Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 545

Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:05:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Năm nay cũng vẫn như .”

 

Trường An :

 

“Người đến ."

 

Quan Bác Lâm:

 

“Dạ?"

 

Cô nhất thời hiểu ý .

 

Phải một lúc lâu , Quan Bác Lâm mới sực nhớ ý của Trường An là gì.

 

Cho nên, mà em họ Tô Miên thích chính là Thẩm Triều Dương ?

 

Ừm... cũng thể.

 

Chương 386 Không định yêu đương một ?

 

Con mà, đặc biệt là Hoa Quốc bọn họ, hễ đến một độ tuổi nhất định thì một thứ sẽ tự động “thức tỉnh", ví dụ như chuyện giục cưới, giục sinh con.

 

Không chỉ giục con cái nhà , mà còn hỏi thăm cả con cái nhà khác.

 

Hôm nay Thẩm Triều Dương sang đây chơi liền “trúng chiêu".

 

Hai gia đình Tô Triệt và Tô Hà đều Thẩm Triều Dương, quen .

 

Họ cũng tình cảnh của , mấy năm thì khó , dù cũng mới ly hôn, chân thương.

 

giờ cũng qua mấy năm , chân cũng kh-ỏi h-ẳn.

 

Lúc cả nhà đang ăn cơm, nhắc đến chuyện tìm đối tượng cho đám trẻ, thế là chủ đề rơi đúng Thẩm Triều Dương.

 

“Triều Dương , cháu định yêu đương một ?

 

Cứ định ở một mãi ?"

 

Chẳng từ bao giờ mà ba Tô Triệt vốn nho nhã, văn văn nhược nhược, cũng bắt đầu nhiễm cái thói bàn tán chủ đề .

 

Xem là tuổi tác lên cao.

 

Câu hỏi khiến Thẩm Triều Dương nhất thời trả lời thế nào, gãi đầu:

 

“Chú ba, hiện tại cháu lấy công việc trọng, tạm thời ý định đó."

 

Lục Thanh Nhã tiếp lời:

 

“Mấy đứa nhỏ các cháu đứa nào đứa nấy cũng đều lấy công việc trọng, Miên Miên cũng thế, 26 tuổi mà một đối tượng cũng chịu tìm."

 

“Thành gia mới lập nghiệp, yêu đương thì ảnh hưởng gì đến công việc của các cháu .

 

Nhìn chị Trường Ý, Trường An của các cháu xem, con cái cả mà công việc vẫn đấy, đó thôi."

 

Tô Miên lầm bầm:

 

“Mọi cứ cuống quýt cả lên, để con tùy tiện tìm đại một kết hôn cho yên lòng nhé."

 

Tô Hà vội :

 

“Ấy , Miên Miên , kết hôn thì thể tùy tiện , chuyện cả đời đấy.

 

Ý của cháu yêu đương thử xem , tích lũy chút kinh nghiệm mà."

 

“Bây giờ khác với ngày xưa ."

 

Thẩm Triều Dương :

 

, kết hôn thì thể kết bừa ."

 

Đứa trẻ , họ cũng tiếp tục về chuyện nữa.

 

Chuyện yêu đương , bản trong cuộc thích thì lớn giục cũng vô ích.

 

vợ chồng Lục Thanh Nhã, Tô Việt thực sự chút lo lắng, vì con gái họ tuổi tác cũng còn nhỏ nữa.

 

Chuyện kết hôn , trừ khi gặp đúng , nếu thì đúng như em gái họ , yêu vài để tích lũy kinh nghiệm .

 

Chỉ là con cái chịu tìm, họ cũng chẳng cách nào, chỉ lo thầm trong lòng.

 

Đến buổi tối, Lục Thanh Nhã đột nhiên nhớ lời Trường An ban ngày, bà bảo với Tô Việt:

 

“Chồng , con gái thật sự trong lòng chứ?"

 

Tô Việt ngạc nhiên:

 

“Hả, nó thích mà dẫn về cho chúng xem ?"

 

Lục Thanh Nhã nhớ những chuyện đây:

 

“Em cũng chỉ là đoán thôi.

 

Em đang nghĩ, lẽ Miên Miên thích Triều Dương?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-545.html.]

 

Nói nhỉ, con gái họ đây ở trong quân đội thích bám đuôi Triều Dương chơi, nhưng Triều Dương là “đầu lĩnh" của đám trẻ con trong đại viện quân đội, lũ trẻ theo chơi cũng là chuyện bình thường.

 

Tô Việt:

 

“Hả?

 

Sao nhỉ?

 

Miên Miên biểu hiện bình thản mà!"

 

Thích một thì khi gặp đối phương ít nhất cũng chút kích động chứ, ví dụ như ông ngày xưa mỗi gặp vợ , kích động căng thẳng, tay chân lóng ngóng để .

 

Còn Miên Miên khi gặp Triều Dương thì hờ hững, đỏ mặt nọ thì tuyệt đối .

 

Lục Thanh Nhã:

 

“Chuyện thì mỗi mỗi phản ứng khác .

 

Em cũng chỉ là đoán thôi.

 

Anh xem nếu đúng là , đồng ý cho hai đứa quen ?"

 

Tô Việt suy nghĩ một lát:

 

“Nếu là thằng bé Triều Dương thì đồng ý, khác thì ."

 

Triều Dương vì lý do gì mà kết hôn, vì lý do gì mà ly hôn, họ đều hiểu rõ.

 

với khác thì ông thực sự yên tâm.

 

Lục Thanh Nhã:

 

“Haiz, hai chúng cứ ở đây qua , đoán mò.

 

Kết hôn thì là lưỡng tình tương duyệt chứ, con gái thích mà Triều Dương thích cũng vô dụng, Triều Dương thích mà con gái thích thì cũng xong."

 

“Cũng đúng, cứ từ từ thôi, hai chúng cuống lên cũng chẳng ích gì."

 

Tô Việt thở dài.

 

Lục Thanh Nhã:

 

“Phải là cô Út giỏi thật đấy, bốn em các thì cô kết hôn sớm nhất, giờ cũng là bế cháu nội sớm nhất."

 

“Thứ đến là vợ chồng chú hai, họ cũng cháu bồng ."

 

Tô Việt thở dài:

 

“Chịu thôi, hai họ kết hôn sớm hơn chúng mà."

 

Cho nên bế cháu sớm cũng là lẽ đương nhiên, theo thứ tự thì tiếp theo đáng lẽ là vợ chồng họ mới đúng.

 

Chương 387 Làm kịch thì trọn bộ

 

Hoàng đế vội mà thái giám vội, chính là để về chuyện đây, bố thì vội bế cháu, mà con cái thì ngay cả đối tượng cũng .

 

Người đang nhắc tới chính là Tô Miên.

 

Kể từ khi nghiệp đại học , việc giục cưới hỏi, tìm đối tượng là chuyện cơm bữa.

 

Ban đầu chỉ là đồng nghiệp , đó theo tuổi tác tăng dần, đặc biệt là năm hai mươi ba tuổi, việc giục cưới, giục tìm đối tượng càng lúc càng gay gắt hơn qua từng năm.

 

Ban ngày , đồng nghiệp lãnh đạo sẽ đ-á đưa một câu; về nhà thì ông bà ngoại, bố ; ngày lễ tết thì chú dì, cô dượng, ông bà nội .

 

Cái gọi là “chấy nhiều ngứa", cô cũng chút miễn nhiễm với chuyện , ai thích gì thì .

 

Anh Trường An của cô thích , thật là nhảm nhí, thích chẳng lẽ bản ?

 

Trường An đang đến ai, ý của chẳng cô thích Thẩm Triều Dương ?

 

Cô thừa nhận, năm mười mấy tuổi cô quả thực thích ...

 

hiện tại, cô thấu chuyện tình ái , chẳng gì thú vị cả.

 

Yêu đương chẳng là hôn hít, ôm ấp bế lên cao , cùng ăn cơm uống nước, kết hôn cũng là cùng ăn cơm, uống nước, ngủ nghê sinh con.

 

Cô cảm thấy những thứ chẳng ho, tuy cô từng yêu đương nhưng cô thấy khác yêu đương .

 

Cho nên yêu!

 

Vợ chồng Tô Việt, Lục Thanh Nhã thực sự bế cháu .

 

Sau khi ăn Tết xong, Lục Thanh Nhã liền dẫn Tô Miên chùa thắp hương, sẵn tiện xin một quẻ.

 

Quẻ nhân duyên!

 

Cuối cùng rút một quẻ đại cát thượng thượng.

 

Nhờ thầy xem giúp, thầy bấm ngón tay tính toán , tháng , tức là tháng Tư, Tô Miên sẽ gặp nửa của .

 

Tô Miên tin thì , nhưng Lục Thanh Nhã thì tin sái cổ, lúc khỏi chùa khóe miệng cứ nhếch lên suốt.

 

 

Loading...