Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 548
Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:05:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hà xong thì dở dở :
“Chị dâu, chị còn dẫn Miên Miên xin quẻ nữa cơ ."
“Thì chị sốt ruột mà, nó 26 tuổi , chịu yêu đương gì cả, chị nghĩ thầm là xin một quẻ xem , linh nghiệm lắm."
Và quả nhiên là linh nghiệm thật, sang tháng Năm con gái dẫn đối tượng về nhà , hì hì.
Tô Hà:
“Phen chị thể yên tâm , con rể , cháu ngoại cũng sẽ sớm thôi."
Đối với con rể Triều Dương , vợ chồng Tô Việt, Lục Thanh Nhã đều hài lòng, lớn lên từ nhỏ, nhân phẩm vấn đề gì, sự nghiệp thành đạt, về mặt vật chất thì lo lắng.
Những chú dì như Tô Hà, Tô Triệt cũng , hài lòng với cháu rể Thẩm Triều Dương .
Sau khi chọc thủng lớp giấy dán cửa, tình cảm của Tô Miên và Thẩm Triều Dương tiến triển thần tốc, Tô Miên thực sự tự tát cho hai cái.
Trước đây cô gì nhỉ, yêu đương cũng chỉ thế thôi, hôn hít ôm ấp bế lên cao, ăn cơm uống nước hẹn hò, thật vô vị.
bét nhè, hóa cùng thích ăn cơm uống nước hẹn hò, cảm giác đó khác biệt so với khi ở một cùng bạn bè.
Cô cảm thấy đây thật là thanh cao, cái lọt mắt cái cũng ưng.
Thẩm Triều Dương lớn hơn Tô Miên ba tuổi, Tô Miên năm nay 26, Thẩm Triều Dương 29, tuổi tác cũng còn nhỏ nữa.
Nói nhỉ, gặp đúng thì cần yêu đương quá lâu, hơn nữa đều là trưởng thành cả , cho nên Thẩm Triều Dương kết hôn.
Tô Miên bày tỏ:
“Chuyện với bố em, với em vô dụng."
Thẩm Triều Dương:
“Miên Miên~, lẽ nào em lúc nào cũng ở bên ?"
“Chậc chậc chậc, bây giờ thế , em đang liên tưởng đến cái gì ?"
“Cái gì?"
Tô Miên:
“Trước đây ở đại đội bố em nuôi một con ch.ó sói lớn, bộ dạng bây giờ cực kỳ giống nó luôn."
Cái vẻ nũng đó, cái vẻ bám đó.
Thẩm Triều Dương:
“Vậy Thủ trưởng thể thu nhận con ch.ó sói lớn nào~"
“Chậc."
Tô Miên thầm nghĩ hãy trả cho cô Triều Dương cao lãnh trai .
Cô đương nhiên là bằng lòng thu nhận con ch.ó sói lớn Thẩm Triều Dương , hai bèn chuyện với Tô Việt và Lục Thanh Nhã.
Tô Việt và Lục Thanh Nhã tất nhiên là đồng ý , họ còn mong chẳng chứ.
Tình yêu ở thì tiền ở đó, câu quả sai chút nào.
Thẩm Triều Dương đây ở một , cũng mua nhà cửa gì, cứ ở trong cái căn phòng thuê từ hồi mới đến.
Giờ vợ , thì mua một căn nhà chứ.
Thẩm Triều Dương bèn mua một căn tiểu dương lâu, lớn lắm, tầm năm trăm mét vuông, tên Tô Miên.
Lại mua cho Tô Miên một chiếc xe nhỏ.
Những thứ như vòng tay vàng, dây chuyền vàng thì khỏi , đều mua hết.
Lại đưa thêm mười vạn tiền sính lễ.
Tiền tiết kiệm đủ, bèn mượn Điền Ôn Hạo - tên phú nhị đại năm mươi vạn.
Căn tiểu dương lâu là nhà thô, mới xây xong, trang trí nội thất, ước chừng sang năm mới xong, thế nên ngày tổ chức hôn lễ định năm .
Chuyện hôn sự của tự chủ, những việc như mua nhà mua xe đưa sính lễ, Thẩm Triều Dương hỏi ý kiến bố , đều là tự lo liệu.
Chỉ là gọi điện báo cho bố một tiếng, bảo họ sang năm qua dự đám cưới.
Rút kinh nghiệm từ chuyện , bố Thẩm chuyện hôn sự của con trai út với vợ chồng con trai cả, dù cũng còn hơn nửa năm nữa, đợi đến gần ngày cưới cũng muộn.
Chương 389 Chuyến du lịch nghiệp
Cuối tháng Sáu, siêu thị lớn mà vợ chồng Tô Hà, Cố Kiến Hoa mua trang trí xong xuôi, đang dọn dẹp chuẩn khai trương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-548.html.]
Cuối tháng Sáu cũng là mùa nghiệp của học sinh sinh viên.
Con gái nhỏ của chị ba Cố và Tổ trưởng Vương là Vương Dao cũng nghiệp đại học, nghiệp thạc sĩ.
Trước khi , Vương Dao du lịch nghiệp một chuyến, thế là bàn bạc với bạn và yêu, quyết định Kinh Thành và Hải Thành xem .
Đi Kinh Thành .
Con gái Kinh Thành, chị ba Cố bèn gọi điện với Tô Hà một tiếng.
Tô Hà đương nhiên là hoan nghênh .
“Chị ba, chị cứ để Dao Dao đến đây , Trường Quân và Trường Hoan cũng nghỉ hè , để hai đứa nó dẫn chơi, Trường Quân cũng rành rẽ Hải Thành nữa."
“Thời gian phiền em quá, Tiểu Hà."
Chị ba Cố trong điện thoại.
Tô Hà :
“Có gì mà phiền ạ, con cháu trong nhà cả mà."
Trong điện thoại xác định thời gian xuất phát của bọn Vương Dao, đợi khi đến Kinh Thành sẽ để Trường Quân và Trường Hoan đón.
Hai đứa nhỏ năm ngoái tranh thủ thi lấy bằng lái xe, lái xe .
Tuy nhiên dự định mua xe cho chúng ngay, đợi khi nghiệp mới mua.
Vương Dao từng đến Kinh Thành vài , nhưng yêu và bạn của cô thì , lên tàu hỏa hai họ phấn khích vô cùng.
Cô bạn Khương Á Nam hỏi:
“Dao Dao , chúng đến Kinh Thành thì ở nhà và mợ ?"
Nếu đúng như thì tiết kiệm một khoản tiền phòng .
Vương Dao:
“Chắc là , nhưng chuyện đến Kinh Thành mới ."
“Dao Dao, của ở Kinh Thành kinh doanh gì thế?"
Người yêu Vương Dao là Dương Quốc Đống hỏi.
Vương Dao:
“Cậu mở tiệm."
“Mở tiệm gì cơ?"
Mở tiệm gì á?
Số tiệm mà mợ cô mở nhiều đếm xuể, cụ thể là mở những tiệm gì thì cô thực sự rõ lắm, cô chỉ ngày xưa tiệm bánh nướng, đó mở nhà hàng lớn nữa.
Nên cô :
“Mở nhà hàng."
“Ồ ồ, mở nhà hàng ."
Sau một ngày một đêm, ba đến Kinh Thành, hai em Trường Quân, Trường Hoan lái xe ga đón.
Xe thì Khương Á Nam và Dương Quốc Đống đều thấy qua, nhưng từng , một chiếc rẻ nhất cũng mười mấy vạn, họ thầm nghĩ của Vương Dao đúng là tiền.
Có thể mua nổi xe mà.
Ba lên xe, lúc là Trường Quân lái, nên lúc về để Trường Hoan lái.
Thấy hai đứa nhỏ lái xe, Vương Dao kinh ngạc, Trường Quân và Trường Hoan nhỏ hơn cô mấy tuổi mà, lái xe ?
“Hai đứa học lái xe từ bao giờ thế?"
Tuy bằng lái, nhưng cả hai vẫn thuộc diện tài xế mới, cho nên Trường Hoan dám phân tâm chuyện, câu hỏi do Trường Quân trả lời.
“Chị Dao Dao, tụi em học từ năm ngoái ạ."
Vương Dao vẫn hết ngạc nhiên:
“Trong ấn tượng của chị, hai đứa vẫn chỉ là mấy đứa nhóc tì thôi mà, hai đứa đủ tuổi trưởng thành ?"
Trường Quân:
“Trưởng thành mà chị, em và Trường Hoan đều mười chín tuổi , tháng Chín khai giảng là tụi em lên năm ba đại học đấy."