Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 547
Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:05:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.”
Bác sĩ Lưu dứt lời, Thẩm Triều Dương tới, tay ôm hoa, còn cầm theo một hộp trang sức.
“Bác sĩ Tô, tìm."
Đồng nghiệp với bác sĩ Lưu:
“Nhìn xem, đối tượng của bác sĩ Tô đến kìa."
Bác sĩ Lưu liếc Thẩm Triều Dương một cái:
“Cũng cao đấy."
Bà thầm nghĩ chắc cũng chỉ đến thế thôi, bằng em trai bà .
“Miên Miên."
Ánh mắt Thẩm Triều Dương rực cháy.
Tô Miên bất ngờ, cô ngoài nhỏ giọng hỏi:
“Sao tới đây?"
Thẩm Triều Dương gãi đầu:
“Diễn kịch thì diễn cho trọn bộ mà, diễn nghiêm túc một chút, nếu họ nghi ngờ em thì ."
Nhìn đàn ông mắt, trong lòng Tô Miên một cảm giác khác lạ, cô cúi đầu:
“Anh mua cái gì đây?"
“Mua đại thôi, em xem ."
“Không phiền em việc nữa, đây."
Buổi tối qua đón.
Tô Miên ôm hoa và hộp trang sức văn phòng.
“Oa, bạn trai bác sĩ Tô lãng mạn quá, còn tặng hoa cho cô nữa kìa."
“Cái là gì thế, quà tặng cho cô ?
Mau mở cho chúng xem với."
Dưới sự thúc giục của , Tô Miên mở hộp , bên trong là một chiếc lắc tay, lắc tay bằng đ-á ngọc lục bảo, vô cùng xinh .
“Trời ơi, chiếc lắc tay quá mất!"
“Cái là đắt tiền !"
“ từng thấy chiếc lắc tay tương tự trong trung tâm thương mại, hình như một vạn đấy."
Một chiếc lắc tay mà giá một vạn, đúng là đắt thật, tim Tô Miên đ-ập thình thịch, Thẩm Triều Dương mà tặng cô chiếc lắc tay đắt tiền như thế !
Các đồng nghiệp lấy chiếc lắc tay đeo cho Tô Miên, đưa tay lên ánh mặt trời, vẻ lung linh đến lóa mắt.
Bác sĩ Lưu giọng chua xót:
“Chao ôi, đối tượng của bác sĩ Tô là phú nhị đại ."
Tô Miên thèm đáp , vì lúc cô còn chuyện quan trọng hơn.
Chương 388 Thành đôi ?
Cuối tháng Tư, Quan Bác Lâm sinh , là con trai, đặt tên là Cố Viễn Sơn.
Vợ chồng Tô Hà, Cố Kiến Hoa đưa mười vạn tệ cho cháu trai đích tôn.
Tất nhiên lúc cháu gái Tuế Tuế đời, vì khi đó công việc kinh doanh của gia đình mới bắt đầu, nhiều tiền nên chỉ đưa một vạn, giờ tiền , Tô Hà bỏ chín vạn còn thiếu trong thẻ.
Phải đối xử công bằng với các con.
Quan Bác Lâm ở cữ là do Trường An chăm sóc.
“Em xem, cũng may là nghỉ việc để nghề khác, nếu thì việc ở cữ của em chắc chắn chăm sóc nổi ."
Trường An bưng một bát canh gà đưa cho vợ.
Quan Bác Lâm tán đồng:
“ là như , công việc ở bệnh viện bận rộn lắm."
Ban đầu khi chồng nghỉ việc, trong lòng cô cũng chút bằng lòng, dù công việc của chồng là bác sĩ, vẻ vang bao nhiêu, đó nghỉ bác sĩ để hộ kinh doanh cá thể, cảm thấy bấp bênh.
hiện tại xem , tự lập nghiệp kinh doanh cũng , vì tự chủ thì thời gian dư dả, ví dụ như năm ngoái, ngày lễ Thất Tịch, nếu còn ở bệnh viện thì Trường An chắc chắn thời gian ở bên cô.
tự kinh doanh thì thời gian .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-547.html.]
Bố Quan tuy cũng , nhưng khi tan hoặc thứ Bảy, Chủ nhật đều sẽ sang thăm con gái.
“Mẹ, chồng con đưa cho chúng con mười vạn tệ, là cho Viễn Sơn, còn những cái khóa vàng, vòng tay vàng nữa, đều là đặt cho Viễn Sơn cả."
Quan Bác Lâm thầm nghĩ, cứ cái đà chồng động một tí là đưa tiền thế , nếu xảy mâu thuẫn chồng nàng dâu, cô sẽ tự kiểm điểm bản xem sai chỗ nào mới khiến chồng giận.
Mẹ Quan :
“Bố chồng con đối xử với con thực sự , đợi hết thời gian ở cữ thì mau ch.óng thi lấy bằng lái xe ."
Con gái tìm một nhà chồng , hai ông bà già họ thể yên tâm .
Quan Bác Lâm:
“Mẹ, tin ?
Hiện tại con cảm thấy c-ơ th-ể khỏe , ngoại trừ cái ngày sinh Viễn Sơn chút khó chịu , giờ con thấy chẳng khác gì bình thường cả."
Mẹ Quan:
“Sao khác gì, khác nhiều chứ, sinh cả một con cơ mà, con đừng mà càn, tháng nghỉ ngơi cho ."
Quan Bác Lâm:
“Con thật mà."
Ngoại trừ chút sản dịch , c-ơ th-ể cô thực sự , cảm giác hư nhược mất sức gì cả.
Quan Bác Lâm sinh ngày 22 tháng Tư.
Cho nên tiệc đầy tháng tổ chức ngày 22 tháng Năm, ngày 10 tháng Năm vợ chồng Trường Ý, Thư Yến dẫn con gái Tuế Tuế về nước, kỳ nghỉ kéo dài hơn bốn mươi ngày.
Tuế Tuế hai tuổi rưỡi thì theo bố sang Pháp, giờ năm tuổi , học mẫu giáo ở nước ngoài.
Trẻ con khả năng học hỏi nhanh, đặc biệt là ở độ tuổi như Tuế Tuế, tuy chính thức học nhưng tiếng Pháp , tiếng Pháp và tiếng Trung chuyển đổi qua mượt mà.
Cô bé thể trực tiếp trò chuyện bằng tiếng Pháp với bà ngoại Tô Hà.
Chuyện mẫu giáo chỉ là chuyện nhỏ, lên tiểu học mới là vấn đề lớn, là theo bố học ở nước ngoài, là về nước học.
Hàn Thư Yến nỡ xa con gái, :
“Bố , chuyện còn sớm mà, chúng con còn hai năm nữa mới kết thúc nhiệm kỳ về nước, đến lúc đó nếu biệt phái nữa thì Tuế Tuế sẽ học ở trong nước."
Cố Kiến Hoa:
“Đi học thì vẫn nên học ở trong nước thì hơn, định, hai đứa cứ bốn năm đổi một nơi, Tuế Tuế cũng đổi theo ?"
Tô Hà:
“Chuyện còn sớm, đợi khi Thư Yến và Trường Ý về nước nhận chức hãy tính tiếp."
Chuyện con cái học đúng là một vấn đề nan giải.
Tuy nhiên theo quy trình bình thường, khi Hàn Thư Yến và Trường Ý về nước , họ sẽ việc trong nước bốn năm, đó mới phái nước ngoài.
“Tuế Tuế học chỉ thể học ở trong nước thôi."
Trường Ý cũng nỡ xa con gái, nhưng còn cách nào khác, họ trú nước ngoài lâu dài .
Hàn Thư Yến:
“Đừng nghĩ nữa, chuyện vẫn còn sớm lắm."
Ngày 22 tháng Năm, tổ chức tiệc đầy tháng, các họ hàng đều đến đông đủ.
Tô Hà phát hiện cháu gái lớn Tô Miên và thằng nhóc Thẩm Triều Dương, hai đứa cử chỉ mật.
Lúc ăn cơm thì cạnh , Thẩm Triều Dương gắp thức ăn cho Miên Miên, rót nước ngọt, chăm sóc vô cùng chu đáo.
Tô Hà bèn hỏi chị dâu Lục Thanh Nhã:
“Chị dâu, Miên Miên tình hình thế nào ?
Đang tìm hiểu ?"
Lục Thanh Nhã gật đầu:
“ , hai đứa đang yêu ."
“Hai đứa yêu từ lúc nào thế nhỉ, chẳng thấy động tĩnh gì cả."
Tô Hà xoa xoa cằm.
Lục Thanh Nhã:
“Mới yêu từ tháng thôi, chị cho em ..."