Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 302: Cái Thá Gì
Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:47:42
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì chuyện Minh Vĩ mời uống nước ngọt, chuyện thua Tiết Hành Chu vẫn tất cả .
Có nghi ngờ : "Thật giả ?"
"Đương nhiên là thật , Minh chẳng mời uống nước ngọt ?"
"Không thể nào, chỉ dựa ?"
"Này, dám coi thường Tiết Hành Chu . Không , chỉ biểu hiện của trong các vụ án đây, thằng nhóc đó là một nhân tài đấy. Lần ngay cả cục trưởng cũng khen , hơn nữa còn là sinh viên ưu tú nghiệp Đại học Công an, mặt nào cũng giỏi hơn chúng ."
"Hừ, là sinh viên ưu tú thì sai, nhưng tháo lắp và b.ắ.n s.ú.n.g còn lợi hại hơn Minh Vĩ, thì xem thử , xem lợi hại như các thổi phồng ."
"Ngày mai là đại thi võ , đến lúc đó sẽ thấy."
Sáng hôm , trận đầu tiên chính là thi võ thuật. Luật thi năm nay khác với năm, đây đều là bốc thăm tìm đối thủ, cuối cùng chọn nhất trong trận chung kết. Năm nay đổi thành chiến thuật xa luân chiến, mỗi chỉ một cơ hội lên đài, thắng luôn ở đó, cho đến khi đ.á.n.h bại mới xuống đài, đổi thành thắng giữ lôi đài.
Tuy nhiên, năm nay lãnh đạo đến cũng đông. Quách cục trưởng của Cục công an, cùng các lãnh đạo cấp đều mặt, còn một mặc thường phục. Ông cạnh cục trưởng, luôn chằm chằm lôi đài.
Tiết Hành Chu là thứ bảy lên đài, bởi vì , đài đ.á.n.h bại năm đó .
Người đó thấy Tiết Hành Chu lên còn mỉm một cái, rõ ràng cũng quen : "Thằng nhóc lên sớm thế gì, còn lên góp đủ lượng cho ?"
Tiết Hành Chu gì, chỉ vẫy vẫy tay với .
"Xì, đồ đáng đòn." Sau đó liền nhào về phía Tiết Hành Chu.
Gần như tốn chút sức lực nào, chỉ vài chiêu, đó Tiết Hành Chu đá bay xuống đài.
"Oa..."
Những khán đài, phần lớn là cùng đội với Tiết Hành Chu, kích động dậy hò reo cho .
Hồ Thiếu Kiệt động tác dứt khoát gọn gàng của Tiết Hành Chu, nheo nheo mắt. Ông đầu hỏi Quách cục trưởng: "Người đài tên là gì?"
Quách cục trưởng liếc Tiết Hành Chu một cái, đắc ý với ông : "Tên là Tiết Hành Chu, là Đại học Công an đặc cách tuyển năm ngoái. Vụ án cướp kho vàng ngân hàng , chính là phát hiện manh mối."
Quách cục trưởng vẫn quen thuộc với Tiết Hành Chu. Không chỉ vì Tiết Hành Chu lập công, mà còn vì đây lúc tuyển ở Đại học Công an, họ đều qua tuyển chọn kỹ lưỡng, cuối cùng cũng chỉ ba đến, Tiết Hành Chu chính là một trong đó, lãnh đạo đều coi trọng.
Hồ Thiếu Kiệt Tiết Hành Chu, thấp giọng : "Hóa là sinh viên ưu tú của Đại học Công an, thảo nào."
Chỉ một lát , Tiết Hành Chu đ.á.n.h bại ba . Tất cả những định lên đài đều xốc tinh thần, dám coi thường thằng nhóc nữa.
Cho đến nửa tiếng , Tiết Hành Chu hết kiên nhẫn.
"Lên thêm một nữa , hai cùng lên ."
Những bên bắt đầu xôn xao.
"Thằng nhóc một đ.á.n.h hai, ngông cuồng quá . Lão Lưu, lên đ.á.n.h cho tìm răng đầy đất ."
Đừng là những bên xem kích động, ngay cả những đài lãnh đạo cũng ngay ngắn nữa. Hai tay chống lên bàn, đầu rướn về phía , xem vô cùng chăm chú.
"Bịch..." Lại đá xuống .
"Ây, thật mất mặt đội hai, hai mà đ.á.n.h một ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-302-cai-tha-gi.html.]
"Cậu giỏi thì lên , ở đó mà mát."
"..." đây chẳng là đ.á.n.h .
Những lên đều là hai đ.á.n.h một, Tiết Hành Chu giành chiến thắng gần như chút hồi hộp nào.
Hồ Thiếu Kiệt kích động dậy vỗ tay đầu tiên, Quách cục trưởng cũng dậy, vỗ tay.
Hồ Thiếu Kiệt cảm thán: "Nhân tài, nhân tài a. Lão Quách, chỗ ông đúng là tàng long ngọa hổ."
Quách cục trưởng ha hả: "Đó là đương nhiên, ông cũng đừng coi thường của ."
Hồ Thiếu Kiệt gật đầu: " là bằng con mắt khác . lão Quách , như ở Cục công an các ông là đại tài tiểu dụng , là để đến Cục quốc an chúng ?"
Quách cục trưởng nụ lập tức cứng đờ mặt, đó tức giận trừng mắt ông : " Hồ Thiếu Kiệt, bảo ông việc gì thì đến điện Tam Bảo, năm nay bụng đến xem đại thi võ của chúng , còn nghĩ cái kế sách xa luân chiến . Hóa là đào của , cho ông , cửa , , cửa sổ cũng . Ông cho , chỗ hoan nghênh ông."
Động tĩnh đài chút lớn, nhiều cũng là đầu tiên thấy Quách cục trưởng cãi với khác, còn mặt bao nhiêu , đều tò mò họ.
Hồ Thiếu Kiệt xuống một cái, thấp giọng : "Lão Quách, chúng chuyện từ từ thương lượng, cũng đòi của ông, cho ông lợi ích."
Quách cục trưởng khựng một chút, đảo mắt: "Lợi ích gì?"
Hồ Thiếu Kiệt vỗ tay một cái: "Hai chai Mao Đài thì ?"
Quách cục trưởng liếc ông một cái: "Cút , cái thá gì, thiếu hai chai Mao Đài của ông ? Coi là thế nào hả?"
Sau đó cũng thèm để ý đến Hồ Thiếu Kiệt nữa, sải bước ngoài. Cái thứ gì , dùng hai chai Mao Đài để mua chuộc ông, mơ giữa ban ngày .
Hồ Thiếu Kiệt chớp chớp mắt, tính khí của chẳng đổi chút nào, vẫn nóng nảy như . Đây chẳng là đang thương lượng ? Nếu hài lòng, thể thêm mà.
Hồ Thiếu Kiệt xuống , chạm ánh mắt Tiết Hành Chu sang, mỉm với , đó đuổi theo Quách cục trưởng.
Nhìn thấy lãnh đạo đài đều hết , của đội một đều ùa lên lôi đài, mồm năm miệng mười vây quanh Tiết Hành Chu.
"Thằng nhóc , quả nhiên lầm , thật nở mày nở mặt đội một chúng . Cậu thấy nãy của đội hai đều ủ rũ cúi đầu, như quả cà tím sương đ.á.n.h, c.h.ế.t ."
" , vẫn còn nhớ đại thi võ , đội chúng thua, bọn họ chê chúng . Vừa gặp mặt chế nhạo chúng , chúng nhất định phản kích ."
Ngay cả Minh Vĩ cũng chúc mừng Tiết Hành Chu: "Thật ngờ, thủ của là nghề đấy, cái ngày một ngày hai là luyện thành ."
Tiết Hành Chu : "Trời sinh."
Mọi đều sửng sốt một chút, đó đều phá lên. Không ai cảm thấy Tiết Hành Chu kiêu ngạo, chỉ cảm thấy thằng nhóc bản lĩnh cũng hài hước.
Thực Tiết Hành Chu cũng hẳn là dối, đây chính là mang theo bản lĩnh học đến thời đại , là duyên phận lẽ cũng là ý trời.
Ngày thi đấu đầu tiên cứ thế kết thúc, đội một giành giải nhất. Đội hai đương nhiên phục, phần thi b.ắ.n s.ú.n.g ngày thứ hai, họ nhất định thắng. Tối hôm đó, nửa đêm vẫn còn tập luyện ở trường b.ắ.n.
Những từng chứng kiến Tiết Hành Chu và Minh Vĩ thi đấu, đều đặt hy vọng Tiết Hành Chu.
Những từng chứng kiến thì vẫn ảo tưởng hôm nay đội hai sẽ thất thủ.
Trường b.ắ.n ngày thứ hai, vẫn chật kín . Hôm nay Cục quốc an đến chỉ một Hồ Thiếu Kiệt, thêm hai nữa, đều đài lãnh đạo.
Quách cục trưởng thấy Hồ Thiếu Kiệt chỉ Tiết Hành Chu chuyện với hai bên cạnh, ông còn đảo mắt một cái.