Thập Niên 60 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Thức Tỉnh, Vét Cạn Gia Sản Đi Theo Quân - Chương 295: Chim Cũng Gấp Đến Mức Muốn Nói Chuyện

Cập nhật lúc: 2026-04-11 00:05:47
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôi chu choa!”

 

Các ông bác đại nương của Tiểu Sơn Áo cũng kinh hô một tiếng.

 

Lộc Nhiêu gần như phản xạ điều kiện vươn tay vớt.

 

Giữa trung vớt đồng chí Vương Kiến Quốc trở , giống như vớt một bao tải .

 

“Cái đứa trẻ xui xẻo .”

 

Đến cả Hà Diệu Tổ cũng nhịn che mắt.

 

Nếu Thiết Ngưu của họ ở phía trấn áp, thì Vương Kiến Quốc tuyệt đối là kẻ xui xẻo nhất của Hồng Tinh công xã họ.

 

“Cảm ơn, cảm ơn Lộc thanh niên trí thức.” Vương Kiến Quốc vẫn còn hồn.

 

khi chân chạm đất, cảm thấy kích thích là nhỉ?

 

Ông thật sự lập bàn thờ cúng Lộc thanh niên trí thức luôn .

 

Lộc Nhiêu dòng sông ngầm cuồn cuộn khe núi, chân thành : “Lần chú đến, cứ bên điểm thanh niên trí thức dùng loa gọi chúng cháu là , bên nguy hiểm quá.”

 

“Thế thì quá.” Vương Kiến Quốc toét miệng, để lộ một hàm răng trắng bóc.

 

Nhìn Lộc thanh niên trí thức xem, chu đáo bao.

 

Là ông dùng loa lớn ?

 

đây dùng loa gọi, từng ăn đòn .

 

bây giờ Lộc thanh niên trí thức dùng loa, thì chắc chắn sẽ đòn nữa.

 

Lão bí thư và cưng chiều Lộc Nhiêu như , thì đương nhiên là thành vấn đề.

 

“Ồn ào một chút thì ồn ào một chút .” Chu Đông Mai cùng chạy tới .

 

Lộc Nhiêu khựng , hỏi: “Ồn ào đến mức nào?”

 

Chu Đông Mai thần bí với cô: “Đến lúc đó cô sẽ .”

 

Lộc Nhiêu đột nhiên dự cảm lành.

 

Chu Đông Mai vỗ vỗ vai cô: “Không , đến lúc đó cô thấy phiền thì cứ tẩn ông , cô đ.á.n.h đau mà.”

 

Vương Kiến Quốc: “…”

 

Ông thấy ?

 

.

 

Làng họ nhân đinh hưng vượng, mấy thằng nhãi ranh nhiều lắm.

 

Ông ngốc, nhất quyết tự trận.

 

Bên nhanh giải tán.

 

Các ông bác đại nương khiêng cháo Lạp Bát về .

 

Lộc Nhiêu cũng ôm hai chiếc thố đất nhỏ chuẩn về nhà .

 

Lúc nhớ , hỏi bọn La Thiết Trụ: “Cháo của các đủ ăn ?”

 

Bốn nhân viên trực ban trong rừng nhỏ đồng loạt đầu.

 

“Không đủ ăn, ợ~”

 

Lộc Nhiêu bốn , cảm thấy chắc chắn là do nãy họ vội vàng chạy tới ăn gió lạnh, liền lặng lẽ hiệu, bảo họ theo.

 

“Yeah!” Bốn La Thiết Trụ lập tức bắt đầu oẳn tù tì, thắng theo Lộc thanh niên trí thức, ba còn tiếp tục gác.

 

“Lệ—”

 

Trên bầu trời, Hải Đông Thanh sải phẳng đôi cánh, lao xuống cực nhanh đậu lên vai Lộc Nhiêu, lấy lòng cọ cọ đầu mặt cô.

 

“Mày cũng ăn ?” Lộc Nhiêu hỏi.

 

Hải Đông Thanh lập tức đậu nghiêm chỉnh, giả vờ nó là một con chim ngốc nghếch cái gì cũng hiểu.

 

Lộc Nhiêu thấy , liền dẫn nó theo luôn.

 

Đợi các ông bác đại nương đều đến đại đội chia cháo, La Thiết Trụ mới rón rén ôm thố đất lẻn Ngân Hạnh tiểu viện.

 

Cháo Lạp Bát vẫn còn chừa ít, Lộc Nhiêu múc cho La Thiết Trụ một thố đất đầy ắp cháo, còn lấy cho một ít dưa muối và sủi cảo.

 

“Lộc thanh niên trí thức, đây là con thỏ chúng nhặt trong rừng hôm nay, đặc biệt béo, tặng cô ăn.” La Thiết Trụ đặt xuống một con thỏ rừng lông xám mập mạp, ôm thố đất bỏ chạy.

 

Kết quả.

 

Vừa .

 

Liền đụng ngay đội trưởng đội đội nguyệt trở về.

 

La Thiết Trụ há hốc mồm, trong lòng tức đến phát .

 

Cái vận may gì thế !

 

“Đội trưởng tạm biệt!” Anh co cẳng bỏ chạy, thấy móng vuốt ma quỷ của đội trưởng vươn tới, vội vàng hét lên một câu, “Lộc thanh niên trí thức đang đợi trong nhà!”

 

Động tác bắt của Phó Chiếu Dã khựng .

 

Cảm thấy việc giáo d.ụ.c đồng đội gấp trong hôm nay, chút do dự chui nhà bếp của Lộc thanh niên trí thức.

 

“Anh về ?” Lộc Nhiêu thấy về vô cùng vui vẻ, hỏa tốc múc cho một bát cháo Lạp Bát lớn, cùng một đĩa sủi cảo to.

 

“Làm bằng gạo và bột mì mới đấy, mùi vị đều ngon, mau nếm thử .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-thu-nha-tu-ban-thuc-tinh-vet-can-gia-san-di-theo-quan/chuong-295-chim-cung-gap-den-muc-muon-noi-chuyen.html.]

 

Lộc Nhiêu chỉ hơn nửa nồi sắt cháo Lạp Bát và hơn sáu mươi cái sủi cảo bột mì trắng, hào sảng : “Những thứ đều là của !”

 

Bàn tay bưng bát của Phó Chiếu Dã run lên.

 

Lần đầu tiên với những lời như .

 

Bảo cứ mở rộng dày mà ăn.

 

Đừng sợ, những thứ đều là của .

 

“Được.” Phó Chiếu Dã cầm đũa, cúi đầu và cháo thoăn thoắt.

 

Cháo Lạp Bát miệng, quả nhiên mềm dẻo miệng, chỉ ngửi thấy thơm, mà ăn càng thơm hơn.

 

“Ông bí thư và xem qua lúa và lúa mì , quyết định để một ít hạt giống, bắt đầu từ năm sẽ gieo trồng đợt hạt giống .”

 

Lộc Nhiêu bên cạnh, Phó Chiếu Dã ăn cơm, : “Vừa nãy ông bí thư và chú Kiến Quốc nhà bên cạnh cũng bàn bạc xong , năm Đại Sơn Áo họ sẽ mua hạt giống của chúng , cùng trồng.”

 

Phó Chiếu Dã cắm đầu và cơm, hỏi một câu: “Vậy hạt giống hiện tại thể đủ, cô tiếp tục trồng ?”

 

“Ừ, đại khái một tháng rưỡi nữa là thể chín một đợt, đợt sẽ trồng năm mươi mẫu đất.” Lộc Nhiêu .

 

Phó Chiếu Dã tiếp tục cúi đầu và cơm, ngoài mặt bình thản một câu: “Được, giúp cô cùng việc.”

 

Đợi vài giây.

 

Lộc thanh niên trí thức phản hồi.

 

Lộc thanh niên trí thức lúc thấy ăn ngon miệng, đột nhiên cảm thấy cũng đói, đang cầm đũa chìm đắm ăn sủi cảo.

 

Hải Đông Thanh vai cô, thỉnh thoảng cọ cô một cái, đó vươn đầu tới.

 

Lộc Nhiêu liền tự ăn vài cái, đút cho Hải Đông Thanh một cái.

 

Một phút trôi qua, Lộc thanh niên trí thức vẫn phản hồi.

 

Thiết Ngưu cúi đầu điên cuồng và cơm.

 

Không .

 

Lần tìm cơ hội, dù thời gian còn dài mà.

 

Anh ăn một bát cháo, ăn thêm một bát cháo.

 

Đợi đến khi cháo trong nồi ăn gần hết, chuẩn ăn sủi cảo.

 

Kết quả ngẩng đầu lên.

 

Đĩa sủi cảo bưng cho khuyết mất một góc , , hơn hai mươi cái sủi cảo nãy ủ ấm trong chậu thấy tăm .

 

Anh đầu, liền chạm ánh mắt đờ đẫn của Hải Đông Thanh đang đậu vai Lộc thanh niên trí thức.

 

Rất .

 

Anh quá quen thuộc với ánh mắt của Nữu Nữu .

 

Lần nó ăn no căng, chính là bộ dạng .

 

Câu “những thứ đều là của nãy của Lộc Nhiêu vẫn còn vang vọng bên tai như sấm rền, rung động trái tim .

 

bây giờ, trái tim con chim mổ cho mấy nhát.

 

Hải Đông Thanh đối mặt với ánh mắt g.i.ế.c của chủ nhân, ngơ ngác đảo tròng mắt, đó lặng lẽ giương cánh lên, vùi đầu xuống.

 

Lần , nó còn trượng nghĩa, dùng đôi cánh rộng lớn của che luôn cả mặt Lộc thanh niên trí thức.

 

“Hừ.” Phó Chiếu Dã lạnh một tiếng.

 

Nhanh ch.óng xử lý nốt chỗ sủi cảo còn , dọn dẹp xong xách con chim lên, bình thản chào tạm biệt Lộc Nhiêu, hẹn sáng mai đến nấu bữa sáng.

 

Bình thản bước khỏi Ngân Hạnh tiểu viện, đóng cánh cửa sắt lớn .

 

Sau đó, kẹp c.h.ặ.t con chim giả c.h.ế.t nách, sải bước lớn hướng về phía nhà họ Hà, vẫn là vẻ mặt bình thản.

 

Hôm nay mệt , cãi với một con chim.

 

Đợi đến nhà Hà Diệu Tổ, Phó Chiếu Dã liền đặt con Hải Đông Thanh ăn no căng mặt Diệu Tổ đang giường đất ghé sát đèn dầu báo.

 

“Nó ăn vụng sủi cảo của Lộc thanh niên trí thức.”

 

Nữu Nữu:???

 

Hùng ưng mở to đôi mắt ưng đen láy, dám tin chủ nhân của nó.

 

Phó Thiết Ngưu đặt ưng xuống đầu bước , hề ngoảnh .

 

“Chiếp~”

 

Hải Đông Thanh yếu ớt giãy giụa một tiếng.

 

Ngày hôm .

 

Ngày thứ ba.

 

Hùng ưng đều thể rời khỏi nhà Diệu Tổ.

 

Mãi đến ngày thứ ba, nó mới lén lút cuối cùng cũng trốn thoát , lặng lẽ bay đến Ngân Hạnh tiểu viện.

 

Kết quả nó thấy cái gì?

 

“Chiếp chiếp chiếp!”

 

Hải Đông Thanh gấp đến mức chuyện luôn !

 

 

Loading...