Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 277: Cha Con?

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:47:17
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi sáng, Phùng Ngọc Khiết đến cửa văn phòng thấy Triệu Lệ với Tiết Duyệt: "Cô ? Phó bộ trưởng Trịnh của chúng hôm nay dẫn cháu nội đến cơ quan đấy, chậc chậc, đúng là tin sốt dẻo mà. mà, ông là bề của cô, chắc cô chứ nhỉ?"

 

"Biết chuyện gì cơ?"

 

"Biết chuyện ông cháu nội chứ . Cô đừng thấy Phó bộ trưởng Trịnh của chúng lớn tuổi, trông chẳng già chút nào, từ ngoại hình đến vóc dáng chỉ như mới ngoài bốn mươi, chức vụ cao, tiền, quan trọng nhất vẫn là độc , là mục tiêu trong lòng bao nhiêu phụ nữ trung niên đấy. Không đúng, là nam thần trong lòng tất cả phụ nữ mới . Trước đây từng tin đồn rằng Phó bộ trưởng Trịnh đích thừa nhận con trai, giờ thì , dẫn cả cháu nội đến luôn. Giấc mộng trong lòng bao nhiêu vỡ vụn !"

 

Khóe miệng Tiết Duyệt giật giật, lộ một biểu cảm khó tả.

 

Lúc , Phùng Ngọc Khiết bước , Triệu Lệ lập tức im bặt, cô về chỗ của xuống.

 

Phùng Ngọc Khiết liếc Triệu Lệ một cái, bên trong, tiện tay đóng cửa .

 

Khóe mắt Triệu Lệ quét qua văn phòng, thở phào nhẹ nhõm.

 

Phùng Ngọc Khiết đặt túi xách lên bàn việc, xuống ghế, cứ chằm chằm một chỗ bàn mà trầm tư.

 

Trong đầu vang lên những lời Triệu Lệ , cô vẫn chút dám tin.

 

Ngồi một lúc lâu, điện thoại đột nhiên reo lên.

 

"Đến phòng họp họp."

 

Phùng Ngọc Khiết xốc tâm trạng, cô cầm lấy tài liệu cần dùng cho cuộc họp bước ngoài.

 

"Tiết Duyệt, họp với ."

 

"Vâng, chị Phùng."

 

Tiết Duyệt dậy, cầm lấy b.út và sổ, vội vàng theo.

 

Đến phòng họp, bên trong , nhưng lãnh đạo vẫn tới.

 

Tiết Duyệt xuống phía , sát cạnh chị Phùng.

 

Lúc Trịnh Quốc Phong bế Đôn Đôn bước , đều trố mắt, tò mò theo. Nhìn Phó bộ trưởng Trịnh xuống phía , đó đặt đứa bé lên chiếc ghế bên cạnh , động tác thành thạo và tự nhiên.

 

Ánh mắt Phùng Ngọc Khiết luôn dừng Trịnh Quốc Phong và đứa bé bên cạnh ông. Bàn tay đặt gầm bàn của cô bấu c.h.ặ.t lòng bàn tay, trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng mặt lộ chút nào.

 

Sau khi Bộ trưởng Kim Thiệu Minh bước , cũng thấy đứa bé bên cạnh Trịnh Quốc Phong, liền trêu đùa: " còn tưởng nhầm, ông mang cháu nội đến thật ."

 

Trịnh Quốc Phong mỉm với ông , tiện thể giải thích với một chút.

 

"Xin , cảnh đặc biệt, mong đừng trách, cũng đừng học theo ."

 

Những khác đều tỏ ý: "Không ."

 

Kim Thiệu Minh sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Đôn Đôn, xuống.

 

Tiết Duyệt ở vị trí phía , cô Đôn Đôn ở phía đang ngoan ngoãn chơi đồ chơi của , cũng quấy , trong lòng cũng yên tâm phần nào.

 

"Nửa năm trôi qua, hôm nay chúng sẽ tổng kết thành tích của nửa năm đầu, cùng với một dự định tiếp theo." Bộ trưởng Kim bắt đầu nội dung cuộc họp.

 

Các tổ trưởng của từng bộ phận lượt bắt đầu phát biểu.

 

Tiết Duyệt chỉ ghi chép một cách nhanh ch.óng.

 

Đến lúc bàn về mục tiêu hợp tác trong nửa cuối năm.

 

"Cô ơi!"

 

Đôn Đôn đột nhiên lên tiếng, đôi mắt vẫn luôn về hướng của Tiết Duyệt.

 

Mọi đều sửng sốt một chút, đồng loạt về phía đứa bé.

 

Trịnh Quốc Phong đầu Đôn Đôn, "Sao con?"

 

Đôn Đôn đưa tay chỉ về phía Tiết Duyệt, "Cô ơi."

 

Trịnh Quốc Phong bé đang đến Tiết Duyệt, liền nhẹ giọng với bé: "Lát nữa chúng tìm cô ?"

 

Đôn Đôn do dự một chút, đó gật đầu, chỉ là ánh mắt vẫn Tiết Duyệt.

 

Ban đầu chỉ theo hướng bé chỉ, nhưng chỗ đó mấy nữ đồng chí đang , đều bé đang gọi ai, nhưng tiếng "Cô ơi" đó thì ai cũng thấy.

 

Đợi đến khi lãnh đạo "Cuộc họp hôm nay kết thúc tại đây."

 

Trịnh Quốc Phong dậy bế bé xuống, Đôn Đôn liền chạy về phía Tiết Duyệt.

 

Tiết Duyệt đang thu dọn biên bản cuộc họp, Đôn Đôn chạy tới nắm lấy tay cô, "Cô ơi."

 

Cảnh tượng , tất cả trong phòng họp đều thấy, ngay lập tức bắt đầu bàn tán xôn xao.

 

Trịnh Quốc Phong về phía , ông cúi đầu hỏi Đôn Đôn: "Con theo ông nội, theo cô về văn phòng của cô?"

 

Đôn Đôn Tiết Duyệt, Tiết Duyệt với bé: "Con tìm ông nội , cô còn việc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-277-cha-con.html.]

 

Tiết Duyệt nghĩ thầm lãnh đạo, ai .

 

Đôn Đôn gật đầu.

 

Trịnh Quốc Phong nắm lấy tay Đôn Đôn, đó với Tiết Duyệt: "Trưa nay cùng ăn cơm nhé."

 

Tiết Duyệt gật đầu, "Vâng ạ."

 

Trịnh Quốc Phong dẫn đứa bé , những trong phòng họp đều đ.á.n.h giá Tiết Duyệt từ xuống , mới rời .

 

Phùng Ngọc Khiết Tiết Duyệt, trong mắt tràn đầy sự khiếp sợ, nhất thời chôn chân tại chỗ nhúc nhích.

 

"Chị Phùng."

 

"Hả?" Phùng Ngọc Khiết cô.

 

Tiết Duyệt chỉ cửa, "Chúng về chứ ạ?"

 

Phùng Ngọc Khiết liếc phòng họp, còn ai nữa.

 

"Đi thôi." Sau đó sải bước ngoài.

 

Tiết Duyệt rảo bước theo.

 

Triệu Lệ Phùng Ngọc Khiết mang đầy tâm sự bước , ngay cả khi cô gọi một tiếng "Chị Phùng" cũng đáp , thẳng về văn phòng.

 

Tiết Duyệt bước , Triệu Lệ tò mò ghé sát hỏi: "Chị Phùng ? Bị lãnh đạo phê bình ?"

 

Tiết Duyệt lắc đầu.

 

Triệu Lệ liếc văn phòng, với Tiết Duyệt: "Không bình thường."

 

Tất nhiên Tiết Duyệt , chắc là chị Phùng hiểu lầm .

 

Thực chỉ Phùng Ngọc Khiết hiểu lầm, mà tất cả đều hiểu lầm.

 

Rất nhanh, chủ đề Tiết Duyệt và Phó bộ trưởng Trịnh là hai cha con lan truyền khắp cả bộ phận.

 

Tiết Duyệt .

 

Bởi vì Mạnh Nghiệp đến tìm cô.

 

"Nghe , cô và Phó bộ trưởng Trịnh là cha con, cô giấu kỹ thật đấy, Phó bộ trưởng Trịnh là cha cô, từng ?"

 

Tiết Duyệt bất đắc dĩ lắc đầu, "Nói cái gì chứ, cũng là đầu tiên đấy."

 

Mạnh Nghiệp dáng vẻ của cô, nghi hoặc : "Chẳng lẽ sai ?"

 

"Anh xem? Anh giống ?"

 

Mạnh Nghiệp chằm chằm Tiết Duyệt vài , gật đầu, "Khá giống."

 

Tiết Duyệt cạn lời thở dài, "Không , chỉ là cô của cháu nội chú thôi, nhưng chúng quan hệ cha con."

 

Mạnh Nghiệp ngơ ngác, "Cô xem cô đang , là tư tưởng của hỗn loạn ."

 

Tiết Duyệt chọc .

 

"Một lúc cũng giải thích rõ với , nhưng và Phó bộ trưởng Trịnh quan hệ cha con."

 

Mạnh Nghiệp gật đầu, nhưng trông vẫn mờ mịt.

 

Triệu Lệ ngoài một chuyến, lúc liền dùng ánh mắt dò xét Tiết Duyệt.

 

Tiết Duyệt cần hỏi cũng thế.

 

Triệu Lệ định mở miệng hỏi, Tiết Duyệt ngắt lời, " ."

 

Lời đến khóe miệng của Triệu Lệ nghẹn ở cổ họng.

 

"Vậy đều thế?"

 

Tiết Duyệt dang hai tay với cô . "Đó là suy nghĩ của họ."

 

Triệu Lệ nhỏ giọng với Tiết Duyệt: "Còn cô dựa quan hệ của Phó bộ trưởng Trịnh mới cơ quan chúng đấy."

 

Tiết Duyệt khựng , .

 

Triệu Lệ chớp chớp mắt, "Cô đừng , cũng là khác thôi."

 

"Bằng cấp của rành rành đó, đây bằng cách nào, lãnh đạo cũng , cũng giải thích, dù miệng là của khác."

 

những lời , một chút cũng kỳ lạ, nhưng Tiết Duyệt thẹn với lương tâm. Trước đây cô luôn tránh né ở cơ quan, chính là sợ khác hiểu lầm, nhưng bây giờ thế , thì cô cứ đường đường chính chính, với chú Trịnh nên chào hỏi thì chào hỏi, cùng ăn cơm thì cùng ăn cơm.

 

 

Loading...