Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ - Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:39:21
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn những chuyện khác, Trần Nhu giúp chị .

Có những chuyện chỉ thể tự phát hiện, khác chọc thủng giấy cửa sổ, hậu quả thể tưởng tượng .

Hàn Quốc Bân ở nhà, bọn trẻ dạo tan học là về sớm, cũng chơi bóng rổ.

Anh cả học thêm nên về muộn chút, nhưng hai Hàn Chu tan học là qua giúp cô ngay, điều bên tạm thời bận lắm, cô bảo hai về nhà nấu cơm, đợi sáu giờ rưỡi là đóng cửa về nhà.

Hàn Chanh và Tiểu Lão Tứ cũng về nhanh, hai chị em cùng về.

“Mẹ, hôm nay con thấy một ông chú đợi Lão Tứ ở cổng trường.” Hàn Chanh nhỏ với .

Trần Nhu hỏi: “Ông chú nào?”

“Con Lão Tứ gọi ông là Tứ gia.” Hàn Chanh .

Trần Nhu lập tức là ai, gọi Tiểu Lão Tứ đang lấy bài tập ở đằng .

“Làm gì thế ạ?” Tiểu Lão Tứ hỏi.

“Gặp ông chủ quán mạt chược ?” Trần Nhu hỏi.

“Không gặp, ông đợi con đấy.” Tiểu Lão Tứ .

Trần Nhu bé: “Ông đợi con gì?”

Mộng Vân Thường

“Không gì cả, chỉ hỏi con cái gì , ông kiếm cho con.” Tiểu Lão Tứ .

“Thế con ?” Trần Nhu hỏi.

“Con bảo con một con lừa nhỏ, ông bảo thành vấn đề, bảo con học hành cho giỏi, những cái khác thì gì.” Tiểu Lão Tứ .

Trần Nhu bèn bảo bé tiếp tục bài tập.

Tiểu Lão Tứ nhe răng : “Mẹ, ông thật sự nhận con con nuôi ạ?”

Trần Nhu liếc bé một cái, Tiểu Lão Tứ lập tức : “Con bài tập, con bài tập đây.”

Hàn Chanh nhỏ: “Mẹ, thế ạ, ông chú đó nhận Lão Tứ con nuôi?”

“Ừ.” Trần Nhu gật đầu.

“Ông con trai , còn kiểu nhận con nuôi thế , tìm với cha mà tìm Lão Tứ?” Hàn Chanh hiểu .

“Ông con trai, cha con cũng kết hôn, thời trẻ là một công t.ử phong lưu.” Trần Nhu . Tất nhiên bây giờ cũng chẳng hơn là bao.

Hàn Chanh vỡ lẽ: “Con bảo mà, đây là nuôi một đứa con nuôi để dưỡng già tống chung cho ông ?”

Trần Nhu : “Nếu là thì gì, lo Lão Tứ học cái theo ông .”

Nhận cha nuôi thì , nhưng Lão Tứ thằng nhóc thối từ nhỏ lanh lợi, bây giờ cô kìm kẹp thì còn đỡ, nếu nhận một cha nuôi như , học cái chỉ là chuyện trong phút chốc.

ngày hôm tan học về, Trần Nhu liền mặt cảm xúc.

Bởi vì Tiểu Lão Tứ dắt một con lừa nhỏ về, nhảy chân sáo, quả thực vui đến mức sắp bay lên.

Hàn Chanh qua mách lẻo, thật cần cô bé mách lẻo Trần Nhu cũng rõ.

Tiểu Lão Tứ dắt con lừa nhỏ về, vui vẻ giới thiệu với bé: “Mẹ, xem, con lừa nhỏ !”

Trần Nhu : “Ông cho con thì con nhận ?”

“Sao nhận ạ, cũng con đòi ông , là ông cho mà.” Tiểu Lão Tứ .

“Con nhận đồ của , thì chịu ơn huệ của ?” Trần Nhu bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xao-tuc-phu/chuong-289.html.]

“Con định chịu ơn, nếu bắt con chịu ơn thì trả con lừa nhỏ , nhưng con hỏi ông , ông bảo cho con là cho con, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.” Tiểu Lão Tứ vui vẻ .

Thằng nhóc đúng là tiềm chất tra nam mà.

Trần Nhu thằng con một cái, bé vui vẻ cầm cải thìa cho lừa ăn.

Trần Nhu lạnh nhạt : “Tính tiền.”

Tiểu Lão Tứ ngẩn một chút: “Mẹ, ruột của con ?”

“Tiểu Hôi là của con, con là của , Tiểu Hôi chẳng cũng là của ?” Tiểu Lão Tứ kìm .

“Con thôi , theo con như thế, con cưới vợ sinh con, còn nuôi giúp con ?” Trần Nhu nể tình .

Tiểu Lão Tứ nghẹn lời, : “Đến cải thảo cũng cho, đây là Chu Bát Bì!”

“Không đưa tiền thì đừng lấy đồ của , nuôi con đủ dễ dàng , còn nuôi lừa của con, con một ngày nó ăn bao nhiêu đồ .” Trần Nhu thản nhiên .

Tiểu Lão Tứ đành móc tiền từ trong cặp sách , may mà năm nay bé tiêu xài tiết kiệm, tiền tiêu vặt còn dư mấy đồng!

Trần Nhu mặc kệ bé, trực tiếp thu tiền.

Cứ như , trong nhà ngoài ba con ch.ó, mấy con mèo, mèo vốn dĩ hai con, tăng thêm, bây giờ thêm một con lừa nhỏ.

Phàm là đồ cho lừa nhỏ ăn, Trần Nhu đều sẽ tính tiền với Tiểu Lão Tứ.

Tiểu Lão Tứ tiếc tiền tiêu vặt của lắm, bé chỉ còn mấy đồng , mà tiền tiêu vặt của bọn họ đến nửa cuối năm mới phát, nửa đầu năm dựa tiền lì xì để sống.

Cho nên chủ nhật bé liền đến quán mạt chược, Lão Tứ đang đ.á.n.h mạt chược, thấy bé đến thì : “Lừa nhỏ nuôi thế nào .”

“Tốt thì , nhưng nuôi tốn tiền quá.” Tiểu Lão Tứ thở dài .

Mới mấy ngày thôi, tiền tiêu vặt của vơi đáng kể.

“Nuôi lừa tốn tiền gì, cho nó ăn cỏ khô là .” Lão Tứ .

“Con cỏ khô.” Mắt Tiểu Lão Tứ sáng lên, ông .

“Thế để bảo đưa cho con ít cỏ qua đó, còn cần cái gì khác ?” Lão Tứ bài, .

“Không cần nữa, chỉ cần cỏ khô là .” Tiểu Lão Tứ lắc đầu : “Con bài tập, con về bài tập đây.”

“Đi , đừng để con thấy.” Lão Tứ rút một tờ mười đồng từ ngăn kéo bàn mạt chược nhét cho bé.

Tiểu Lão Tứ hì hì, đút tiền túi chạy biến.

“Tứ gia, đây là con trai ông ? thấy giống ông thế nhỉ?” Bạn bài hỏi.

Lão Tứ nhướng mày, : “Giống .”

“Mặt mũi thì giống, nhưng cái khí chất, điệu bộ đó.” Một bạn bài khác gật đầu .

Lão Tứ , tiếp tục xoa mạt chược của .

Chập choạng tối, một thanh niên đưa đến nhà một bó cỏ khô, đều là loại lừa thích ăn, Tiểu Lão Tứ vui mừng khôn xiết, trực tiếp chuyển cỏ khô qua đó.

“Lão Tứ, đó là ai thế, đưa cỏ khô cho em?” Trương Dao Dao khéo ở nhà, hỏi.

“Chị hỏi nhiều thế gì, em hỏi mượn chị hai đồng chị cũng cho mượn.” Tiểu Lão Tứ .

“Con lừa nhỏ của em là cái động đáy, chị cho em mượn một em tính ?” Trương Dao Dao .

 

 

Loading...