THẬP NIÊN 70: BÁCH HOA TIÊN TỬ XUYÊN THÀNH ĐẦU BẢO BỐI CỦA VAI ÁC - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:46:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có hai nhà đầu cơ mua bán trong gia đình, mỗi ngày Trang Tú Chi rõ bọn họ bận rộn.

 

Nghe thấy em dâu cố ý lôi kéo , cô kinh ngạc nhướng mắt lên: “Chị ?”

 

Bệnh của bản em dâu chữa khỏi, Trang Tú Chi rõ, đồ em dâu đều là đồ .

 

Nếu cô thành kéo chân thì ?

 

“Được, đương nhiên, chỉ cần chị dám sợ hãi là .” Thời đại bình thường ít dám âm thầm ăn, Diệp Ngưng Dao nghĩ nếu như chị dâu tham gia, cô sẽ ép buộc cô .

 

“Vậy… để chị thử xem?” Bởi vì kích động mà Trang Tú Chi thẳng lưng, hai mắt tỏa sáng.

 

Thấy cô nguyện ý bước khỏi vòng sinh hoạt định sẵn, Diệp Ngưng Dao cũng mừng cho cô : “Được, bắt đầu từ ngày mai, chúng cùng .”

 

Còn nửa tháng nữa sẽ đến Tết Trung thu, mùa thu gió mát, khí trời trong lành, hiện tại nhiệt độ giữa sáng và tối sự chênh lệch.

 

Buổi tối khi ăn cơm xong, Diệp Ngưng Dao lấy mấy viên t.h.u.ố.c ban ngày cho Phó Niên, thấy , Phó Niên lập tức mím môi nhăn nhó, sắc mặt cũng phong phú hơn nhiều.

 

“Đây là t.h.u.ố.c bổ, mau uống .” Cô cho đứa nhỏ đó là t.h.u.ố.c chữa cổ họng, dù đứa nhỏ cũng quen uống t.h.u.ố.c bổ.

 

Mặc dù Phó Niên trông vẻ , nhưng bé vẫn nhận lấy viên t.h.u.ố.c, ngoan ngoãn bỏ miệng, nhai vài ngoan ngoãn nuốt xuống.

 

Diệp Ngưng Dao xoa xoa mái tóc ngắn của bé, đưa cho bé một bát nước: “Uống cả cái nữa .”

 

Phó Niên ngước mắt cô chằm chằm vài giây , đó cầm lấy bát uống “ừng ực ừng ực” hết sạch còn một giọt.

 

“Dễ thương quá…”

 

Phó Thập Đông ở bên cạnh thấy cảnh thì chút buồn , tới giúp thu dọn bát đũa, vỗ vỗ bả vai Phó Niên: “Ngủ sớm , ngày mai chú đưa cháu và Viên Viên đến trường.”

 

Mấy ngày , hai đứa nhỏ chính thức đến trường tiểu học của xã học, bởi vì Phó Niên từng đến trường, hơn nữa vì lý do thể chất đặc biệt nên bé và Phó Viện cùng học lớp một.

 

Ban đầu, hiệu trưởng trường tiểu học nhận học sinh cá biệt , Phó Thập Đông ôm theo đứa trẻ nửa ngày mới khiến đối phương thỏa hiệp và hứa rằng nếu điểm cao, thể nhảy lớp.

 

Các thành viên trong gia đình lo lắng hơn về việc bé sẽ các bạn cùng lớp bắt nạt khi học, nhưng xét theo tình trạng hiện tại, tạm thời sẽ vấn đề gì lớn.

 

Phó Niên yên lặng gật đầu, dáng vẻ đoan trang của bé một chút cũng hợp với tuổi nổi loạn của bọn nhỏ.

 

Nhìn theo hướng bé rời , Phó Thập Đông ôm eo mảnh khảnh của Diệp Ngưng Dao, đột nhiên nhỏ giọng : “Cám ơn vợ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-152.html.]

 

“Hả? Cảm ơn cái gì?” Cô ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt trìu mến của , tim đột nhiên đập lệch một nhịp.

 

Chỉ cảm ơn vì chữa khỏi bệnh cho Phó Niên vẻ quá xa vời, Phó Thập Đông cẩn thận lựa lời, ôm cô lòng: “Cảm ơn vì với như .”

 

với ?

 

Khi cô lời cảm ơn như , cô luôn cảm thấy chút tội .

 

Lòng của cô đối với bằng một phần mười so với đối với cô.

 

Học cách buông bỏ trái tim , Diệp Ngưng Dao chủ động leo lên cổ và hôn chiếc cằm râu của , quyết định sẽ đối xử với đàn ông .

 

Sau gần một tháng lăn lộn, cuối cùng Mạnh Nghênh Oánh cũng mày mò một lọ kem nhỏ.

 

Bởi vì mặt quá nhiều vết mẩn ngứa, cô thể lấy chính vật thí nghiệm, cho rằng công thức kiếp bào chế thành sản phẩm bán nhiều, cho nên cô cũng tìm khác thử nghiệm nó.

 

Vào ngày , cô mang kem đến nơi ở của thanh niên trí thức để bán, nơi từng náo nhiệt, trở nên vắng vẻ vì sự của Giang Hoài và Lưu Mỹ Ngọc.

 

Trong cả làng, đây là nơi duy nhất sẵn sàng chi tiền mua kem.

 

Nghĩ đến đây là bước đầu tiên để bắt đầu kinh doanh, Mạnh Nghênh Oánh hít một thật sâu bước .

 

Vừa cửa, một tới mặt cô , khi cô đưa mắt , chính là Tiền Linh, một nữ thanh niên trí thức.

 

Trước đây, Mạnh Nghênh Oánh thích giao du với những xuất từ gia đình ở nơi ở của thanh niên trí thức, nhưng bây giờ thì khác, nếu cô kiếm tiền, cô nhổ lông của những .

 

“Thanh niên trí thức Tiền, cô ở đây gì?” Xuyên qua khăn quàng đỏ, cô mỉm .

 

Đi đường, trong lòng Tiền Linh đang suy nghĩ một vài việc, khi giọng đột ngột vang lên giật , cô lên và thấy đối phương.

 

Hoa khôi của thôn đây vốn kiêu ngạo như chủ động chào hỏi cô mới là điều bình thường.

 

lên huyện thành, cô tìm ai?”

 

Bây giờ ở nơi của thanh niên trí thức , cô thực sự thể nghĩ phụ nữ sẽ tìm ai.

 

“Vừa , cũng lên huyện thành, chúng cùng .” Quá trình bán hàng là một quá trình từng bước, Mạnh Nghênh Oánh vẫn mỉm và thái độ của cô trở nên từng .

 

 

Loading...