Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 413: Người Nhà Họ Lưu Nổi Lòng Tham

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:11:31
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hà Lãng đưa tay lau nước mắt cho Đại Nha: "Hôm nay là ngày vui của các con, đừng , , như những ngày tháng đều sẽ ."

 

Đại Nha nước mắt lưng tròng gật đầu.

 

Cố Khải Chi ôm lấy vai Đại Nha.

 

"Cảm ơn ."

 

Hà Lãng với Cố Khải Chi: "Cậu là quân nhân, tin tưởng lời cam kết của ."

 

Cố Khải Chi gật đầu: "Con sẽ đối xử với cô ."

 

"Được."

 

Sau khi Hà Lãng xuống sân khấu lâu, tân nhân bắt đầu kính rượu.

 

Tiết Hành Chu Hà Lãng xuống bên cạnh , trêu chọc: "Chậc chậc, ông chủ Hà tài đại khí thô (lắm tiền nhiều của) nha."

 

Hà Lãng liếc một cái: "Ghen tị cũng vô dụng, cái nghề đó của định sẵn là phát tài ."

 

Tiết Hành Chu khẽ một tiếng: "Cậu cũng đúng, là ghen tị cũng vô dụng, điều, đây hình như nguyện ý đưa tiền cho nhỉ, còn đang nghĩ đòi bao nhiêu thì thích hợp đây."

 

Hà Lãng bĩu môi : "Cậu nhầm , ai vô duyên vô cớ thể đưa tiền cho , ban ngày ban mặt ."

 

Trương Thiến và Tiết Duyệt cứ thế hai đàn ông to xác đấu võ mồm, cũng cạn lời.

 

Trương Thiến với Tiết Duyệt: "Cậu phát hiện , gen nhà họ Hà tệ , Hà Lãng, còn Tiểu Thần, Tiểu Niên, T.ử Tình, ngay cả Đại Nha cũng lớn lên xinh xắn, còn Thập Nhất và Nhuyễn Nhuyễn nhà , Thập Nhất thì , Nhuyễn Nhuyễn bây giờ mới mười mấy tuổi, khuôn mặt đó chuẩn mỹ nhân, tớ thấy , cái cho sầu, chắc là mối đạp nát cửa nhà mất."

 

Tiết Duyệt : "Không , Hà Lãng mà."

 

Với cái tính bao che con của Hà Lãng, ai mà dám đ.á.n.h chủ ý lên con gái , thật sự khả năng đ.á.n.h gãy chân .

 

Trương Thiến cũng nghĩ đến điểm , che miệng.

 

Tiết Hành Chu và Hà Lãng đều sang.

 

"Cười gì thế?" Tiết Hành Chu hỏi vợ .

 

Trương Thiến nín mới : "Em lúc Nhuyễn Nhuyễn gả chồng, Hà Lãng thể vui vẻ như thế ."

 

Hà Lãng lời , sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống.

 

Tiết Hành Chu cũng .

 

Hà Lãng lườm một cái.

 

Hừ!

 

Ngày thứ hai khi kết hôn, Cố Khải Chi về bộ đội, vợ chồng son sắp chia xa luôn bịn rịn nỡ.

 

Sau khi Cố Khải Chi rời , Đại Nha ngẩn ngơ trong phòng một lúc lâu, mới hồn , cô từ từ thích ứng, bởi vì đây thể là trạng thái bình thường của họ.

 

Tiết Duyệt cũng ngờ, Lưu Kiến Vĩ sẽ tìm đến đơn vị của cô.

 

Nghe tìm ở cổng, Tiết Duyệt liền .

 

Lưu Kiến Vĩ thấy Tiết Duyệt , mắt sáng lên, vội vàng sán gần.

 

"Cô quả nhiên việc ở đây, xem chị dâu nhớ sai."

 

Tiết Duyệt cau mày: "Cái đó... tìm việc gì ?"

 

Lưu Kiến Vĩ gật đầu: " đây tìm thấy Đại Nha , chỉ thể đến đây tìm cô thôi."

 

"Anh tìm Đại Nha gì?"

 

Lưu Kiến Vĩ hì hì: "Xem cô kìa, là chú của Đại Nha, thể tìm nó ôn chuyện ? Hơn nữa, Đại Nha cũng quá lễ nghĩa , chú đến Kinh Thị, cũng chiêu đãi một chút, còn để chủ động tìm nó."

 

Tiết Duyệt lời , liền Lưu Kiến Vĩ tìm Đại Nha chắc chắn chẳng chuyện gì .

 

"Các gì để chứ, lúc đầu nhà họ Lưu các cần con bé, đưa con bé cho chúng , bây giờ các đang cái gì? Anh cũng đừng giả vờ bề mặt Đại Nha, chúng nhận . Mời lập tức rời khỏi đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-413-nguoi-nha-ho-luu-noi-long-tham.html.]

 

Lưu Kiến Vĩ cũng xé bỏ mặt nạ: "Cái gì gọi là nhà họ Lưu chúng cần nó, rõ ràng là các mặt dày mày dạn Đại Nha đến Kinh Thị hầu hạ cả nhà các , còn mỗi tháng đưa cho chúng mấy đồng bạc lẻ đuổi chúng , Đại Nha cho cùng cũng là nhà họ Lưu chúng , lẽ nào chỉ dựa mấy câu của các thể khiến Đại Nha mang họ Lưu nữa?"

 

Tiết Duyệt thấy lý với ông thông, dứt khoát để ý đến ông . Xoay về.

 

Lưu Kiến Vĩ còn xông lên lôi kéo Tiết Duyệt.

 

Tiết Duyệt hô một tiếng: "Bảo vệ."

 

Bảo vệ vốn dĩ cảm thấy đàn ông lén lút, vẫn luôn chú ý đến ông , thấy Tiết Duyệt gọi, vội vàng chạy .

 

"Vị đồng chí , mời ngoài, nếu chúng sẽ báo công an."

 

Lưu Kiến Vĩ giải thích: "Chúng quen , cháu gái ở nhà họ, tìm cháu gái ."

 

Tiết Duyệt với bảo vệ: " quen , cũng đừng cho ông ."

 

Bảo vệ gật đầu.

 

Bảo vệ của đơn vị kiểu đều thường, một cánh tay túm lấy Lưu Kiến Vĩ kéo ngoài, Lưu Kiến Vĩ thế mà chút sức lực đ.á.n.h trả nào, bất lực dám càn, chỉ thể tức giận ngoài gọi điện thoại về nhà.

 

Ở quê, Lưu mẫu nhận điện thoại của Lưu Kiến Vĩ.

 

Nghe thấy bên Lưu Kiến Vĩ lải nhải một hồi lâu.

 

Lưu mẫu kinh ngạc : "Bệnh điên của Đại Nha khỏi ?"

 

Lưu Kiến Vĩ ở đầu dây bên : " , còn lúc đầu giả bệnh nữa, , Đại Nha bây giờ tiền lắm, mặc quần áo , con là chú đến Kinh Thị, thế mà trốn tránh gặp con, đúng là tức c.h.ế.t con ."

 

Lưu mẫu mắng một tiếng: "Còn phản thiên , một con ranh con, thế mà còn dám nhận chú ruột của ."

 

Lưu Kiến Vĩ tiếp tục thêm mắm dặm muối trong điện thoại: "Mợ của Đại Nha ở Kinh Thị bây giờ đều là nhân vật m.á.u mặt, nếu chịu chia cho con một ít, thì con còn thuê cái gì, Tiểu Lệ cũng thể ly hôn với con, , xem, chúng nên thế nào?"

 

Lưu mẫu trầm tư giây lát : "Con đừng vội, về bàn bạc với cha con ."

 

Lưu Kiến Vĩ : "Vậy mau ch.óng đưa chủ ý , con bây giờ tìm đơn vị việc của mợ Đại Nha , lo tìm thấy chúng nó, trốn con. Không cửa ."

 

"Ừ."

 

Lưu mẫu cúp điện thoại, liền vội vàng về nhà.

 

Vào cửa liền thấy Hà Vân đang giặt quần áo trong sân, Lưu mẫu lên đá một cái chậu đựng quần áo.

 

"Bệnh của Đại Nha khỏi ?"

 

Hà Vân khựng một chút, ngẩng đầu Lưu mẫu.

 

Lưu mẫu chống nanh: "Cô đừng , cô bây giờ và nhà họ Lưu chúng đồng lòng, đám tang cô, cô và Kiến Quốc về, tin các gặp Đại Nha."

 

Hà Vân thành thật trả lời: "Gặp ."

 

Lưu mẫu trừng mắt: "Vậy các về ?"

 

Hà Vân bất lực : "Đại Nha căn bản nhận chúng con, gì để chứ, đây chẳng chúng đều đưa con bé cho ba con bọn họ ?"

 

Lưu mẫu hừ lạnh một tiếng: "Lúc đầu là tưởng bệnh của nó chữa khỏi , bây giờ nghĩ , bệnh điên của Đại Nha còn là chuyện thế nào , chừng là do nhà đẻ cô xúi giục."

 

Hà Vân nhíu mày c.h.ặ.t chẽ: "Chắc ạ?"

 

"Sao ? Dù Đại Nha là nhà họ Lưu chúng , cái gì đây chúng nhận, cô bây giờ gọi điện thoại cho cô, chúng đòi Đại Nha về."

 

Hà Vân nhất thời chút luống cuống.

 

"Con điện thoại của họ."

 

Lưu mẫu thấy càng tức chỗ trút, chỉ tay Hà Vân mắng: "Đồ vô dụng, bảo Kiến Quốc bỏ cô."

 

Hà Vân ho he một tiếng, chỉ cúi đầu.

 

Lưu mẫu lườm cô một cái nhà.

 

 

Loading...