“Trong việc giáo d.ụ.c con cái chị chê , nhưng trong chuyện , chị hồ đồ .” Bà cô cố chấp .
Nói xong bà liền , Trần Nhu: “…” Thật hiểu nổi nhiệt tình quan tâm khác sống thế nào, tự sống , là .
, tiệm tóc của Mã Ngọc Linh dần dần lan truyền danh tiếng.
Vốn dĩ chỉ mua hai cái máy tóc, nhưng mua thêm hai cái, tăng lên bốn cái.
dù , vẫn ít đang chờ xếp hàng, đều cầm tạp chí ngôi xem, xem cái nào thì cái đó.
Hơn nữa đông cũng náo nhiệt, qua đây tóc thiếu chủ đề.
“Mẹ chồng chị là thời đại nào, chúng là thời đại nào, cũng là bây giờ mở cửa , nếu chúng cũng cơ hội ăn mặc , tính , còn trẻ mấy năm nữa?” Người chị em đưa cô qua tóc .
Lời trúng tim đen của ít , vì tuổi lớn, cũng dễ nữa.
Hơn nữa bây giờ đường phố xuất hiện ít đầu tóc xoăn phồng, quả thực sành điệu thời trang.
Trần Nhu qua xem một , thấy xếp hàng ít, nên đề nghị với Mã Ngọc Linh, bảo thêm hai cái máy tóc nữa.
“Bốn cái cũng nhiều .” Mã Ngọc Linh .
“Thêm hai cái nữa em thấy tiệm tóc cũng đặt , mua , tranh thủ cơn gió đông , nếu khác theo , đến lúc đó sẽ phân tán ít.” Trần Nhu .
Mã Ngọc Linh ngẩn , gật đầu : “Vậy , lát nữa gọi điện bảo họ ngày mai mang qua!”
Những chuyện khác Trần Nhu gì nữa, sáu cái máy tóc, tự nhiên là .
Thoáng cái tháng mười, Trần Nhu cũng bận.
Mùa thu hoạch, nhiều lương thực như đều bắt đầu vận chuyển thành phố, từ cuối tháng chín bận, bận đến cuối năm.
Tiệm tóc khi định, Mã Ngọc Linh bắt đầu lo liệu cho tiệm quần áo thời trang mới.
Váy đỏ quần đỏ, còn son môi giày cao gót, kính râm áo cánh dơi, đều .
Những chuyện đều là cô bận, Trần Nhu thời gian quản lý, đến nỗi tháng mười, Hàn Tranh mang sổ sách của nuôi qua cho cô xem, Trần Nhu cũng ngẩn .
“Mẹ nuôi bảo mang qua cho xem, để xem qua, đây là lợi nhuận của tháng .” Hàn Tranh .
“Mẹ nuôi con thật là tài, kiếm nhiều như .” Trần Nhu kinh ngạc , đây gần nghìn , chia đều, mỗi kiếm gần năm trăm đồng!
“Mẹ nuôi bây giờ gần cuối năm, nên sẽ nhiều hơn, đợi qua năm, kinh doanh lẽ sẽ chậm .” Hàn Tranh .
Trần Nhu gật đầu.
Tối Mã Ngọc Linh liền mang tiền qua cho cô, chia đôi, chia đều.
Trần Nhu thấy cô bây giờ mặt, còn chút uể oải nào của ngày xưa, ngược , cô tự tin.
“Cha nuôi của Tranh thấy chứ, ?” Trần Nhu hỏi.
“Còn thể , trực tiếp câm như hến.” Mã Ngọc Linh đắc ý : “Gã chồng gấu đó, một tháng kiếm , bằng cả nửa năm kiếm, bây giờ mặt dám hó hé một tiếng.”
Trần Nhu phá lên, : “Dịu dàng chút, đừng kiêu ngạo, đây kiếm nhiều hơn cô, cũng cưng chiều cô.”
“Cũng kiêu ngạo, chỉ là chút hả hê, mấy ngày nay nén một , chút thành tích.” Mã Ngọc Linh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xao-tuc-phu/chuong-258.html.]
Thành tích , cuối cùng cũng cho cô đủ tự tin.
Mã Ngọc Linh qua chuyện với Trần Nhu, Trần Công an thì đang cùng Hàn Quốc Bân uống chút rượu ăn chút lạc.
“Sao .” Sau ba ly hai chén, Hàn Quốc Bân hỏi.
“Vợ mỗi tháng kiếm , là nhiều hơn ít hơn ?” Trần Công an hỏi.
Hàn Quốc Bân chút tâm tư đó của , : “ khi nghỉ việc, liền theo vợ , xem?”
Trần Công an : “Vợ gì ?”
“Đó là vợ , cô thể gì , .” Hàn Quốc Bân , : “Tiệm tóc tiệm quần áo kiếm ít tiền?”
“Chia sổ , một tháng năm trăm đồng.” Trần Công an : “Một tháng bằng cả nửa năm lương của .”
Hàn Quốc Bân : “Vậy cũng may mắn .”
“May mắn gì, thành ăn bám vợ .” Trần Công an .
“Ăn bám vợ gì, cơm mềm là đàn ông bình thường ăn , cũng đó mới .” Hàn Quốc Bân .
“ thấy còn tự đắc thế.” Trần Công an .
“Vợ tài, áp lực của giảm một nửa, vợ tài, còn vui ?” Hàn Quốc Bân .
“Đừng cổ hủ như , vui, là chênh lệch quá lớn .” Trần Công an .
“Hai vợ chồng một giường một chăn, chênh lệch lớn cái gì.” Hàn Quốc Bân xua tay .
Trần Công an lúc đầu hiểu ý , mới hiểu, lập tức , : “Vậy là bán rẻ nhan sắc .”
“Cứ vui .” Hàn Quốc Bân uống với hai ly cũng gần xong.
Trần Công an đợi về, cũng lên giường ngủ, thực ngủ, chỉ đợi vợ.
Mã Ngọc Linh hơn chín giờ về, thấy bàn những thứ dọn liền lẩm bẩm: “Chút đồ còn để cho dọn.”
Mộng Vân Thường
Dọn dẹp đơn giản, xem giờ còn sớm, ngoài khóa cửa, dặn con trai học đến chín rưỡi mới ngủ, lúc mới về phòng.
Vừa lên giường , đàn ông bên cạnh liền như x.á.c c.h.ế.t sống đè lên.
“Anh, đồ đàn ông thối, giật !” Mã Ngọc Linh vỗ một cái, .
“Vợ ơi.” Trần Công an gọi một tiếng, bận rộn việc của .
Mã Ngọc Linh từ lúc đầu đ.á.n.h , đến ôm cổ .
Sau đó, như một phụ nữ nhỏ bé Trần Công an ôm lòng, còn khẽ véo eo gấu của : “Đồ đàn ông thối.”
Trần Công an mãn nguyện thôi, thầm nghĩ mụ đàn bà thật sự dùng chiêu mới thể thu phục mềm mại .
“Ngủ sớm , cố gắng mua cho nhà một cái tivi màu, là , dựa vợ thôi.” Trần Công an .
Mã Ngọc Linh vốn dĩ định đương nhiên , chế giễu vài câu lúc cho thế thế , nhưng nghĩ đến lời Trần Nhu , lời đến miệng, liền biến thành: “Đừng với em , là trụ cột gia đình, nhà cửa do chống đỡ.”