Trời ạ, hôm nay các chiến sĩ ăn gì ? Đặc biệt là mấy cán bộ do Hạ Thanh Nghiên đầu, khí thế đó quả thực hung dữ như mãnh hổ xuống núi.
Tiêu Chính Nghiệp gọi cảnh vệ đến hỏi: “Hôm nay sân huấn luyện thi đấu ?”
Cảnh vệ: “Thủ trưởng, hôm nay thi đấu, chỉ là huấn luyện bình thường.”
Tiêu Chính Nghiệp hài lòng gật đầu, tinh thần , bây giờ v.ũ k.h.í mới, đ.á.n.h trận còn sợ cái quái gì!
Sân huấn luyện bên cuối cùng cũng đến giờ nghỉ trưa, đừng là các chiến sĩ, nhóm Tần Châu, Ngụy Bình cũng chịu nổi nữa.
Đặc biệt là Tần Châu chạy đến mặt Ngụy Bình chuyện cũng chút : “Hôm nay lão Hạ uống t.h.u.ố.c ?” Tinh thần còn thể cày hai mẫu ruộng chứ?
Ngụy Bình về thể lực vốn kém hơn, tuổi lớn hơn hai ít, chỉ một mực lắc đầu, cuối cùng còn trách Tần Châu: “Không các cứ ngấm ngầm so kè với , cuối cùng cũng thắng, tỏ các giỏi ?”
Tần Châu và những khác: … Hả? Hóa chỉ thể để đoàn các nào cũng đè đầu chúng ?
Tuy cuối cùng cũng thắng, nhưng tranh bánh bao cũng tranh thở!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Hạ Thanh Nghiên bên kết thúc xong điều chỉnh thở mới phát hiện đồng loạt , “Nhìn gì?”
Tần Châu: “Lão Hạ, lén lút bồi bổ sức khỏe lưng chúng ?”
“ cần ?”
Hạ Thanh Nghiên xong cầm hộp cơm về phía nhà ăn, mấy vội vàng cầm hộp cơm theo , “Chị dâu nhỏ về ? Anh còn ăn ở nhà ăn giống như mấy thằng độc chúng ?”
Tần Châu một cách cợt nhả, thầm nghĩ chạy nhanh thì ích gì, ăn ở nhà ăn thì chúng vẫn cùng ăn ở nhà ăn.
“Ai ăn ở nhà ăn cùng các ? lấy cơm cho vợ , ăn cùng!” Hạ Thanh Nghiên xong cũng nhiều lời với mấy , nhanh chân về phía nhà ăn.
Tần Châu lợi, với Đường Đại Quân: “Anh xem con , chúng ăn cùng? Anh em chúng ăn cùng ?”
Đường Đại Quân hì hì hai tiếng chút áy náy : “Lão Tần, xin nhé, trưa nay mang cơm cho đối tượng của .”
Đường Đại Quân mấy hôm huấn luyện căng cơ, đến bệnh viện khu đồn trú bôi t.h.u.ố.c, gặp bệnh viện một nhóm y tá mới đến, y tá bôi t.h.u.ố.c cho cũng là độc , hai qua chuyện, thế là mấy hôm nhờ giúp , bây giờ chính thức xác lập quan hệ nam nữ.
Hai ngày nay Đường Đại Quân ngoài việc thử nghiệm, ngày nào cũng bận mang cơm cho đối tượng.
Tần Châu vốn còn một em cùng cảnh ngộ, ngây , từng một đều là súc sinh , là vội, kết quả đột nhiên về nhà cưới vợ theo hôn ước, thì là đột nhiên đối tượng, hóa chỉ còn một .
Hạ Thanh Nghiên đồng hồ, phát hiện còn sớm, sáng để bữa sáng cho Khương Thư Di, nhưng lúc chắc cũng đói , tối qua tiêu hao quả thật quá lớn.
Vậy nên lấy hai phần cơm vội vàng về nhà, sợ vợ đói, kết quả về đến nhà cửa phát hiện trong nhà yên tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-my-nhan-mac-chung-so-xa-hoi/chuong-121.html.]
Thiểm Điện thấy về kích động vẫy đuôi, nhưng hề sủa bậy, xem vợ vẫn đang ngủ?
Vừa nghĩ đến vợ còn đang ngủ, Hạ Thanh Nghiên cả hiểu thấy chột , lén lút đặt hai hộp cơm xuống, từng bước một về phía phòng ngủ.
Chỉ là khi đẩy cửa phát hiện vợ tỉnh, yên lặng giường, đang nghĩ gì.
“Di Di, em tỉnh ? Đói ? Anh lấy cơm trưa ở nhà ăn về , em hôm nay nhà ăn thịt cừu, còn món mì sợi em thích ăn…”
Hạ Thanh Nghiên lải nhải ngừng cũng ngăn Khương Thư Di lườm , đàn ông còn sức như , càng càng tức.
Chỉ là Khương Thư Di vốn xinh , tính cách dịu dàng, mắt hạnh long lanh, lườm cũng mang một vẻ nũng nịu, chút uy h.i.ế.p nào, ngược mang một cảm giác quyến rũ nên lời.
Hạ Thanh Nghiên vợ thật sự tức giận, nhưng nên xin vẫn xin , tối qua quả thật kiểm soát .
“Di Di, cơ thể khó chịu ?”
“Đau lưng, chân mềm… còn đói!!!” Khương Thư Di mấy chữ coi như là nghiến răng nghiến lợi, tố cáo một hổ.
“Lỗi của .” Hạ Thanh Nghiên vội vàng lấy quần áo, hạ phục vụ vợ mặc quần áo, ngay cả tất cũng là xổm đất mang cho cô.
Khương Thư Di vốn cũng tức giận, chỉ là cảm thấy rõ ràng là chuyện của hai , tại mệt đến chịu nổi là cô? Cảm thấy chút công bằng.
thấy Hạ Thanh Nghiên như , cô còn cảm thấy nữa, phục vụ cũng khá thoải mái.
Bữa sáng Khương Thư Di bỏ lỡ, nhưng cũng lãng phí, Hạ Thanh Nghiên thu dọn hết, trưa thịt cừu và canh mì sợi.
Lần canh mì sợi là bột mì trắng nguyên chất, bên trong cà chua, hành tây, chua chua cay nhẹ, uống một ngụm sảng khoái.
Ăn món ăn hài lòng, thể lực mất của Khương Thư Di cuối cùng cũng hồi phục, cả còn vẻ mềm yếu nữa.
Hơn nữa cô thật sự đói lắm , bữa trưa gần như ăn hết, đây cơm canh lấy từ nhà ăn, phần của cô ít nhất cũng cho Hạ Thanh Nghiên một nửa.
Hạ Thanh Nghiên trưa nay coi như ăn hai phần, phần bữa sáng của Khương Thư Di, phần bữa trưa .
Đợi rửa bát, Khương Thư Di bỗng nhiên nghĩ đến lúc mua rau cùng chị dâu Thúy Hoa, chị mua nhiều thịt chị dâu Thúy Hoa còn Hạ Thanh Nghiên cần bồi bổ.
Bây giờ cô nghĩ quả thật nên bồi bổ cho , nếu chút sức lực nào cũng dùng hết lên .
Kết quả Hạ Thanh Nghiên rửa bát xong : “Di Di, tối huấn luyện xong về mua ít sườn non sườn xào chua ngọt cho em nhé? Em còn ăn gì nữa ? Trà sữa còn uống ? Lát nữa đến khu chăn nuôi đổi ít sữa về?”
Hạ Thanh Nghiên thấy trưa vợ đói, cũng thương, chỉ thể bù đắp bằng đồ ăn.