Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 406: Cậu Có Thể Cho Cháu Mượn Ít Tiền Không?
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:11:23
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đừng, ôi chao, ơi, cháu chỗ cháu ở an , cháu cũng trẻ con, thì đó, nếu cháu về nhà thì về , đừng lo lắng."
Kim Thiệu Minh thở dài : "Cái con bé , chuyện gì thể với bố cháu , cháu thật với , bố cháu ép cháu xem mắt ? Nếu cháu thì cứ từ chối thẳng thừng, chị cũng sẽ thực sự ép buộc cháu ."
Kim Thiệu Minh suy nghĩ của chị gái và rể, sớm để Đinh Như Chi tìm một gia đình môn đăng hộ đối gả , nhưng con bé căn bản lời họ.
Năm ngoái ầm ĩ một trận, tiền tiêu vặt cũng cắt.
"Cậu, thể cho cháu mượn ít tiền ?" Đinh Như Chi lầm bầm .
Ở khách sạn tốn tiền, cô còn bao nhiêu tiền nữa.
Kim Thiệu Minh cũng ngạc nhiên khi cô mượn tiền , dù một tuần đều về, khả năng là ở nhà nghỉ hoặc khách sạn bên ngoài, những nơi đều tốn tiền.
Hơn nữa Đinh Như Chi tiêu tiền xưa nay kế hoạch, tiêu lố cũng bình thường.
Kim Thiệu Minh lấy ví tiền từ trong túi .
Đinh Như Chi đôi mắt chằm chằm ví tiền của ông .
"Cậu thể đưa tiền cho cháu, nhưng cháu về nhà ở, hoặc tối nay về nhà giải thích rõ ràng với bố cháu, nếu , thể đảm bảo ngày mai họ đột nhiên chạy tới , nhất là cháu, cũng quản chị , đến lúc đó ầm ĩ để cả đơn vị đều thì ."
Đinh Như Chi bất lực gật đầu: "Cháu , hôm nay tan cháu sẽ về, ạ."
Kim Thiệu Minh gật đầu: "Thế thì ."
Nói xong liền mở ví rút mấy tờ "Đại đoàn kết" đưa cho Đinh Như Chi.
Đinh Như Chi khi nhận lấy, vẫn ví tiền của ông .
Kim Thiệu Minh liếc cô một cái, thở dài, hết cách rút thêm mấy tờ đưa cho cô .
Đinh Như Chi lúc mới vui vẻ khoác tay Kim Thiệu Minh lắc lắc.
"Cảm ơn , vẫn là nhất, đợi cháu kiếm tiền lớn sẽ phụng dưỡng ."
Kim Thiệu Minh buồn ấn trán cô : "Cháu đấy, chỉ cái dẻo mồm, đợi cháu kiếm tiền lớn , cháu bớt chọc cháu giận là ."
Đinh Như Chi bĩu môi: "Biết ạ."
"Cậu, cháu về việc đây."
"Ừ, ."
Đinh Như Chi trở về xuống, Đặng Vi Vi sán hỏi cô : "Cậu lâu như về nhà, là cứ ở mãi khách sạn nhà chị Tiết đấy chứ?"
Đinh Như Chi chỉ cô một cái, thừa nhận, nhưng cũng phủ nhận.
Đặng Vi Vi trừng lớn mắt: "Thật , về nhà? Lần còn cái gì mà cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt, rốt cuộc là ý gì thế?"
Đinh Như Chi chống cằm, chậm rãi lắc đầu: "Nói với , cũng sẽ hiểu ."
Đặng Vi Vi cô vài , bĩu môi : "Sao tớ hiểu, bộ dạng của là đang tư xuân ."
Đinh Như Chi liếc hai đồng nghiệp nam khác, thấy họ đều phản ứng, lập tức hạ giọng hỏi Đặng Vi Vi: "Sao , lẽ nào tớ biểu hiện rõ ràng thế ?"
Đặng Vi Vi kinh ngạc : "Lẽ nào tớ đoán đúng thật, tư xuân thật ? Chỉ là tớ tò mò, đàn ông là ai thế?"
Đinh Như Chi mím môi, cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-406-cau-co-the-cho-chau-muon-it-tien-khong.html.]
Đặng Vi Vi nghi hoặc : "Có khó đến thế ? Hay là thể gặp ? Tớ còn tưởng luôn trời sợ đất sợ chứ. Có điều yêu cầu của cao như , đó phù hợp với điều kiện của ?"
Đinh Như Chi gật đầu: "Đương nhiên, là tớ xứng với , trai, sự nghiệp , tớ thì cái gì cũng ."
Đinh Như Chi nhận thức rõ ràng về bản , cô ngoài việc trông cũng , gia thế cũng tạm , còn chẳng bản lĩnh gì, còn tiêu tiền như nước, hai mươi năm đầu bố lo, mấy chục năm cũng tìm chăm sóc cô .
Bố cô chọn đối tượng xem mắt cho cô cũng đều là con nhà tiền, nhưng cô những như , đối phương tiền, còn đối phương hợp nhãn duyên của .
Chính vì như , cô mới trở nên nhạy cảm tự ti khi gặp thích.
Cảm thấy bản giống như một kẻ vô dụng, ưu tú như , dựa mà để mắt đến cô , còn chăm sóc cô .
Nghe Đinh Như Chi xong, Đặng Vi Vi càng tò mò hơn.
"Người rốt cuộc là ai thế?"
Đinh Như Chi chỉ liếc mắt về phía cửa lớn của văn phòng bên trong, đó thở dài xoa xoa mặt .
Buổi chiều khi tan , Đinh Như Chi chậm chạp về nhà.
Mẹ cô thấy cô về, liền theo lưng lải nhải dứt.
"Mấy ngày nay con ? Con bây giờ là đủ lông đủ cánh , về nhà là về nhà, là lén lút yêu đương bên ngoài đấy chứ?"
Đinh Như Chi còn gì.
Mẹ cô tiếp tục : "Mẹ cho con , con sớm dẹp cái ý nghĩ đó cho , mắt của con , đừng để lừa, bây giờ đều là tri nhân tri diện bất tri tâm, bố còn thể hại con , bố đều là tìm nhờ quan hệ, tìm khắp nơi cho con phù hợp, con thì , đều con hỏng bét, con bây giờ càng ngày càng coi bố gì ."
"Con gì chứ, câm ?"
Đinh Như Chi bình tĩnh : "Mẹ bảo con gì, con về, bố đồng ý, con về , ngừng con, con gì cũng lời chặn họng con, mắt của con , năng lực con , con dễ lừa, còn gì nữa, con là đồ vô dụng ?"
"Cái con bé thế? Sao năng quái gở , con đừng đem cái bực dọc ở bên ngoài về trút lên , chịu cái thói đó ."
Đinh Như Chi cảm thấy mệt lòng, chuyện mà tốn sức thế .
"Nói chuyện, câm ?"
Đinh Như Chi thẳng , hỏi: "Mẹ rốt cuộc con cái gì ạ?"
"Mấy ngày nay con ? Sao về nhà?"
Đinh Như Chi : "Con ở khách sạn, về, trải nghiệm cảm giác tự do."
"Tự do cái gì? Ý con là bố trói buộc hành động của con, là kiểm soát tư tưởng của con, bố nuôi con lớn thế , con ơn thì thôi, bây giờ tự do với ?"
Đinh Như Chi khổ: "Mẹ, coi như con sai , thể để con yên tĩnh một lát ?"
"Hôm nay con rõ với , đừng hòng cứ thế mà cho qua, thấy chính là bố quá chiều con , mới để con vô pháp vô thiên như thế."
Đinh Như Chi bất lực : "Vậy thế nào?"
"Mẹ hẹn cho con con trai của chủ nhiệm Lý bên Cục Thuế, chín giờ sáng mai gặp mặt ở Tiệm Cà Phê Hồng Trường, lớn hơn con năm tuổi, lớn hơn một chút, chăm sóc khác."
Đinh Như Chi trực tiếp từ chối: "Con ."
"Mẹ chỉ là thông báo cho con, việc do con quyết định, vì chuyện tốn bao nhiêu công sức, con ? Con đừng mà tùy hứng với , chuyện thương lượng, cũng ."
Chuyện nếu là bình thường, Đinh Như Chi lẽ thật sự sẽ qua đó cho lệ, nhưng bây giờ trong lòng cô , thì càng thể đồng ý.