Tuy nhiên Tôn Đình Mỹ dù đáp lời, nhưng trong lòng cũng đang c.h.ử.i thầm. Cái mụ già c.h.ế.t tiệt, trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, mụ già thất đức... Cô thầm mắng trong lòng.
Vu Cửu Hồng ở một bên cháu gái mắng, nửa lời cũng . Bà cháu trai đích tôn, chẳng thèm quan tâm đến đứa cháu gái “con gái là con ” , coi họ là nhà . Bà đương nhiên cũng chẳng thèm nhiệt tình gì. Vu Cửu Hồng trọng nam khinh nữ trọng sĩ diện, Tôn Đình Mỹ bà mất hết mặt mũi, bà thực sự thêm một cái cũng thấy chướng mắt. Vu Cửu Hồng khẩy một tiếng, mặt chỗ khác.
Ngược , bà Tôn đảo mắt liên tục, đang tính toán thể dẫn dắt chủ đề sang Cát Trường Trụ. Chuyện đó, bà vẫn còn nhớ cái lợi thu đấy. Bà ho một tiếng, : “Dạo thấy cô con gái lớn nhà lão Cát nhỉ, chẳng cô về ?”
“Bà ở lầu lầu mà cũng , cô từ sớm còn gì. Cô còn chứ, lấy nhiều thời gian ở nhà mà phân xử cho họ mãi .”
Bà Tôn bĩu môi: “ thấy con gái lớn nhà lão Cát cũng là hạng hồ đồ, về một chuyến mà mau ch.óng ép em trai ly hôn với hạng phụ nữ như Chu Như còn đợi cái gì nữa? Nhà ai hạng đàn bà tạm giam như thế mà còn sống yên ? Lại còn chê xui xẻo, thấy cô đúng là lo chuyện bao đồng, chẳng nghĩ cho gia đình gì cả. Chuyện mà rơi nhà bình thường, đuổi thẳng cổ khỏi cửa từ lâu .”
Bà chỉ mong Cát Trường Trụ ly hôn, bà Tôn khẽ nheo mắt, cảm thấy bản là thể mùa xuân thứ hai.
“Bà thế mà , thà phá một ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân, Cát Trường Trụ thương vợ lắm, ngoài mà phá ?”
“Câu của bà tán thành, thương vợ? Thế nào gọi là thương vợ, thì đương nhiên là đáng để sống chung lâu dài, nhưng Chu Như tính là cái hạng gì chứ.” Bà Tôn tỏ vẻ vô cùng khinh bỉ.
Tuy nhiên những khác rõ mồn một, cái Cát Trường Trụ đó mà, yêu vợ vô cùng!
“Này, các bà xem họ động phòng nhỉ?”
“Ai mà ? Cát Trường Trụ vợ cũng như mà, chẳng vẫn chẳng ai sưởi ấm chăn gối cho .”
“Cũng đúng, ha ha ha ha...” Mọi dần chuyển sang chủ đề khác.
Tôn Đình Mỹ cúi đầu, giận dữ vò quần áo, lầm bầm mắng mỏ. Các bà thể chuyện gì chính đáng ? Nói mấy cái thì tác dụng gì. Cô nhịn , : “Dạo thời tiết khá , Chu Như cứ thế cũng chẳng công việc gì, suốt ngày ru rú ở nhà cái gì, chẳng thà ngoại ô lên núi đào rau hái nấm, còn thể phụ giúp gia đình chút ít, dù đó cũng là một công việc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-947-tinh-toan-cua-ton-dinh-my.html.]
“Cô lười như thế, mà cái đó ?”
“Cũng đúng.”
Tôn Đình Mỹ tiếp tục: “Sao ? Nhà khác cũng mà, cô thể? Cô là vàng chắc? Quý giá thế cơ ? thấy cô vẫn là lười thôi.” Tôn Đình Mỹ ngừng kéo chủ đề về chuyện , nhưng chẳng ai hưởng ứng mấy.
Tôn Đình Mỹ c.ắ.n môi. “Chúng đều là cùng một đại viện, là chúng bàn bạc xem tìm ai đó khuyên nhủ cô . Dù nữa, ngoài bận rộn một chút vẫn hơn là cứ suốt ngày ru rú trong nhà thế , thế thì ngày tháng sống nổi?”
Vu Cửu Hồng ngạc nhiên Tôn Đình Mỹ. Người khác cô là hạng gì, chứ bà còn lạ gì nữa? Cô chẳng hạng bụng gì . Sao cứ nhất quyết đòi Chu Như ngoại ô lên núi thế nhỉ? Đừng mà đang ấp ủ âm mưu gì đấy nhé? Vu Cửu Hồng càng thêm cảnh giác Tôn Đình Mỹ. Cái con cháu gái ngu xuẩn đáng c.h.ế.t định cái gì đây, cô đừng mà liên lụy đến nhà bà. Nhà bà cả nhà sáu miệng ăn thì bốn lớn đều là công nhân đấy. Cái gia đình cực đến lượt cô gây ảnh hưởng .
Vu Cửu Hồng chẳng thèm quan tâm Tôn Đình Mỹ đang nghĩ gì, dù bà cũng một vố ngay mặt .
Tôn Đình Mỹ tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên tục. Bà nội cô đúng là chẳng hạng lành gì, đúng là đồ mụ già cay nghiệt. Cái đồ già c.h.ế.t tiệt vẫn c.h.ế.t cho rảnh nợ!
Trước đây Tôn Đình Mỹ sợ bà nội, nhưng trong giấc mơ của , chính bà nội là một mực ép cô tái giá. Cô lấy chồng đều là của bà. Trải qua cảm giác gia đình bỏ rơi quá nhiều trong mơ, giờ cô chẳng còn sợ ai nữa, cũng chẳng còn chút thiện cảm nào với cái nhà .
Cái nhà , chỉ bố cô là còn chút lòng thành với cô thôi. Những khác, dẹp !
Cô mím môi, c.h.ử.i thề, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống. Dù “kính lão đắc thọ” cũng là đức tính truyền thống, nếu cô quá tuyệt tình thì danh tiếng cũng sẽ ảnh hưởng. Tôn Đình Mỹ vẫn để tâm đến tiền đồ của chồng . Cô căm hận mụ già c.h.ế.t tiệt vạch trần , nhưng chỉ thể giả vờ ấm ức :
“Nội, nội con như thế? Con thì tâm địa xa gì chứ? Con với Chu Như qua gì , con ý thì lợi lộc gì? Con chẳng qua thấy tính cách chị cứ thần thần điên điên, suốt ngày ru rú trong nhà, sợ chị oán trời trách đất nghĩ quẩn chuyện gì bậy bạ. Đến lúc đó lỡ hại đến ai thì thế nào? Nhà Cát Trường Trụ ở nhà máy cơ khí, chồng con, bố chồng con và cả con nữa cũng đều ở đó, còn ở chung một khu tập thể, con chẳng sợ chị gây chuyện ? Đến lúc đó chỉ liên lụy khác mà còn hỏng danh tiếng của cả khu nữa. Mọi nghĩ xem, khi chị tạm giam, khu gì chuyện mất mặt như thế. là hổ c.h.ế.t .”