“Anh nếu tin , thì gây chuyện với gì? Chê cuộc sống quá yên bình !” Mã Ngọc Linh .
“Anh gây chuyện với cô, chẳng qua là cô nghỉ việc ngoài, dù hàng xóm láng giềng ở đây, là công an, dù tin cô, nhưng lời đồn đó chú ý ảnh hưởng, nếu lấy gì để thấy sự tín nhiệm của với tư cách là công bộc của nhân dân? Một đàn ông ngay cả chuyện nhà cũng xử lý , còn hàng xóm láng giềng vợ cắm sừng, cô bảo thế nào?” Trần Nhu nghiêm túc cô .
“ đây là công việc của !” Mã Ngọc Linh khỏi : “Chị cũng là phụ nữ, chị nên một khoản thu nhập đối với phụ nữ quan trọng đến mức nào.”
Đây chính là lý do cô để ý đến những lời đồn đó, bao nhiêu năm nay vẫn việc ở đơn vị.
Lương của cô cũng cao lắm, tính cả các loại phúc lợi và trợ cấp, mỗi tháng cũng chỉ đủ sáu mươi đồng, lương của Trần Công an cao hơn một chút, hơn mười đồng.
dù lương của cô chỉ sáu mươi đồng, đây cũng là một khoản thu nhập của cô, khoản thu nhập , cô tự tin tràn đầy, mua gì thì mua, cần hỏi chồng.
Hơn nữa cũng việc , cần suốt ngày ở nhà, cô xung quanh cũng bạn bè gì, ở nhà cô sẽ trở thành một bà vợ oán hận.
Cô chịu nổi?
“ lùi bước, lùi bước, lùi thì để lùi.” Mã Ngọc Linh .
“Hai tự thương lượng .” Trần Nhu gật đầu , cũng chuyện gần xong, cảm thấy nên tiễn khách .
Mã Ngọc Linh , nhịn nhỏ giọng : “Gã chồng gấu đó, thích công an.”
Trần Nhu liếc cô một cái, : “Nếu cô nỡ để từ bỏ lý tưởng, thì chỉ thể cô nghỉ việc ngoài.”
Thực chuyện chỉ thể Mã Ngọc Linh nghỉ việc ngoài, tuy cô cũng oan, nhưng ba thành hổ, hàng xóm láng giềng ở đây, Trần Công an nghỉ việc ngoài vô dụng.
“ nghỉ việc ngoài, đây là ở nhà ăn ?” Mã Ngọc Linh .
“Cái gì gọi là ăn , chị xem ăn .” Trần Nhu .
“ bán những thứ đó của chị.” Mã Ngọc Linh .
“Cô bán cũng cách nào, bên chỉ đủ bán, thể cung cấp hàng cho cô.” Trần Nhu thật.
Mã Ngọc Linh: “…”
“Hai vợ chồng gì thì chuyện t.ử tế, bất kể là đ.á.n.h cô cô đ.á.n.h , đều thuộc hành vi bạo lực gia đình, nên khuyến khích.” Trần Nhu .
Mã Ngọc Linh nghiến răng : “ thật sự ghét c.h.ế.t những hàng xóm láng giềng !”
Trần Nhu cô : “Cô định gì?”
“ gì, họ đắn, đoan trang , sẽ mang kiểu ăn mặc của đến huyện , chị xem hư con dâu và con gái của họ thế nào!” Mã Ngọc Linh .
Trần Nhu cảnh giác cô: “Cô gì , nghĩ đến gia đình cô, con trai cô lớn như , thành tích cũng tệ, đến lúc đó lên đại học cô sẽ thoải mái tự do hơn ai hết.”
Mộng Vân Thường
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xao-tuc-phu/chuong-255.html.]
Mã Ngọc Linh liếc cô một cái: “Chị nghĩ , ý định phạm pháp.” Nếu cô gì phạm pháp, gã chồng nhà cô sẽ là đầu tiên để yên cho cô.
“Vậy cô gì?” Trần Nhu liền .
“ tỉnh đào !” Mã Ngọc Linh đầy chí khí : “ mời thợ tóc xoăn qua, chuyên mở một tiệm tóc xoăn, chỉ tóc xoăn, còn váy đỏ, cả con phố đều mặc quần đỏ như !”
Trần Nhu: “…”
“ sẽ chịu thua, ăn mặc quê mùa như họ, dựa ? Họ tự già còn cho chúng trẻ trung thời trang , xem tivi , ngôi trong tivi đều mặc như !” Mã Ngọc Linh .
“Vậy chúc cô thành công .” Trần Nhu gật đầu .
Cô kinh doanh sẽ thế nào, ở huyện tiệm tóc xoăn, nhưng thời trang là như mà lan truyền, tỉnh thịnh hành, ở đây sớm muộn gì cũng sẽ, nên tệ nhất cũng đến nỗi lỗ vốn, thể thử.
“Chị hợp tác với ?” Mã Ngọc Linh cô .
Trần Nhu: “… thời gian, hai tiệm trông.”
“Không cần chị qua, chỉ cần đầu tư tiền là , nếu chị tin , tuyển quản lý, chị chỉ chờ chia lợi nhuận là , trừ chi phí còn lợi nhuận, chúng chia năm năm, là thèm sổ sách đen, chị thể yên tâm.” Mã Ngọc Linh với cô.
Trần Nhu: …Đây là qua khuyên nhủ, giải tỏa , dính đến chuyện ăn .
“Cô về hỏi Trần Công an nhà cô .” Trần Nhu .
Cái tính cách là , thật là tinh thần tràn đầy.
“Hỏi gì, vì hy sinh lớn như , nếu dám cản tự mở tiệm tóc, trực tiếp cùng lên cục dân chính ly hôn!” Mã Ngọc Linh .
Trần Nhu uyển chuyển : “ sợ bận xuể, chỉ đầu tư tiền quản lý, như lắm?”
“Chị đừng từ chối nữa, cũng là thấy danh tiếng của chị như , mới hợp tác với chị, cho chị , bên tỉnh thật sự thịnh hành, vốn dĩ mua hai bộ quần áo , nhưng thấy trong thành phố thịnh hành như , mới theo một cái, bên chắc chắn cũng sẽ thịnh hành, đến lúc đó sợ khách.” Mã Ngọc Linh .
“Danh tiếng gì, sợ vốn liếng quá lớn Trần Công an nhà cô đồng ý, mới tìm hợp tác chứ gì.” Trần Nhu cô chút động lòng, .
Cô tivi màu cũng thấy, quả thực là khá sành điệu.
“Ít nhiều cũng chút lo lắng .” Mã Ngọc Linh , cô: “Vậy chị hợp tác ?”
“Cô , thấy cô chút kinh nghiệm nào về việc .” Trần Nhu cô.
“Kinh nghiệm là mò mẫm mà , chị mở tiệm đây cũng kinh nghiệm , chúng nhiều, tiên nhập hai cái máy về là , đợi xem, nếu kinh doanh , đến lúc đó thêm .” Mã Ngọc Linh .