Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 628

Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:59:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bây giờ con mà thì đúng là não lợn, bố con giống đứa ngu lắm ? Đã bảo , con thích công việc đó, . Bố thể tôn trọng ý kiến của con lấy một ?"

 

"Tôn trọng ý kiến của mày, để ý kiến của mày là lang thang ngoài ngõ, ngoài viện như thằng du đãng, cứ hễ thấy cô nào là chằm chằm, tao mất sạch cả mặt mũi." Tô Phúc Quý bực bội .

 

Ông thở dốc, một tay chỉ Tô Tiểu Vũ, tức đến nghẹn lời: "Hồi đầu mày theo tao dọn đến đây, mày bảo lạ nước lạ cái, khỏe, tạm thời , , tao nhịn. Thế mà thấm thoát gần ba tháng trôi qua , mày vẫn chịu ? Đồ lười biếng, Tô Phúc Quý tao sinh cái loại nghịch t.ử như mày chứ!"

 

Nói , Tô Phúc Quý đuổi nổi nữa, tại chỗ hai tay chống nạnh, thở hồng hộc.

 

Tô Tiểu Vũ cũng dừng , cũng chạy mệt phờ, thụp xuống đất thở dốc.

 

Cậu ngước Tô Phúc Quý, đến nước mà vẫn còn tâm trạng đùa cợt, nhăn nhở đáp: "Bố, con là nghịch t.ử, thế bố là gì? Bố chẳng là bố của nghịch t.ử ?"

 

Không ngờ cái cũng dẻo miệng gớm.

 

Tô Phúc Quý , đầu bốc hỏa: "Giỏi lắm, mày còn dám mắng tao."

 

Ông sấn tới ba bước, nhân lúc Tô Tiểu Vũ kịp phản ứng, túm c.h.ặ.t lấy , tháo chiếc giày còn , "bốp bốp bốp" gõ đầu con trai.

 

Tô Tiểu Vũ đ.á.n.h đến sưng đầu mẻ trán, ôm đầu thoát , cũng dám đẩy mạnh bố , chỉ đành yên chịu trận.

 

Tô Phúc Quý đ.á.n.h con hề nương tay, túm Tô Tiểu Vũ là nện lấy nện để.

 

Cậu trốn thoát , ủ rũ đó chịu đòn.

 

Hai cha con, một chân đất đ.á.n.h con giữa viện, một cúi đầu chịu đòn, cảnh tượng khiến Tiêu Bảo Trân và Ngọc Nương cửa sững sờ, đực ở cổng hồi lâu dám .

 

"Bảo Trân về , hôm nay về muộn thế, lãnh đạo về hết hai đứa mới về." Bà nội Vu trong phòng bảo vệ của , ngay sát cổng, hì hì chào Tiêu Bảo Trân.

 

Tiêu Bảo Trân dắt xe đạp tới: "Hôm nay tụi cháu hợp tác xã sắm ít đồ Tết, mua cho bà ít hạt óc ch.ó rừng đây ạ. Bà ơi, lát bà qua nhà cháu lấy nhé."

 

"Cháu về thấy Chủ nhiệm Tô đ.á.n.h con, hiểu nhà họ chuyện gì thế bà?" Tiêu Bảo Trân hạ thấp giọng hỏi.

 

Chương 232 Đi thăm

Bà nội Vu hì hì : "Chẳng chuyện gì to tát . Vừa đây mãi cũng hiểu , Tô Phúc Quý tìm cho Tô Tiểu Vũ một công việc ở tổ bốc xếp của xưởng, Tô Tiểu Vũ chê vất vả mệt nhọc nên chịu , Tô Phúc Quý nổi cáu đuổi đ.á.n.h con."

 

"Việc ở tổ bốc xếp của xưởng cũng mà." Tiêu Bảo Trân .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-628.html.]

Bà nội Vu gật đầu: "Chẳng quá là gì. Tô Tiểu Vũ mà đó thì thời vụ , mà là công nhân chính thức đấy. Nghe đây là điều kiện bố nó đưa với xưởng, xưởng đồng ý cho con trai ông một công việc chính thức thì ông mới chịu về đây bác sĩ."

 

"Bác sĩ năng lực đúng là quyền thương lượng điều kiện." Tiêu Bảo Trân cảm thán một câu, chào bà nội Vu định dắt xe về nhà.

 

Lúc dắt xe chuẩn trung viện, hai cha con nhà họ Tô ầm ĩ lên. Tô Tiểu Vũ từ lúc nào thoát khỏi tay Tô Phúc Quý, chạy loạn khắp viện.

 

Cậu kêu oai oái, chạy thục mạng, suýt nữa thì đ.â.m sầm xe đạp của Tiêu Bảo Trân.

 

May mà Ngọc Nương phản ứng kịp, đẩy một cái, sốt ruột : "Cậu cái gì thế? Dù đ.á.n.h cũng đ.â.m sầm chứ, nãy suýt nữa đ.â.m ngã chị đấy."

 

Tô Tiểu Vũ đầu , thành thật xin : "Xin nhé, đường, bố đuổi tới nơi !! Xin , chạy đây!"

 

Cậu tiếp tục chạy thoát , Tô Phúc Quý đuổi theo , vài bước bắt kịp.

 

Công việc chính thức bao mơ ước mà Tô Tiểu Vũ thèm, hét toáng lên: "Không tôn trọng con, bố căn bản hề tôn trọng con! Đã bảo , con tổ bốc xếp, bố cái hình nhỏ thó của con xem, giống loại vác bao tải ? Lỡ con kiệt sức, bố tốn tiền chữa bệnh cho con thôi."

 

"Mệt cái gì mà mệt, tao khéo với , ban đầu mày vác nặng thì họ sẽ sắp xếp việc nhẹ , đợi mày quen mới như , thế còn đủ ? Người còn đủ chiếu cố mày ?" Tô Phúc Quý tức đến nổ phổi, chống nạnh mắng.

 

Cái miệng nhỏ của Tô Tiểu Vũ leo lẻo, đúng là dẻo miệng: "Thì cuối cùng vẫn vác bao tải còn gì? Mặc kệ, con nhất định vác bao tải."

 

"Không vác bao tải thì mày gì? Thằng ranh , còn bảo tao tôn trọng mày, nếu mày như chị mày thi đậu Hồng Chuyên, nghiệp xưởng phân công việc thì tao đến mức lo sốt vó thế ? Cái thằng điều , ngoài bao nhiêu thèm khát công việc , sứt đầu mẻ trán , mày thì kén cá chọn canh. Tao hỏi mày, rốt cuộc mày cái gì?"

 

"Bây giờ con nghĩ , tóm con vác bao tải. Bố, hôm nay con thẳng cho bố , tổ bốc xếp đó con sẽ , giỏi thì bố đ.á.n.h c.h.ế.t con ." Tô Tiểu Vũ dừng , hai tay chống nạnh, hùng hổ hét lên với bố.

 

"Thằng nhãi , còn dám thách thức tao !" Tô Phúc Quý bốc hỏa, đối diện với thằng con đang gào thét, đột nhiên ông thấy ngứa tay vô cùng.

 

Ông vô thức định tháo giày đ.á.n.h con, cúi xuống mới thấy cả hai chân đều đất, giày ném sạch .

 

Ông quanh quất, thấy mái hiên phơi một đôi giày, liền chộp lấy ném thẳng về phía Tô Tiểu Vũ.

 

Bà nội Vu bật dậy: "Ơ, đấy là giày của mà."

 

"Xin bà nhé, tí cháu nhặt cho bà ngay." Tô Phúc Quý vội vàng hét lên.

 

Bên , Tô Tiểu Vũ thấy chiếc giày bay tới, cũng tránh nhưng thể lực và não bộ theo kịp.

 

 

Loading...