhà ở thành phố Kinh khủng khiếp thế ?”
Chị ba Cố dọa cho hết hồn.
Chị hai Cố:
“ , kinh khủng lắm, giá cả cứ tăng vùn vụt từng năm một.”
“Nếu cái mặt bằng rộng thế của nhà dì, đừng là hai ba vạn, kể cả nó thét giá mười vạn thì chị cũng chẳng thèm chớp mắt mà mua ngay để tự mở siêu thị.”
“Không tiền thì chị mượn để mở.”
“ ở thành phố Kinh, dì mở một cái siêu thị như thế , kể cả mua mặt bằng thì ít nhất cũng đầu tư năm vạn tệ.”
Chị ba Cố thì :
“Chị hai , là chị mở một cái siêu thị nhỏ thôi, cửa hàng tạp hóa hơn trăm mét vuông , cái đó cũng kiếm nhiều tiền lắm.”
“Để xem , chị chỉ là thấy cái siêu thị nhà dì quá nên xiêu lòng chút thôi, giờ chị bình tĩnh .”
“Hai vợ chồng chị cứ chăm chỉ bán bánh kẹp thịt thôi, một ngày cũng kiếm khối tiền đấy.”
Chị hai Cố .
Chị ba Cố:
“Vâng, bán bánh kẹp thịt cũng mà, vốn ít lời nhiều, chị cũng chẳng gánh vác quá nhiều rủi ro.
Chứ mở siêu thị lớn thế chuyện gì cũng đến tay lo liệu.”
“Thì dĩ nhiên .”
Chị ba hỏi thêm:
“Mà bình thường chắc vợ chồng Kiến Hoa và Tô Hà lo lắng nhiều lắm nhỉ, mở bao nhiêu là tiệm cơ mà, giờ họ bao nhiêu cửa hàng dì?”
Chị hai lắc đầu:
“Chẳng rõ nữa, cứ thấy tiệm nối tiếp tiệm khai trương thôi.
Chị chỉ mấy cái tiệm hồi đầu, với cái t.ửu lầu mở năm ngoái và quán vũ trường mở năm nay thôi.”
“Còn cả quán vũ trường nữa cơ á?
Đó là gì?
Ca hát nhảy múa ?”
Chị ba Cố tò mò, ở chỗ chị vẫn loại hình .
Chị hai Cố:
“, để nhảy múa.
Tiệm đó to lắm, tầng một là sảnh nhảy, tầng hai là các phòng riêng, hát hò nhảy múa gì cũng .”
Chị ba thán phục:
“Vẫn là em dâu giỏi kinh doanh thật.”
Chẳng cần hỏi cũng chắc chắn là do Tô Hà nghĩ .
“ thế, Tô Hà đầu óc linh hoạt nhanh nhạy lắm.
Hồi đầu mới mở tiệm, Kiến Hoa cứ khư khư giữ cái tiệm bánh nướng đó thôi.
Nếu Tô Hà mở tiệm quần áo thì cứ dựa cái tiệm bánh nướng , đời nào mới kiếm đủ tiền triệu để mua nhà mua xe chứ!”
Nói cũng , về phương diện chị hai Cố cực kỳ cảm ơn cô em dâu của .
Mấy đứa con của chị đều một tay Tô Hà dìu dắt cả.
Chương 374 Quê cũ (3)
Những ngày Tết ở quê, ngoài việc ăn uống và chúc Tết hàng xóm thì chẳng còn việc gì khác để .
Hôm nay sang nhà buôn chuyện, mai sang nhà hàn huyên.
Với tư cách là thông gia, Cố cũng sang nhà ba rể hai để chuyện trò.
Không hẳn vì quan hệ hai nhà quá thiết, mà đơn giản là vì Cố đang rảnh rỗi quá thôi.
Bà còn kéo cả Tô Hà cùng.
Ba họ Vương thực sự ngưỡng mộ cuộc sống tuổi già của hai già .
Bà họ Vương bóng gió:
“Ôi chao Thái Vân , em dâu của con đúng là hiếu thảo thật đấy, cách họ chăm sóc hai cụ kìa.”
“Chẳng tìm cô con dâu hiếu thảo đến thế .”
Chị hai Cố hiểu ý bà cho , chị :
“Mẹ , thể như .
Con dâu thế nào thì còn bà chồng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-528.html.]
Mẹ câu 'mười năm xem bà nội, mười năm xem con dâu' ?
Nghĩa là mười năm đầu chồng, mười năm con dâu.”
“Nếu bà chồng đối xử với con dâu lúc trẻ, thì khi chồng già , con dâu tự nhiên cũng sẽ đối với chồng thôi.”
“Mẹ đẻ con hồi trẻ đối xử với em dâu con thế nào, còn hơn cả con gái ruột nữa đấy.
Ở nhà con thì ai thứ nhất?
Là em dâu con chứ ai, cô gì là nấy.”
“Hồi em dâu con ở cữ, con ngày nào cũng hầm cho một con gà đấy.”
Bà Vương thì :
“Hồi đó chỉ nhà ngoại con mới điều kiện ăn nhiều gà thế thôi, chứ nhà khác gì .”
“Thì đúng là , nhưng chồng mà thương con dâu, hoặc là lương tâm một chút thì lúc con dâu ở cữ kiểu gì cũng g-iết một hai con gà chứ.”
Chị hai Cố hừ một tiếng.
Bà Vương:
“...
Mẹ đối xử với hai đứa con cũng chẳng tệ đúng ?”
Chị hai Cố thành tiếng luôn:
“Mẹ , già nên lú lẫn luôn ?”
“Mẹ đối xử với chị dâu cả lắm, nhưng chị chẳng thèm sống với cả nữa, chạy mất tiêu .”
thế, lúc chị hai Cố thấy cực kỳ hả .
Lão thái bà hồi chị còn trẻ gây cho chị ít khổ sở.
Nhắc đến Cát Thúy Lan là bà Vương thấy tức, bà :
“Gọi chị dâu gì chứ, con mụ đó chạy theo con trai nhà lão Trương .
Bây giờ Quế Lan mới là chị dâu cả của con.”
Chị hai Cố bồi thêm:
“Hai họ đăng ký kết hôn .”
Từ Quế Lan và rể cả đang chung sống với , nhưng họ vẫn đăng ký kết hôn, và bộ dạng đó chắc cũng chẳng định đăng ký , cứ thế mà ở thôi.
Không danh phận, , đang đến cả chồng chị đấy.
Nói một cách khó thì đợi đến khi ba đứa con khôn lớn trưởng thành , con bốn họ chẳng đuổi thẳng cổ ông khỏi nhà chứ.
Nuôi con chẳng dễ dàng gì .
Nghe chị hai Cố , bà Vương mới sực tỉnh.
, con trai cả của bà và đàn bà vẫn đăng ký kết hôn, thế thì .
Bà nhắc nhở con trai ngay mới .
Phải đăng ký kết hôn chứ, để còn danh chính ngôn thuận nuôi con cho , tiền bạc đổ hết con bốn đó, vạn nhất chuyện gì chia tay thì ít cũng chia một nửa căn nhà thành phố Kinh chứ.
Nếu tiền bạc đổ hết, đến lúc chuyện gì trắng tay, đuổi khỏi nhà thì khổ.
Bà Vương lén lút chuyện với con trai cả Vương Đại Hổ.
Vương Đại Hổ ban đầu cũng để ý lắm, nhưng nghĩ quyết định sống chung lâu dài thì đăng ký kết hôn cũng là việc nên .
Thế là ông chuyện đó với Từ Quế Lan.
Từ Quế Lan cũng là một kẻ tinh ranh, lúc đó bà gật đầu đồng ý ngay, bảo là đợi về đến thành phố Kinh tính.
Còn về đến thành phố Kinh đăng ký thì đó là chuyện của bà .
Rất nhanh đến đêm Giao thừa.
Bữa cơm tất niên họ mời cả vợ chồng chị hai Cố sang ăn cùng cho đông vui.
Món ăn do “đầu bếp" Cố Kiến Hoa trổ tài, hẳn tám món thịnh soạn.
Ở quê cũng còn nhiều họ hàng thích, họ bàn bạc với mùng Một sẽ về làng Đại Oa bên nhà ngoại Cố để thăm của Cố Kiến Hoa.
Sau khi trở về, vợ chồng Tô Hà ghé qua một , còn ba Cố thì .
Ngày mai ba Cố cũng sẽ cùng.
Đi xe đạp thì tiện lắm, họ định sang nhà ông bí thư mượn xe ngựa, xe ngựa cho thong thả.
Chị hai Cố :
“Chuyện báo cho nhà cô ba chứ, ngày mai hai vợ chồng cô cũng qua mà.”
Cố Kiến Hoa:
“Lát nữa con sẽ đạp xe lên huyện một chuyến, mai để họ trực tiếp đến làng Đại Oa hội ngộ luôn.”