"Trước đây trong viện cô và Tiêu Phán Nhi là họ hàng, hai cùng một làng lên đây, khi gả đây thấy hai nhà qua còn thấy lạ cơ. Rõ ràng là họ hàng, ở cùng một viện, ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp mà chuyện với ?"
Châu Lan Phương vẻ mặt chút khó tả, liếc nhà bên cạnh một cái với Tiêu Bảo Trân: "Đến giờ mới hiểu , cái cô Tiêu Phán Nhi thật sự lành gì. Trước đây cô đến trạm y tế chào hỏi , tỏ vẻ hiền lành hòa nhã, cứ tưởng cô em tính, dễ gần, ngờ thể cái chuyện thất đức thế . Xem chừng cũng qua nhiều với cô nữa, ai lúc nào cô dở chứng cái chuyện chẳng ."
Trương Tiếu gật đầu lia lịa, hùa giúp: "Bây giờ chị mới , thì từ lâu . Tiêu Phán Nhi vốn chẳng gì, đẩy từ cây xuống hại suýt lợn rừng giẫm c.h.ế.t đấy." Trương Tiếu lôi chuyện núi kể, chuyện đó để bóng ma tâm lý trong lòng cô, đến giờ vẫn nguôi ngoai.
Mọi đang chuyện thì em bé giường bắt đầu thút thít, đòi b.ú sữa.
Tề Yến bế bé lên, vén áo cho b.ú, hẹn mà cùng dời tầm mắt chỗ khác, tiếp tục trò chuyện.
Tề Yến đắp một tấm vải n.g.ự.c che cho em bé, mới tiếp: "Thực đây cũng thấy Tiêu Phán Nhi đáng ghét đến thế, chỉ thấy cô keo kiệt, ăn cũng chẳng nể nang ai, ai dè là loại . May mà vốn cũng chẳng thiết gì với cô , cô cũng ít khi sang nhà ."
Trương Tiếu suýt chút nữa bật thành tiếng.
Kể từ khi trở mặt với Tiêu Phán Nhi, cô chỉ mong Tiêu Phán Nhi biến thành "kẻ ghẻ lạnh" trong cái viện .
Bây giờ thấy thấu bộ mặt thật của Tiêu Phán Nhi, trong lòng cô sướng rơn.
" thấy các chị vẫn còn nhân từ quá, hiến kế cho em mấy cách nhẹ nhàng như tìm bác gái Tống chống lưng, tìm Lâm Chí Quân hòa. Theo thấy, nếu chuyện mà rơi tay thì trực tiếp ấn mặt Tiêu Phán Nhi và Tống Phương Viễn, mỗi đứa một bên hố phân luôn cho rảnh nợ." Trương Tiếu chống nạnh, thẳng thừng : "Họ dám tính kế khác như thế thì chuẩn sẵn tinh thần ăn đòn, đây là họ gặp may mới đụng quả hồng mềm như Tống Đình Đình, chứ đụng thì, hì hì..."
Mọi nương theo lời Trương Tiếu mà tưởng tượng một chút, chà, mỗi tay ấn một cái mặt hố phân, đúng là phong cách của Trương Tiếu thật.
Dù mất con, cô tặng cho bọn buôn hai nhát d.a.o còn gì.
Mọi im lặng Trương Tiếu, ánh mắt ai nấy đều vô hồn.
Trương Tiếu đến mức tự nhiên, cô ưỡn n.g.ự.c, hùng hồn : "Làm ? Chẳng lẽ em sai ? Đối phó với hạng lý lẽ thì dùng cách bất chấp lý lẽ. Các chị thấy em bao giờ quấy nhiễu các chị ? Bởi vì em các chị đều là những điều, nhưng đối với hạng như Tiêu Phán Nhi, chị càng lý lẽ thì cô càng lấn tới, chuyện gì cũng là của khác, chỉ cô là đúng."
Châu Lan Phương bịt mũi, bộ quá khứ lùi xa Trương Tiếu một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-584.html.]
"Cô tởm quá, ấn mặt hố phân, cô còn định để ăn cơm trưa nữa hả?"
Tề Yến "phụt" một tiếng bật : "Cách của cô . Tiêu Phán Nhi và Tống Phương Viễn là chị của Đình Đình, dù họ chuyện quá đáng đến thì vẫn quan hệ huyết thống. Bây giờ là Đình Đình đang đúng, nếu thật sự như cô thì Đình Đình thành sai, lúc đó chuyện càng khó giải quyết. nếu quan hệ huyết thống thì cách của cô cũng tồi."
Trương Tiếu thấy cũng lý, cô trầm ngâm suy nghĩ.
"Chị cũng đúng, lúc nào mà chẳng mấy kẻ thích 'dĩ hòa vi quý' chứ." Trương Tiếu cảm thán một câu.
Một nhóm ở đây, câu câu chăng tán gẫu gẫu, đồng thời vểnh tai ngóng động tĩnh nhà bên cạnh, sợ bên đó xảy xô xát.
Còn lúc , tại nhà họ Tống.
Tống Đình Đình đang chuyện với bác gái Tống theo đúng kế hoạch.
Vừa cửa, Tống Đình Đình thẳng: "Mẹ, con nghĩ kỹ , chuyện vải đỏ con vẫn nuốt trôi cục tức . Anh chị con giờ bày rõ thái độ trả, quỵt nợ. Mẹ cho con một câu dứt khoát , ủng hộ con đòi họ ?"
"Cái con nhỏ , đến giờ vẫn còn lôi chuyện vải đỏ thế, chẳng qua chỉ là một miếng vải đỏ thôi mà? Lôi kéo mãi thế , con sợ cho ." Bác gái Tống đang lau bàn, thấy Tống Đình Đình cứ tưởng cô thông suốt , lúc đầu còn mừng thầm, giờ thấy những lời thì mặt sa sầm xuống.
Bà vẫn nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề, mở miệng bắt đầu mắng nhiếc Tống Đình Đình.
Những lời Tống Đình Đình từ nhỏ đến lớn. Mẹ cô miệng thì thương cô, yêu cô, chiều chuộng cô, nhưng thực tế thái độ khi chuyện với cô khác hẳn khi với trai. Mẹ với lúc nào cũng thiết, ôn hòa, nhưng với cô thì mở miệng là "con nhỏ ", thì cũng là những lời hạ thấp, chế giễu.
Lần những lời , Tống Đình Đình cứ tưởng sẽ giận lắm, nhưng khi những lời đó thật sự thốt từ miệng bác gái Tống, cô cảm thấy nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
Vẻ mặt Tống Đình Đình chút đờ đẫn, cô : "Mẹ, cứ bày tỏ thái độ , rốt cuộc ủng hộ con đòi , là cảm thấy mấy miếng vải đỏ đó họ quỵt mất cũng chẳng , con xứng đáng chịu thiệt như thế."
Bác gái Tống quẳng cái khăn lau Tống Đình Đình: "Con nhỏ rốt cuộc là ý gì, ở cạnh Tề Yến với Tiêu Bảo Trân nhiều quá nên tâm tính cũng dở chứng ? Mẹ bảo cho con , trong cái viện , gia đình mới là thiết nhất với con, chị con mới là những con thật sự thể dựa dẫm ."
"Con dựa dẫm họ thế nào đây? Họ sắp ức h.i.ế.p con đến c.h.ế.t ." Tống Đình Đình vặn hỏi ngược .
Bác gái Tống ngẩn mặt một lúc, nhanh ch.óng tiếp: "Lấy của con chút đồ thôi mà, con nhỏ keo kiệt thế? Chút chuyện cỏn con mà cứ rùm beng lên, thật con thế nào nữa, con đúng là chiều hư . Thôi, chuyện đừng nhắc nữa, mặt con xin con một câu, ? Sau cũng sẽ bảo nó lấy đồ của con nữa, cái con nhỏ đúng là hẹp hòi quá!"