Điều khiến Tiền Linh chút thụ sủng nhược kinh, nhưng đồng thời cũng cảnh giác.
[Chú thích: Thụ sủng nhược kinh: sủng ái mà lo sợ; nhiều yêu thương mừng lo.]
Trước đây Trần Ngọc Như và Lưu Mỹ Ngọc với cô quan hệ như , đều rơi tay nhà họ Mạnh, cô kẻ thứ ba như .
“Ừm, hẹn với Mặc Tiểu Thanh, chúng cùng lẽ sẽ tiện.”
Mạnh Nghênh Oánh Mạc Tiểu Thanh ở đây, mặt nhịn : “Thật ? Thật đáng tiếc.”
Đứng ở nơi đó, Tiền Linh cảm thấy hổ, vội vàng thêm vài câu khách sáo để rời .
Lúc , Mạnh Nghênh Oánh lấy từ trong túi vai một hộp thiếc nhỏ dùng để đựng kem dưỡng đưa tới: “Đây là kem dưỡng ẩm do chế tạo, dưỡng ẩm , tặng cho cô.”
“Kem dưỡng ẩm là gì?” Từ khá là lạ, bước chân Tiền Linh dừng , tò mò qua.
Nghĩ đến thời đại gì kem dưỡng ẩm, Mạnh Nghênh Oánh ho nhẹ một tiếng, giả vờ thần bí giải thích: “Cái tên là do nghĩ , bôi lên mặt sẽ dưỡng ẩm cho da mặt, giúp da mặt mềm mại mãi mãi. Nó sẽ nhờn như loại kem chúng thường dùng.”
“Ồ, thì là thế…” Tiền Linh chớp chớp mắt, thấy Mạnh Nghênh Oánh nhặt thứ trong tay lên: “Cảm ơn lòng của cô, thứ như cô cứ giữ cho riêng , cần nó.”
Từ khi uống t.h.u.ố.c hoa đào, làn da của cô lên nhiều, cần dùng những thứ xa hoa như nữa, cũng sẽ vô cớ mà đòi đồ của khác.
vô tâm cố ý, Mạnh Nghênh Oánh xong thì sắc mặt tối sầm .
Giữ nó cho riêng nghĩa là gì?
Có vì cô đầy mẩn ngứa mà cô xứng đáng bán mỹ phẩm ?
“Cô là ý gì? ý đưa cho cô, nhưng cô châm chọc ?” Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng hết sức kiềm chế bản chạy trốn.
Mạnh Nghênh Oánh thể coi là phán đoán tình hình, hiện tại ai thể bảo vệ cô , cô cũng dễ gây chuyện.
“ ý giễu cợt cô…” Tiền Linh vội vàng xua xua tay: “Cô hiểu lầm , thật sự là cần, nếu tin, cô cảm thấy làn da của ?”
Hít sâu vài để kìm nén lửa giận, Mạnh Nghênh Oánh trừng mắt cô một cái, giọng điệu vẫn chút khách khí: “Không cần thì thôi, thật là lòng coi là lòng lang thú.”
Một giải thích nhiều như , cô vẫn như thế, Tiền Linh cũng là nóng tính, khi cô nổi nóng cũng lười nhảm với cô , bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-153.html.]
Cảm giác phớt lờ khiến Mạnh Nghênh Oánh tức giận giậm chân, nghĩ đến việc sáu bảy nữ thanh niên trí thức đang đợi ở nơi ở của thanh niên trí thức, cô cố nén .
Thật may, hy vọng càng nhiều thì thất vọng cũng càng nhiều.
Nửa giờ , cô tức giận khỏi chỗ ở của thanh niên trí thức, khỏi thở dài: Thời đại khó bán như chứ?!
Cho miễn phí cũng cần ư? Những thanh niên trí thức thực sự là một lũ ngốc!
Thất vọng khi bắt đầu kinh doanh, Giang Hoài là duy nhất cô thể nghĩ đến để an ủi bản .
Trường tiểu học xã.
Trong một phòng học đơn giản, Phó Niên mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ chỉnh tề ở hàng cuối cùng, vô cùng chăm chú lắng .
Người cùng bàn với bé là Thạch Siêu, con trai của đội trưởng đội sản xuất thôn nhà họ Thạch, bé tám chín tuổi, cao nhưng là kẻ bắt nạt cả lớp.
Khi Phó Niên mới đến trường, đứa trẻ sợ tên của Phó Thập Đông nên dám khiêu khích Phó Niên.
Mấy ngày nay thấy bé thành thật như , trong lòng bé xuất hiện vài ý nghĩ xa.
Trên bục giảng, giáo viên chuyện vô tư, Thạch Siêu nghiêng chống cằm một cách chán nản, thấy Phó Niên bên cạnh sắp thành học trò ngu ngốc, bé trợn mắt dùng cây b.út chì trong tay để chọc chọc.
“Tiểu câm, chơi với một lát ?”
Cảm giác chạm , Phó Niên đầu bắt gặp ánh mắt trêu đùa , khẽ nhíu mày, để ý tới, đó đầu lên bảng, thần sắc tập trung.
Lần đầu tiên phớt lờ như , Thạch Siêu lập tức vui, dùng b.út chì tấn công Phó Niên, thấy đối phương vẫn phớt lờ , liền trực tiếp vẽ một chữ “X” thật to lên sách của đối phương.
Phó Niên thấy sách của cào, đôi mắt bình tĩnh của bé rốt cuộc cũng d.a.o động, bé về phía Thạch Siêu, trong mắt hiện lên một tia tức giận.
Thạch Siêu bé chằm chằm chút áy náy, nghĩ đến bản là nam nhân cái gì cũng sợ, liền ưỡn n.g.ự.c trừng mắt với Phó Niên: “Nhìn chằm chằm cái gì? Người câm nhỏ!”
Trước đây khi ở trong thôn, đám Mạnh Tiểu Vĩ thường mắng câu khi bắt nạt khác, nên trở nên tê liệt với nó. Lúc , Phó Niên chỉ mím môi thu sách trong n.g.ự.c, vẫn thèm bé.
Hai chênh lệch mấy tuổi, Phó Niên chỉ coi đối phương như đứa trẻ lớn mà thôi.
Giống như dùng nắm đ.ấ.m đ.á.n.h bông, chọc lâu như cũng thèm để ý, Thạch Siêu phồng má, nhất thời cho .