Bây giờ quan hệ giữa con gái và con rể , nhắc tới Giang Hoài chỉ khiến khó chịu, nghĩ đến bản ngoài gì, liền với hai : “Mẹ chuyện với hai đứa, về phần quyết định cuối cùng như thế nào, hai đứa thể bàn bạc thương lượng với .”
Nghe chuyện nghiêm túc cần thảo luận, Phó Thập Đông cắt chiếc móng tay cuối cùng và đặt bấm móng tay xuống, Diệp Ngưng Dao cũng thẳng dậy, nắm lấy cánh tay của đàn ông, cẩn thận lắng : “Mẹ, cho con chuyện gì .”
“Là như thế . Nhà máy của cha con hiện đang tuyển thợ hàn. Mẹ nghĩ Thập Đông công việc là phù hợp. Tuy chỉ là tạm thời nhưng chỉ cần , sang năm sẽ thể trở thành chính thức. Chúng chuyển hai đứa trở về Bắc Kinh, để khi sinh còn chăm sóc.”
Nếu là cơ hội như , khác nhất định sẽ lập tức gật đầu đồng ý, Phó Thập Đông và Diệp Ngưng Dao ngầm liếc , trong nháy mắt liền hiểu ý đối phương.
“Mẹ, chúng con nhận lòng của cha , tạm thời và con ý định trở về Bắc Kinh.” Mấy năm tới, Diệp Ngưng Dao kế hoạch của riêng .
Linh lực pháp bảo trong cơ thể cô đang cạn kiệt, chỉ thể nhanh ch.óng tích lũy linh lực bằng cách nuôi ong, nếu trở về Bắc Kinh, cô sẽ tìm chỗ nuôi ong.
Bắc Kinh tuy nhưng Viên Viên và Phó Niên vẫn ở thôn Đại Oa, cô đoán cho dù đàn ông của đến Bắc Kinh thì cũng sẽ lo lắng cho ba con bọn họ.
Theo như trong sách miêu tả, một năm nữa cả nước sẽ khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, lúc đó trở về Bắc Kinh cũng muộn, sang năm cô quá nhiều việc.
Ai ngờ bọn họ chút nghĩ ngợi từ chối, Tiền Thục Hoa liế.m liế.m môi , nhẹ giọng trách cứ: “Thập Đông còn , con tự quyết định?”
“…” Diệp Ngưng Dao chớp chớp mắt, thầm nghĩ bản quen với việc quyết định khi ở nhà, thật sự quên mất nên giữ chút thể diện cho đàn ông của khi rời nhà.
“Mẹ, ý của Dao Dao chính là ý của con, chúng con còn ý định chuyển về đây.” Phó Thập Đông khéo léo bày tỏ ý tứ. Là một đàn ông, cho vợ con một cuộc sống hơn bằng chính nỗ lực của chứ dựa khác.
Tiền Thục Hoa thuyết phục thêm vài lời, nhưng Diệp Chính Ngôn cắt ngang.
Đàn ông hiểu đàn ông nhất, ông hiểu và đ.á.n.h giá cao những gì Phó Thập Đông nghĩ, vì ông gật đầu : “Được, chúng tôn trọng quyết định của con, nhưng cơ hội như thường xuyên đến, con hối hận.”
“Cảm ơn cha thông cảm. Chúng con nhất định sẽ hối hận.” Về điều , cả hai vẫn tự tin, cả hai đều đang nỗ lực để cuộc sống hơn, nhất định sẽ ngày càng hơn.
Bên , Giang Hoài cuối cùng cũng lên xe lửa trở về làng họ Dư, cho đến khi lên xe lửa, vẫn còn chút hoảng loạn.
Nhớ cách Diệp , đưa tay lên xoa mặt thật mạnh một phen, giữa mày đầy vẻ đau đớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-198.html.]
Khi đến thôn họ Dư, là buổi chiều ngày hôm , mệt mỏi cả về thể chất và tinh thần, còn sức lực để gặp Mạnh Nghênh Oánh nữa, chỉ thể nghỉ ngơi hai ngày khi đến thôn Đại Oa để thảo luận về việc ly hôn. .
Vừa qua đêm giao thừa, hầu hết thanh niên trí thức ở các tụ điểm thanh niên trí thức vẫn về.
Năm nay Phùng Tuyết về nhà, về, cô lập tức vui vẻ chạy đến ký túc xá nam thanh niên trí thức tìm .
Kể từ sự việc của Mạnh Nghênh Oánh, mỗi Giang Hoài thấy Phùng Tuyết đều cảm thấy hổ, khi thấy cô ở nơi ở của thanh trí thức, chỉ nhạt, còn nhiệt tình như .
Phùng Tuyết cảm thấy buồn, nhưng cô chỉ thể giả vờ như thấy gì: “Khi vắng, một phụ nữ đến gặp , cô rằng cô sẽ ngày mùng năm tết.”
“Cô là ai ?” Ngoại trừ Mạnh Nghênh Oánh, nghĩ ai khác.
Phùng Tuyết gặp qua Mạnh Nghênh Oánh, rõ ràng cô , vì cô liền lắc đầu: “ , từng gặp cô .”
“Được, cảm ơn cô.”
Giang Hoài cúi đầu uể oải về nhà, cũng quan tâm đó là ai, dù chuyện gì đến sẽ đến, đoán mò cũng vô dụng.
Vào mùng năm Tết, Giang Hoài định đến thôn Đại Oa để tìm Mạnh Nghênh Oánh, nhưng khi mặc quần áo chỉnh tề chuẩn ngoài thì tin đến tìm .
Đêm qua một trận tuyết rơi nhẹ, nơi ở của thanh niên trí thức bao phủ bởi tuyết trắng xóa.
Giang Hoài khỏi cửa, chỉ thấy một phụ nữ thành thị ăn mặc chỉnh tề đó, vẻ mặt sống chớ gần.
“Là cô tìm ?” Trong trí nhớ của , từng thấy qua .
Khương Nam nghiêm túc trai trẻ mặt một cách nghiêm túc, nhẹ nhướng mày một cách khó phát hiện.
Đây là vị hôn phu cũ của Diệp Ngưng Dao ?
Thanh niên như đúng là mù quáng, một vị hôn thê mà cần, yêu Mạnh Nghênh Oánh như con buôn đó.