"Được thôi, giờ cô giỏi đấy." Bạch Căn Cường lạnh một tiếng, vẫn coi Ngọc Nương như cô vợ nhỏ đây mặc bắt nạt. Anh trực tiếp đưa tay nắm lấy cánh tay Ngọc Nương, kéo ngoài viện, "Cô ngoài với , chuyện với cô."
Ngọc Nương giật , sức vùng vẫy: "Cứu mạng với, cứu mạng với, giở trò lưu manh với , Bạch Căn Cường buông ..."
Hai đến cửa nhà họ Hứa, Hứa Đại Phương thấy động tĩnh vội vàng chạy . Nhìn thấy tình cảnh mắt, tức chịu , tung một cú đá văng Bạch Căn Cường .
Bạch Căn Cường còn kịp phản ứng, cả sấp mặt xuống đất. Đầu óc choáng váng, mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên thì thấy Hứa Đại Phương vẻ mặt lo lắng tới mặt Ngọc Nương: "Em chứ? Hắn em thương chứ?"
Ngọc Nương xoa xoa cổ tay, vẻ mặt chút khó coi: "Em . Chỉ là cổ tay đau, cũng đột nhiên phát điên cái gì, cứ lôi kéo em, là vài câu với em, em căn bản để ý tới , liền tự ý đưa tay kéo em."
"Bạch Căn Cường, mày c.h.ế.t ? Ở biên giới đủ, còn đó ở thêm vài năm nữa đúng ?" Hứa Đại Phương tìm Bạch Căn Cường gây phiền phức.
Ngọc Nương liếc họ một cái, sợ hai đ.á.n.h , đến lúc đó Hứa Đại Phương cô liên lụy. Thế là cô bước tới kéo Hứa Đại Phương: "Được Đại Phương, em chấp nhặt với loại , em còn ngay đây, gì để với cả, hạng thêm một cái cũng thấy lãng phí."
Hứa Đại Phương nghĩ ngợi: "Thế , lúc tan em cứ qua tìm , cùng em về. Tránh cho đụng ."
Ngọc Nương gật đầu: "Dạ , phiền ." Hai rời , cùng .
Bạch Căn Cường nghiến răng nghiến lợi lồm cồm bò dậy, chằm chằm bóng lưng hai hồi lâu, đột nhiên nhổ toẹt một cái, mắng Ngọc Nương là đồ lăng loàn.
"Cái con khốn nhỏ nhà cô đúng là loại hổ, thấy đàn ông là mồi chài, thật là đê tiện hết mức . Các cứ đợi đấy, tất cả cứ đợi đấy cho ! Lần mà cho các tay thì là Bạch Căn Cường."
Sau khi định bắt nạt Ngọc Nương thành, Bạch Căn Cường về nhà suy nghĩ cách báo thù Tiêu Bảo Trân và những . Cơn giận mà trút thì sắp phát điên mất. Tận mắt biến thành một đống bùn nát, mà những kẻ thù của từng một sống càng lúc càng , mỗi về ăn cơm đều đụng mặt. Bạch Căn Cường càng nghĩ tâm lý càng vặn vẹo, nhất định trút cơn giận .
Bạch Căn Cường ở nhà trằn trọc suy nghĩ. Anh nghĩ, hiện tại Ngọc Nương Hứa Đại Phương cùng, Tiêu Bảo Trân Cao Kính ở bên. Hai lớn đều tay , thì tay với con cái của họ. Ngọc Nương con, nhưng Tiêu Bảo Trân mà. Cái con bé con do Tiêu Bảo Trân sinh đó, suốt ngày chạy nhảy nô đùa trong viện, thể tay với nó. Nếu con bé đó c.h.ế.t, Tiêu Bảo Trân chắc chắn sẽ vô cùng đau khổ, đau đớn thấu xương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-711.html.]
Bạch Căn Cường càng nghĩ càng thấy đúng. Hiện tại cả con đều vặn vẹo, mấy năm sống gian khổ ở vùng biên giới khiến tính cách càng thêm phiến diện.
Bạch Căn Cường hạ quyết tâm tay với Cao Tinh, bắt đầu quan sát. Mỗi về đại tạp viện ăn cơm, đều nhân cơ hội quan sát xem cơ hội nào để tay . Cao Tinh bình thường học ở nhà trẻ, lúc về nhà cũng chơi cùng Thiết Thành, khi hai đứa nhỏ chơi với bà Hứa ở bên cạnh trông nom, Bạch Căn Cường căn bản tìm cơ hội, chỉ thể từ từ chờ đợi.
Qua một thời gian nữa, cả đại viện tổ chức tiệc chung, ba đậu đại học và cao đẳng mời khách ăn cơm. Bạch Căn Cường cảm thấy tìm cơ hội.
Ngày hôm đó cả đại tạp viện đều bận rộn rộn ràng. Đầu bếp mà Tô Phúc Quý mời tới dẫn theo vài , từ sớm bắc bếp trong viện, việc hăng say. Ngoài mấy do đầu bếp dẫn tới, các bà nội trợ và các bà lão trong viện cũng tự giác đến giúp đỡ, nhặt rau, rửa bát, còn giúp kê bàn ghế, bận rộn ngơi tay.
Lúc , Bạch Căn Cường bên cạnh quan sát, nhận hôm nay đúng là một cơ hội . Đám nhóc con hiện tại ai trông nom, đại tạp viện thì đông hỗn loạn, thể nhân cơ hội tay mà ai phát hiện. Bạch Căn Cường nghĩ bèn liên tục theo dõi trong bóng tối, khó khăn lắm mới đợi một cơ hội.
Anh chằm chằm con bé nhà Tiêu Bảo Trân, Thiết Thành nhà Tề Yến ở sân , cùng một đám nhóc con trạc tuổi trong viện, đang cầm chuồn chuồn tre chạy ngoài ngõ. Trong ngõ vốn nhiều , vài mặt cũng đều bận rộn việc của . Bạch Căn Cường quanh một lượt, cơ hội đến. Anh nắm c.h.ặ.t đồ vật trong tay, lững thững bước , giả vờ như vô tình tới mặt đám nhóc .
Cao Tinh đang tập trung chơi chuồn chuồn tre, đột nhiên cảm thấy mặt đó. Cô bé ngẩng đầu lên thì thấy ông chú kỳ lạ đang mặt . Cao Tinh còn tưởng chắn đường, bèn né sang bên cạnh, lễ phép : "Cháu xin chú, chú qua ạ, cháu tránh ." Nói xong còn kéo Thiết Thành một cái.
Bạch Căn Cường chằm chằm mấy đứa nhóc, ánh mắt u ám. Anh rời , ngược hì hì Cao Tinh.
"Cháu nhỏ , cháu thật lễ phép đấy, nhà dạy cháu thật."
Cao Tinh ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu: "Đó là đương nhiên ạ, cháu ngày nào cũng dạy cháu lễ phép, bắt nạt các bạn nhỏ khác, cháu đều nhớ kỹ ạ." Cô bé vỗ n.g.ự.c bôm bốp.
Nụ mặt Bạch Căn Cường mang theo vài phần hung ác. Anh móc từ trong túi một nắm bỏng ngô, : "Các cháu đều là những đứa trẻ ngoan hiểu lễ nghĩa, tới đây, chú bỏng ngô cho các cháu ăn , nếm thử ."
Bỏng ngô thời bấy giờ đều là dùng ngô nhà trồng cho lò sắt nổ , ăn thơm giòn, ngon vô cùng. Có nhà khi nổ bỏng ngô còn rắc thêm một nắm đường, bỏng ngô nổ sẽ mang hương vị caramen. Nắm bỏng ngô tay Bạch Căn Cường lúc đang tỏa mùi caramen nồng đậm, khiến đám nhóc tì lập tức chảy nước miếng. Cao Tinh cũng đang tiết nước bọt trong miệng, cô bé thèm lắm, thứ cô bé thích nhất chính là ăn đồ ngọt.