“Được, , em thua cũng đừng .” Phó Thập Đông cô buồn chán, liền gật đầu đồng ý cược .
“Anh mới là đấy, cứ ở đó mà chờ thua .”
Nằm ở nhà mỗi ngày nên thời gian trôi qua dài.
Sau ba tháng vất vả chịu đựng, bên ngoài là mùa đông, Diệp Ngưng Dao cũng mập lên mười cân.
Bác sĩ Hứa cho t.h.a.i nhi của cô vẫn khỏe mạnh khiến trong nhà họ Phó đều thở phào nhẹ nhõm.
Hiện giờ cô cũng còn nôn trớ nữa, ăn uống cũng ngày càng hơn.
Phó Thập Đông sẽ chế biến những món ăn theo nhiều cách khác , thậm chí còn nhiều loại trái cây khó tìm.
Từ khi cơn ốm nghén tăng lên nhiều, khẩu vị của Diệp Ngưng Dao cũng đổi, hiện tại cô đặc biệt thích ăn đồ chua, càng chua càng .
Còn nhiều táo gai hái ở nhà, về mặt ăn uống, Phó Thập Đông đặc biệt tiết kiệm tiền, mua nhiều đường trắng từ hợp tác xã cung ứng và tiếp thị về đun thành nước đường để kẹo hồ lô ngào đường.
Diệp Ngưng Dao bao giờ ăn kẹo hồ lô ngào đường, nhưng trong trí nhớ của nguyên thì từng ăn , mùa đông ở Bắc Kinh, sẽ tiếng rao bán của kẹo hồ lô ngào đường đường phố và các ngõ hẻm.
Hai đứa nhỏ cũng ăn, hiện tại cả hai đứa đều đang nghỉ đông, đứa lớn đứa nhỏ vây quanh đàn ông, xem thứ như thế nào.
Ở nhà que tre nên Phó Thập Đông dùng đũa thế, một chiếc đũa là ba viên, khi nào xong thì mỗi đứa chia cho một xiên.
Diệp Ngưng Dao thử c.ắ.n một miếng, chua chua ngọt ngọt, ngon miệng.
Ăn xong, cô kiềm chế , liên tục ăn thêm bảy tám miếng nữa, nếu Phó Thập Đông kêu dừng , cô thể tiếp tục ăn thêm nữa.
Hai đứa bé cũng sức ăn của cô cho choáng váng ngây , Viên Viên nghiêng đầu cô, khỏi hỏi: “Thím, em trai trong bụng thím ?”
Cô bé trong thôn ăn chua sinh con trai ăn cay sinh con gái, ăn chua như cô thì chắc sẽ sinh em trai.
“Không , là em gái.” Phó Thập Đông nhẹ giọng xoa xoa tóc của cô bé: “Thích ?”
“Em gái ? Cháu thích! Sau cháu sẽ tết tóc cho em !”
“Được chứ.”
Diệp Ngưng Dao bọn họ, cô càng chắc chắn Phó Thập Đông nhất định sẽ là một cha .
Đứa bé trong bụng đến mùa hè mới ngoài. Nằm trong nhà ba tháng, bây giờ cô thấy cái lạnh buốt bên ngoài thật đáng yêu.
Sau khi ăn kẹo hồ lô ngào đường, khuôn mặt nhỏ của cô bên cửa sổ, đôi mắt tràn đầy khao khát thế giới bên ngoài.
“Muốn ngoài ?” Phó Thập Đông tới bên cạnh giúp cô cài cúc áo lỏng cổ áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-183.html.]
“Có ?” Cô phần rụt rè sợ hãi.
Cuối cùng mới vất vả giữ con, lỡ ngoài chuyện gì thì thế nào?
“Ngày mai với em ngoài dạo một vòng.” Phó Thập Đông cô sợ, ở trong nhà ngột ngạt, ở nhà suốt ngày cũng là biện pháp .
Ngày hôm , thời tiết , chắc là ông trời bọn họ sẽ ngoài, thậm chí bầu trời cũng .
Không thể xa nên Phó Thập Đông chỉ dẫn cô dạo trong làng.
Sợ lạnh , quần áo mặc bên trong ba lớp, bên ngoài ba lớp, từ xa giống như một con gấu nâu lớn.
Bởi vì t.h.a.i nhi mới ba tháng, mà Diệp Ngưng Dao mặc quần áo dày, đường cũng là thai.
Người trong thôn vài lời đồn đại, thấy đôi vợ chồng trẻ đều sẽ đến chào hỏi.
Mang t.h.a.i là chuyện vui, thấy hỏi thăm, Diệp Ngưng Dao cũng gật đầu thừa nhận.
Các cô con gái lớn và con dâu trong làng thấy Phó Thập Đông bên cạnh cô, bọn họ đều ghen tị vì Diệp Ngưng Dao ánh mắt .
Khi đó, đều sợ hãi xuất và tính tình của Phó Thập Đông, ai dám gả cho .
Bây giờ , bất kể là kẻ vô tích sự thì sự nhiệt tình chiều chuộng vợ của là sự thật.
Tạm biệt dân làng, hai về phía cây cầu, bây giờ là tháng 1 năm 1976, dòng sông cầu đóng băng.
Một vài đứa trẻ đang chơi với những chiếc xe trượt tuyết băng, tiếng hi hi ha ha đùa giỡn vang vọng cả khu rừng.
Diệp Ngưng Dao mấy đứa trẻ và mỉm , ánh nắng ấm áp trông dịu dàng.
Người đàn ông nắm c.h.ặ.t t.a.y cô hỏi: “Em xem một lúc về nhà?”
Nếu đột ngột ngoài, nhất là nên dạo quá lâu.
Diệp Ngưng Dao hồn, gật gật đầu : “Chúng về nhà .”
Mùa đông năm nay tuyết vẫn rơi, khí khô lạnh, cô co rụt cổ , cảm thấy ở nhà vẫn dễ chịu hơn.
Trên đường về nhà, hai sẽ qua một khu rừng khô, những chiếc lá khô trải lối trong rừng trông ảm đạm.
Phía khu rừng là một dãy nhà đất, hai năm thôn dân xây dựng, một trong đó là nhà tân hôn của Mạnh Nghênh Oánh và Giang Hoài.
Diệp Ngưng Dao bao giờ cố ý hỏi về nam chính và nữ chính, vì cô cũng đây là nhà của bọn họ.
Những ngày giá rét như , cửa nhà nào gần như cũng đóng kín. Khi ngang qua dãy nhà, cô mơ hồ thấy tiếng động, giọng quen quen nhưng nhớ là ai.