“Về nhà ạ?"
Bà b-éo gật đầu:
“ , lẽ là chuyện gì đó."
“Ồ ồ."
Bà b-éo hỏi:
“Cậu tìm nó việc gì ?"
Tô Trường Viễn lắc đầu:
“Dạ gì."
Hai họ thực cũng thiết lắm, chỉ mới với vài câu, nhưng vì sạp thịt của sư phụ ở ngay đối diện tiệm cơm nên ngày nào cũng gặp mặt.
Anh và cô việc đối diện hai năm .
Mặc dù với mấy câu nhưng cảm giác quen thuộc, chính là cái loại cảm giác đó.
Cũng gia đình cô xảy chuyện gì, hy vọng đừng chuyện gì lớn.
Cứ như qua một ngày.
Ngày thứ hai.
Khi Tô Trường Viễn theo sư phụ bày sạp, sang tiệm cơm đối diện và thấy bóng dáng quen thuộc .
Dù chuyện nhiều nhưng cũng thuộc dạng quen đúng .
Vì thế khi bày sạp xong, Tô Trường Viễn liền sang tiệm cơm hỏi thăm.
“Hôm qua cô về nhà ?
Nhà cô chuyện gì xảy ?"
Tô Trường Viễn hỏi xong nhận câu trả lời từ đối phương, chút ngượng ngùng, gãi gãi đầu.
Đang định rời thì thấy cô :
“Nếu vợ , thể đưa cùng ?"
“Hả?"
Tô Trường Viễn sững sờ.
Trần Ngọc Linh :
“Hôm qua cha và dì ghẻ gọi về, báo tin định đưa cho lão địa chủ vợ lẽ."
“ gây gổ với họ, nửa đêm bí mật trốn ngoài ."
Nhà cô cách đây khá xa, nhưng cha và dì ghẻ khi phát hiện cô bỏ trốn chắc chắn sẽ sớm tìm đến đây.
Ở nơi , ngoại trừ tiệm cơm cô cũng chẳng nơi nào để trốn cả.
“ nhà cách đây mấy trăm dặm, nếu vợ , thể đưa cùng ?
Về quê cũ của , như họ sẽ tìm thấy nữa."
Tô Trường Viễn chút ngây , vợ , vợ mà nhanh thế ư?
Anh :
“Cô đợi một chút ?
hỏi sư phụ ."
Khoảng năm phút , Trần Ngọc Linh thấy trở , mặt mày hớn hở:
“Sư phụ sẽ giúp tìm đoàn xe về quê cũ."
“Chúng cứ theo họ là ."
Trần Ngọc Linh hỏi:
“Thật ?"
Tô Trường Viễn khẳng định:
“Thật mà, lừa cô ."
Trần Ngọc Linh:
“Hành lý của dọn xong , thể xuất phát bất cứ lúc nào."
Bà chủ b-éo tiệm cơm là một , buổi chiều hôm đó nhà họ Trần tìm đến.
Bà b-éo :
“Con gái ông về ?
Nó về xong từng đây."
“Sao thế, chuyện gì xảy ?"
Cha Trần thấy bà giống như đang dối liền bảo:
“Không gì, gì."
Cái con ch-ết tiệt , là nó sang nhà nó ?
Đi xem thử xem , tiền của lão địa chủ nhận , thể trả , chỉ thể tìm bằng con gái để giao .
Cho đến khi tiệm cơm đóng cửa, bà b-éo mới để Trần Ngọc Linh ngoài.
“Lão Trương bên nhắn tin , đoàn xe giờ Thân ngày mai sẽ xuất phát, lúc đó hai đứa cứ theo."
“Lát nữa đưa cô sang nhà lão Trương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-584.html.]
“Chỗ tiền cô cầm lấy, còn bánh, nước và trứng gà nữa, hai đứa ăn đường."
“Linh , thấy cô là đứa thông minh, tự giành lấy cơ hội cho .
thằng nhóc Tô Trường Viễn cha , nuôi lớn."
“Không cha giúp đỡ thì cuộc sống của hai đứa sẽ vất vất vả hơn một chút, nhưng chọn con đường thì thể đầu nữa."
Trần Ngọc Linh kiên định:
“Dì ơi con hiểu, con cũng sẽ đầu ."
Vì đầu chẳng còn đường nào cả, cô đầu gì, cô chỉ thể tiến về phía .
Bà b-éo:
“Ừm, cô là , nhiều nữa, đưa cô sang nhà lão Trương, ở tạm đó mấy canh giờ, sáng mai là khởi hành ."
“Dạ ."
Hành lý của Trần Ngọc Linh cũng chẳng gì nhiều, chỉ một cái bọc nhỏ, bên trong là quần áo giày dép để , còn lương khô bà b-éo chuẩn cho.
Tiền thì cô cất túi áo trong.
Hai thắp đèn l.ồ.ng đến nhà lão Trương, Tô Trường Viễn thấy cô đến, ánh mắt sáng rực lên:
“Cô đến ."
Trần Ngọc Linh gật đầu:
“Ừm."
Tô Trường Viễn hỏi:
“Cô ăn ?
cái bánh , nhân thịt đấy."
Sắp , sư phụ cho hai cái bánh nướng, bánh bột mì nhân thịt, cực kỳ ngon.
Anh ăn một cái, để dành một cái cho vợ .
Trần Ngọc Linh mỉm :
“ ăn , ăn ."
Tô Trường Viễn:
“ ăn, để dành cho cô, để ngày mai ăn."
Ngày hôm .
Cái bánh thịt đó rốt cuộc vẫn bụng Trần Ngọc Linh.
Sắp xa, sư phụ của Tô Trường Viễn là lão Trương cũng đưa cho ít tiền bạc và lương khô, còn cả một con d.a.o g-iết lợn nữa.
“Cầm lấy mà phòng đường."
Lão Trương .
Tô Trường Viễn quỳ xuống dập đầu mấy cái với sư phụ, lão Trương giục:
“Gớm, mau , lát nữa nhà vợ kéo đến tìm bây giờ!"
Tô Trường Viễn nghẹn ngào:
“Sư phụ, tạm biệt."
Nói xong, nắm lấy tay Trần Ngọc Linh, theo đoàn xe.
Kỳ Jarud , lẽ sẽ còn cơ hội nữa.
Trên đường .
Tô Trường Viễn với Trần Ngọc Linh:
“Ngọc Linh, nhà chẳng gì cả, là do nuôi lớn."
“ mà, nhà thì chúng dùng đôi tay để xây, đồ đạc thì chúng tự bưng về, tiền thì chúng kiếm."
“ sợ."
“Được."
Tô Trường Viễn vòng tay ôm lấy vai cô.
Chương 415 Phiên ngoại 2 - Nhìn thấy thế kỷ mới, Trần Tinh Hồi
Năm 2006.
Trần Ngọc Linh chỉ cảm thấy xung quanh là một mảnh hỗn độn, cô dường như đang ở trong nước, mở mắt chẳng thấy gì cả.
Trần Ngọc Linh nghĩ, chẳng lẽ ch-ết ?
Thọ hết mà , sống đến tận hơn chín mươi tuổi mới qua đời.
Vì , hiện tại cô đang ở địa phủ ?
Địa phủ trông như thế ư?
Cô quờ quạng lung tung, chạm một sợi dây?
Không giống sợi dây lắm!
Chẳng là thứ gì.
Thấy mệt, kệ , cô cứ ngủ một giấc , dù cô cũng ch-ết .
Cứ như trôi qua hai tháng.
Đột nhiên cô thấy ánh sáng, cảm thấy một luồng áp lực đang ép c.h.ặ.t c-ơ th-ể , đó cô trơn tuồn tuột chui ngoài.