Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 107: Trọn Tình Trọn Nghĩa
Cập nhật lúc: 2026-03-05 15:15:46
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , Tiết Hành Chu đưa Tiết Duyệt và Nhuyễn Nhuyễn về quê.
Về đến nhà phát hiện cửa khép hờ, cũng khóa.
Trong nhà và ngoài sân đều lục lọi một lượt.
"Cái là nhà trộm ? Hay là đại ca ngoài quên khóa cửa?"
Tiết Hành Chu lắc đầu: "Không , dọn dẹp một chút là ."
Tiết Duyệt lấy một đôi giày cao su, bế Nhuyễn Nhuyễn sang nhà bên cạnh.
Lưu Hồng Hạnh ở nhà bên sớm thấy động tĩnh, thấy Tiết Duyệt bế đứa bé qua, trong tay còn cầm đồ, liền để cô .
"Cha nhà ?"
Lưu Hồng Hạnh chỉ bên trong: "Ở trong nhà."
Tiết Duyệt bế Nhuyễn Nhuyễn .
Tiết Hành Quân nhà, đoán chừng là chơi .
Tiết Trường Lâm ở đầu giường đất hút t.h.u.ố.c, thấy Tiết Duyệt bế đứa bé , vội vàng đặt tẩu t.h.u.ố.c xuống.
"Duyệt Nhi, con đến ." Nói còn đứa bé trong lòng Tiết Duyệt.
"Đây là con gái con ? Trông giống con thật."
Tiết Duyệt cha , đột nhiên chút hoảng hốt, giữa họ đến bước đường ngày hôm nay, cha con gặp mặt ngoài sự im lặng , còn chút xa lạ.
Ngay cả con gái sinh con, cha ruột cũng từng đến thăm một , đoán chừng cũng chẳng quan tâm.
Tiết Duyệt đặt đôi giày cao su trong tay lên mép giường, nhàn nhạt : "Mấy hôm con tỉnh thành, cái là mua cho cha."
Tiết Duyệt cũng lúc mua đôi giày đang nghĩ gì, chỉ là lúc mua đồ cho cha Hà Lãng, đột nhiên nhớ tới cha ruột của , đây vì đủ loại chuyện, dường như cắt đứt liên lạc, nhưng thể phủ nhận là, quan hệ huyết thống thì cắt đứt .
Tiết Duyệt ngay cả trai cũng , cứ thế mang đến cho cha cô.
Có điều, cho dù trai cô cũng sẽ gì.
Dù lạnh lùng thực vẫn luôn là Tiết Trường Lâm.
Tiết Trường Lâm đôi giày giường, cầm lên xem thử, là cỡ chân của ông.
Kể từ Tiết Hành Chu đến tìm ông, Tiết Trường Lâm những ngày tinh thần luôn căng thẳng, buổi tối thường xuyên ngủ ngon, mơ thấy một chuyện .
Lúc ông con gái , khuôn mặt giống hệt vợ khuất, ông đột nhiên đỏ hoe mắt.
Tiết Duyệt chút kinh ngạc ông, nghĩ thầm chỉ một đôi giày mà cha cô cảm động đến phát ?
Tiết Trường Lâm nắm c.h.ặ.t đôi giày, Tiết Duyệt, dường như là thông qua cô mà khác.
"Duyệt Nhi, cha cố ý phớt lờ con, con lớn lên quá giống con, nhất là đôi mắt , cha với con, mỗi thấy con, cứ như là con đang chỉ trích cha, cho nên mới dám đối mặt với con, nhưng trong lòng cha thương con, con là con của cha mà, còn là do bà sinh , cha thể thương con chứ." Tiết Trường Lâm những lời vô cùng tha thiết.
Tiết Duyệt xong, trong lòng phức tạp.
"Cha, con phủ nhận lúc con còn sống, cha thương chúng con, nhưng từ khi con , cha cứ như biến thành một khác, chuyện khác con , nhưng chuyện trai con xảy chuyện, cha thờ ơ như , chẳng lẽ đại ca con của cha ? Sao cha thể thấy c.h.ế.t mà cứu chứ?"
Tiết Trường Lâm há miệng, đợi một lúc lâu, mới thấp giọng : "Cha nuôi lớn nó, đối với nó trọn tình trọn nghĩa ."
Tiết Duyệt nhíu mày: "Cha lời là ý gì?"
Tiết Trường Lâm cúi đầu, đôi giày trong tay: "Không gì, rảnh thì đưa con cái về thăm cha."
Tiết Duyệt phức tạp ông một cái, bế Nhuyễn Nhuyễn từ trong nhà .
Cô mang theo tâm sự nặng nề trở về, Tiết Hành Chu thấy sắc mặt cô đúng.
"Sao ? Chỉ đưa đôi giày chắc ai bắt nạt em chứ?"
"Anh ?"
Tiết Hành Chu bất lực: "Sáng nay lúc em cầm thấy , hai đôi giày, trừ một đôi của , đôi là cỡ của ai, liếc mắt cái là nhận ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-107-tron-tinh-tron-nghia.html.]
Được , Tiết Duyệt ngay là chuyện gì cũng giấu trai cô.
" , cũng mua cho cha một đôi, còn mua cho một cái quần, Hà Lãng mặc , đoán chừng của cũng , còn em mua cho chị Trương Thiến một chiếc khăn lụa, đó chị đến, chỉ mải chuyện của , em đưa cho chị ."
Tiết Hành Chu gật đầu: "Được, em còn nãy ? Sắc mặt khó coi thế ?"
Tiết Duyệt nghĩ ngợi, vẫn với trai lời của cha cô.
Tiết Hành Chu xong liền im lặng.
Tiết Duyệt thực sự nghĩ thông: "Anh, xem cha lời là ý gì? Cái gì gọi là trọn tình trọn nghĩa ?"
Tiết Hành Chu thở dài, đó xoa đầu Tiết Duyệt.
"Những chuyện em đừng quản, em chung sống với cha thế nào thì cứ thế đó, cần lúc nào cũng lo nghĩ cho ."
Tiết Duyệt liếc xéo : "Sao thể lo nghĩ cho chứ? Anh là trai em mà, nếu ai đối xử với , em chắc chắn cũng thích đó."
Tiết Hành Chu : "Được. Anh em chúng cùng chung mối thù."
"Đương nhiên."
Tiết Duyệt từ nhỏ ỷ trai, trai cô càng giống như phụ của cô , tình ai thể thế .
Buổi trưa lúc sắp ăn cơm, Tiết Hành Quân chạy tới.
"Đại ca, mấy ngày nay ? Em đến gõ cửa mấy , đều nhà, đúng đó còn đến nhà , em đều thấy hết, nhưng cha cho em ngoài."
Tiết Hành Chu bế Nhuyễn Nhuyễn bếp lò nhóm lửa: "Anh việc trấn về, mấy hôm đến là đồng nghiệp của , họ đến giúp lấy chút đồ."
Tiết Hành Quân gật đầu, đó bé cứ chằm chằm cô bé trong lòng Tiết Hành Chu.
"Đại ca, đây là con nhà ai ?"
Tiết Hành Chu Nhuyễn Nhuyễn đang đùi , cạy cúc áo của , : "Đây là cháu gái em, cũng chính là con của chị gái em."
Tiết Hành Quân kinh ngạc: "Hả?"
Tiết Duyệt từ trong nhà , thấy Tiết Hành Quân mặt trai cô vò đầu bứt tai.
Cô khẽ: "Thằng quỷ nhỏ, thật chọn giờ cơm, đến ăn chực ?"
Tiết Hành Quân thấy Tiết Duyệt vội vàng lắc đầu: "Em mới , em chỉ là mấy ngày gặp đại ca, em nhớ thôi."
"Ái chà, miệng ngọt thật."
Tiết Duyệt từ trong túi móc mấy viên kẹo mạch nha cao lương: "Quỷ nhỏ, đây."
Tiết Hành Quân thấy kẹo trong tay Tiết Duyệt, mắt sáng lên, qua, nhớ tới cái gì, bé vẫn dũng khí, bé lầm bầm: "Em qua đó, chị đ.á.n.h em chứ?"
Tiết Hành Quân rõ ràng là hồi nhỏ Tiết Duyệt xử lý quen , đối với Tiết Duyệt một nỗi sợ hãi khó tả.
"Ha ha, thằng nhóc , thôi bỏ , nếu em , thì chị tự ăn ."
Tiết Duyệt giả vờ thu kẹo về, Tiết Hành Quân thấy thế cũng chẳng màng đến chuyện đ.á.n.h , chạy nhanh tới, chộp lấy kẹo từ trong tay Tiết Duyệt.
Sau đó chạy về bên cạnh Tiết Hành Chu, bóc một viên nhét miệng, cầm một viên đưa cho Nhuyễn Nhuyễn.
"Cháu ăn , út bón cho cháu," còn bóc vỏ kẹo , đưa đến bên miệng Nhuyễn Nhuyễn.
Nghe thấy một đứa trẻ mấy tuổi tự xưng là út, Tiết Hành Chu và Tiết Duyệt đều bật thành tiếng.
Nhuyễn Nhuyễn thấy thế cũng nghịch cúc áo của Tiết Hành Chu nữa, đầu đưa tay lấy.
Tiết Hành Chu đẩy viên kẹo Tiết Hành Quân đưa tới : "Em ăn , con bé còn nhỏ ăn cái ."
Tiết Hành Quân trong miệng ngậm kẹo, đành cầm về, chút tiếc nuối Nhuyễn Nhuyễn.
"Cháu lớn lên là ăn thôi, cháu đừng thèm, đợi tiền, mua cho cháu."
"Ha ha ha." Lại chọc cho hai em một trận.