Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ - Chương 393

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:43:06
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vịt của cháu năm nay mang về ?" Bà Hàn nhớ .

"Có mang ạ, nhưng bà nội ăn thanh đạm, ăn đồ phát, chú ba chắc chắn mang qua cho bà ." Hàn Hàng .

"Ngày mai các cháu còn về quê chúc Tết, ngủ sớm ." Bà Hàn thở dài .

"Vâng." Hàn Hàng gật đầu, còn Hàn Chu thì ngủ ở giường bên cạnh .

Sáng sớm hôm , Tống Hiểu Ngọc đến, hai em Hàn Tư Hàn Bác cũng cùng đến.

"Thím ba, bọn cháu về nhà thu dọn đây, về quê chúc Tết, bà nội giao cho nhé." Hàn Hàng ngáp một cái .

"Được, các cháu về ." Tống Hiểu Ngọc .

Hàn Hàng và Hàn Chu hai em liền về nhà, Trần Nhu mở cửa cho họ, : "Tối qua thế nào?"

"Một mạch đến sáng, lúc bọn con bà nội vẫn dậy." Hàn Chu .

Trần Nhu gì, bếp bắt đầu nấu cháo, nấu cháo sườn hạt sen, dùng nồi áp suất nấu, thực sự tiện lợi.

Trong nồi đang nấu cháo, Trần Nhu qua chuẩn quà Tết.

Đều là , rượu, đường và điểm tâm, dùng để biếu.

"Các con định xe máy đạp xe đạp về?" Trần Nhu hỏi.

"Thời tiết chắc chắn là lái xe tải của cha con về , xe máy với xe đạp đều lạnh cóng mất." Hàn Hàng rửa mặt, .

"Con lái?" Trần Nhu .

"Biết ạ, con thi lấy bằng ở Kinh Thành ." Hàn Hàng gật đầu , tranh thủ chủ nhật học, lúc bận học, nhưng hè năm ngoái lấy bằng .

"Sao con ?" Trần Nhu ngạc nhiên .

"Hàn Chanh bọn nó về ạ, con mượn xe con của nhà bạn học chở bọn nó dạo khắp nơi." Hàn Hàng .

Biết lái xe thì tiện , Hàn Hàng chở em trai về thẳng quê.

Trần Nhu thấy vẫn còn sớm, cũng gọi những khác, cô ăn xong thì ghế sô pha đan len xem tivi.

Trong tay đang đan một chiếc áo len cho cả, để mang qua Kinh Thành đổi, cô còn định đan thêm một chiếc áo gile, mặc áo sơ mi phối với áo gile len thì trai lắm.

Thấy sắp tám giờ , Trần Nhu thấy mấy vẫn dậy bèn gọi.

Hàn Quốc Bân tối qua đ.á.n.h mạt chược với Lão Tứ, Mã Ngọc Linh và Trần Binh đến hơn một giờ sáng, Lão Tứ về, ngủ luôn cùng Tiểu Lão Tứ trong phòng.

Dao Dao tối qua cũng qua đây, về, ngủ cùng Hàn Chanh.

Trần Nhu gọi hết dậy: "Nhanh lên, giờ , ăn xong còn chúc Tết."

Tiểu Lão Tứ ngáp ngắn ngáp dài bò lên cha nuôi , : "Cha nuôi, dậy ăn cơm thôi."

"Con ăn , cha ngủ thêm tí nữa." Lão Tứ trùm chăn kín đầu, .

"Được ." Tiểu Lão Tứ mặc kệ cha nuôi, tự dậy rửa mặt.

Một lát Hàn Chanh và Dao Dao cũng dậy, Hàn Chanh : "Chị Dao Dao, hôm nay chị chúc Tết ông bà nội ."

"Có chứ." Dao Dao uể oải đáp một tiếng.

Cô bé thật sự qua đó, bên đó cô bé bóng ma tâm lý .

"Chúc Tết xong qua đây , chiều nay em định bánh kem." Hàn Chanh .

"Vậy em đợi chị, chiều chị qua!" Dao Dao liền .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-xao-tuc-phu/chuong-393.html.]

"Được." Hàn Chanh gật đầu.

Ăn xong bữa sáng, Dao Dao về, hai chị em Tiểu Lão Tứ và Hàn Chanh cũng chúc Tết, qua nhà hàng xóm chúc Tết, cũng tìm bạn học chúc Tết.

Trần Nhu ở nhà xem tivi, một lúc chị tư Trần và An Đại Bang dẫn theo hai em An Văn An Võ, cùng cô em út Tiểu Mạch Nha qua chơi.

Trần Nhu gọi Hàn Quốc Bân dậy, với rể: "Tối qua đ.á.n.h mạt chược với Lão Tứ đến hơn một giờ, về em mắng cho một trận, giờ ngủ đến lúc vẫn dậy."

Hàn Quốc Bân đương nhiên dậy , đ.á.n.h răng rửa mặt, bếp ăn sáng xong mới .

Trần Nhu bảo bôi chút Bách Tước Linh, Hàn Quốc Bân cũng bôi một ít, : "Thơm quá."

"Thế mới gọi là chất lượng ." Trần Nhu , xong mới An Văn An Võ: "Hai em bất ngờ , xa hai năm, em gái út lớn thế ."

"Sao bất ngờ, về nhà dọa bọn con giật , còn tưởng cha nhặt ở về." An Võ .

"Em gái giống cha, cái là nhặt ." An Văn bế em gái út, .

Tuy giống cha bọn họ, nhưng cũng ngăn bọn họ cưng chiều, vẫn là cục cưng trong lòng bọn họ.

Hàn Quốc Bân hỏi thăm tình hình phát triển bên Thượng Hải, An Văn An Võ đều kể một lượt.

Sự phát triển bên ngoài đương nhiên là vô cùng nhanh ch.óng, cũng là cất cánh, tỉnh thành bên của họ thực cũng phát triển, nhưng rốt cuộc với bên ngoài.

Trần Nhu : "Sang năm ngoài dạo ?"

"Phải ngoài dạo chứ." Hàn Quốc Bân gật đầu .

"Nếu sang năm Thượng Hải, dượng út gọi điện cho bọn con, bọn con bến xe đón dượng." An Văn .

"Số điện thoại bên đó của các con là bao nhiêu?" Hàn Quốc Bân lấy sổ điện thoại.

An Văn liền cho .

Hàn Quốc Bân ghi : "Tầm tháng ba, lúc đó rảnh rỗi."

An Võ bắt đầu kể cho dượng út tình hình trong các trung tâm thương mại lớn ở Thượng Hải, nãy là sự phát triển chung của Đại Thượng Hải, giờ thì chi tiết hơn.

Mộng Vân Thường

An Văn : "Sao em nhiều thế?"

"Em giống , ngay cả khu ở còn hết, chủ nhật nào em cũng ngoài, khu với hai khu bên cạnh em đều hết." An Võ .

An Văn : "Bác gái Trương tìm đến tận cửa tặng rau, chính là do em nhiều chuyện khơi mào đấy."

An Võ : "Thế mà cũng trách em ."

"Không trách em thì trách ai." An Văn .

"Sao thế?" Trần Nhu hỏi.

"Chẳng là lúc lên lầu em thấy bác xách gạo vất vả quá, thế là tiện tay vác gạo lên giúp bác , bác thế nào, cứ giới thiệu con gái út cho em, thường xuyên mang rau trồng cho bọn em." An Võ .

"Không chỉ em, cũng bác nhắm trúng, mối cháu gái cho ." An Văn bực bội .

"Thế thì quá, điều kiện thế nào?" Trần Nhu liền .

"Điều kiện thực , đều đang học chuyên ngành ngoại ngữ." An Võ .

"Sao các con nhắc đến?" Chị tư Trần khỏi .

"Cũng chẳng gì để , là dân bản địa Thượng Hải, coi trọng mấy thằng nhóc từ nơi khác đến như bọn con ." An Võ .

 

 

Loading...