Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 417: Đòi Sính Lễ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:11:35
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bây giờ là hơn chín giờ sáng, năm giờ chiều Tiết Duyệt mới tan , nhà họ Lưu thấy Tiết Duyệt , mắt tìm thấy Đại Nha, đành ở cổng lớn chờ đợi.
Người qua đường thỉnh thoảng đ.á.n.h giá bọn họ.
Lưu mẫu cảm thấy khó xử, liền mắng Hà Vân: "Đều là chuyện do tụi mày , nếu tụi mày về cho chúng tao chuyện của Đại Nha, thì bây giờ chúng động thế ?"
Hà Vân cúi đầu hé răng nửa lời, cô bây giờ vẫn còn chìm đắm trong chuyện Đại Nha đột nhiên gả chồng hồn .
Lưu Kiến Vĩ với Lưu mẫu: "Đại Nha gả , chắc chắn sính lễ chứ? Khoản tiền chắc chắn là nhà họ Hà lấy , hừ, Đại Nha mang họ Lưu cơ mà, tiền , nhất định bắt bọn họ nôn cho nhà ."
Lưu Kiến Quốc ở bên cạnh lẩm bẩm: "Đại Nha gả chồng cũng với chúng một tiếng, còn gả cho một như , lỡ như đ.á.n.h nó thì ?"
Mọi từ miệng Tiết Duyệt, chính là chồng hiện tại của Đại Nha khó chọc .
Người nhà họ Lưu đợi ở cổng một mạch mấy tiếng đồng hồ, cũng , cũng thể , Tiết Duyệt gọi điện thoại cho bảo vệ ở cổng, dặn dò bọn họ đừng cho gia đình đó .
Khó khăn lắm mới đợi Tiết Duyệt tan , nhà họ Lưu còn tinh thần như nữa.
Tiết Duyệt theo lời Hà Lãng dặn, dẫn bọn họ xe buýt về nhà, tiền vé xe buýt vẫn là Tiết Duyệt trả, chút tiền Tiết Duyệt cũng tính toán.
Lúc , Hà Lãng và Hà phụ bọn họ ở nhà .
Người nhà họ Lưu từ cổng bước , liền ngó xung quanh, hai con mắt xuể, ngay cả Hà Vân cũng ngờ bọn họ ở Kinh Thị sống những ngày tháng như thế .
Nước dãi của Lưu Kiến Vĩ sắp chảy đến nơi , Tứ hợp viện ở Kinh Thị đấy, gã từng nhắc đến, là bây giờ tiền cũng mua .
Lúc căn nhà , đó đều là tiền cả đấy.
Hà Vân bước cửa thấy Hà phụ, liền gọi một tiếng "Cha."
Hà phụ chắp tay lưng, ánh mắt phức tạp cô , đáp cũng thèm đáp, đối mặt với ánh mắt của cha , Hà Vân chột cúi đầu xuống.
Hà Lãng ngược híp mắt.
"Chú thím, hai lớn tuổi thế còn lặn lội đường xa đến Kinh Thị, thật là dễ dàng gì."
Lưu phụ xua tay, thở dài : "Vất vả thì , chỉ là ngờ đứa trẻ Đại Nha đó giấu giếm chúng kết hôn, haizz, đúng là gia môn bất hạnh mà. Nếu chú nó gặp Đại Nha ở Kinh Thị, chúng còn bệnh của nó khỏi , thế là, chúng cũng qua đây thăm nó, haizz, chỉ là đứa trẻ đó bây giờ đang ở ?"
Lưu phụ và Lưu mẫu quả nhiên hổ là một nhà, những lời thật sự khiến Tiết Duyệt buồn nôn c.h.ế.t.
Lúc , Nhuyễn Nhuyễn và Thập Nhất thấy tiếng động từ trong nhà .
"Mẹ."
Tiết Duyệt gật đầu: "Ừ."
Người nhà họ Lưu hai đứa trẻ đó tới, đều chút thất thần, đặc biệt là Kim Bảo, mắt chớp chằm chằm Thập Nhất và Nhuyễn Nhuyễn.
Nhuyễn Nhuyễn cũng chỉ nhỏ hơn Kim Bảo một tuổi, dáng dấp đình đình ngọc lập, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, giả dĩ thời nhật đoán chừng còn xinh hơn cả Tiết Duyệt, Kim Bảo cách ăn mặc trang điểm của , bản , đột nhiên tự ti vò vò vạt áo của , đầu cũng ngẩng lên nổi.
Lưu mẫu Thập Nhất và Nhuyễn Nhuyễn : "Ây dô, đây là con nhà mợ nhỉ, ăn mặc sang trọng thật, vẫn là mợ tiền, giống Kim Bảo nhà chúng , một năm cũng mặc một bộ quần áo mới."
Đến đây than nghèo kể khổ, cũng chẳng ai thương xót bọn họ, hơn nữa nhà bọn họ đông như , tiền kiếm hết .
Hà Lãng với Tiết Duyệt: "Em cả ngày cũng mệt , để Hà Vân nấu cơm , thức ăn mua về ."
Quay sang với nhà họ Lưu: "Chú thím, cả nhà cũng đói , cháu và cha cháu cũng nấu cơm, nhà bếp ở đằng , cứ tự nhiên nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-417-doi-sinh-le.html.]
Sau đó, Hà Lãng bảo hai đứa trẻ về phòng, cũng kéo Tiết Duyệt nhà.
Vào nhà , Tiết Duyệt vẫn nhịn ngoài một cái, sốt ruột : "Cứ để bọn họ tùy ý lục lọi trong nhà như ? Nhà bếp bọn họ dùng qua , em còn dùng thế nào nữa?"
Hà Lãng ấn vai Tiết Duyệt, an ủi: "Yên tâm, lục lọi hai ngày , đồ đạc sẽ mua mới cho em, , bọn họ lúc đến thì dễ, thì khó."
Tiết Duyệt trong hồ lô của Hà Lãng rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì, cứ cảm giác là chủ ý gì nhỉ.
Hà phụ đó cũng Hà Lãng dặn dò , đó chính là cần quản chuyện gì cả.
trong lòng rốt cuộc cũng yên tâm, khi về phòng tai vẫn luôn vểnh lên.
Hà Vân và Lưu mẫu khi bếp, thấy bàn bếp bày sẵn rau và thịt, mắt liền sáng rực.
Lưu mẫu chút khách sáo mở tủ bếp , thấy bên trong chứa đầy bột mì trắng và gạo, vẻ tham lam trong mắt lộ rõ sót chút nào.
Lúc cũng trách Hà Lãng để bọn họ tự nấu cơm .
Cơm ở Kinh Thị cũng đắt, bữa trưa bọn họ mua cơm chỉ ăn no một nửa, Hà Vân càng t.h.ả.m hơn, đến miệng cô cũng chỉ một cái bánh bao.
Hai con vội vàng bắt tay nhóm lửa nấu cơm.
Thập Nhất và Nhuyễn Nhuyễn lúc cũng tò mò nhoài bên cửa sổ ngoài.
"Chị, bọn họ thật sự là nhà của chị Đại Nha ?"
Nhuyễn Nhuyễn gật đầu: "Ông nội , bọn họ đối xử với chị Đại Nha, chị Đại Nha bây giờ là nhà chúng ."
Thập Nhất hừ nhẹ: "Bọn họ dám đối xử với chị Đại Nha, em cũng ghét bọn họ, nhưng mà, bé là em trai ruột của chị Đại Nha đúng ? Cậu cũng thích chị Đại Nha ?"
"Không , mặc kệ , em nhớ lời ông nội dặn đấy, chuyện của bọn họ đừng xen , cũng đừng để ý đến bọn họ."
"Em ."
Bữa tối, Tiết Duyệt và bọn trẻ đều ăn, hai đứa trẻ khi tan học, Hà phụ dẫn chúng ăn ở ngoài , Tiết Duyệt thì ăn vô, chỉ Hà Lãng vô tư ăn cùng nhà họ Lưu.
Trong miệng Hà Lãng còn : "Nếu khó khăn lắm mới đến Kinh Thị một chuyến, cháu dù cũng tròn đạo chủ nhà, Hà Vân, cứ ở nhà , khi nào về thì với một tiếng, mua vé tàu cho ."
Người nhà họ Lưu lúc chỉ cắm cúi và cơm, món ăn tuy , nhưng thịt rau.
Người nhà họ Lưu tuy cảm thấy thái độ của Hà Lãng chút kỳ quái, nhưng từ ngoài mặt cũng gì, hơn nữa bọn họ ở Kinh Thị quả thực cũng chỗ nào để .
Lưu mẫu ăn no xong, mới với Hà Lãng chuyện Đại Nha gả chồng.
"Thím sính lễ ?"
Hà Lãng : "Làm gì sính lễ nào, chúng cháu cha của Đại Nha, mặt mũi đòi sính lễ gì của con bé, chỉ , tiền tổ chức hôn lễ đều là cháu bỏ , cháu còn định xem, khoản tiền , khi nào trả cho cháu đây?"
Lưu Kiến Vĩ sốt sắng : "Không thể nào, Đại Nha ở đây, đương nhiên là các bịa đặt thế nào cũng ."
Hà Lãng bất đắc dĩ : "Nếu tin, cháu cũng hết cách."
Buổi tối lúc ngủ, Tiết Duyệt vẫn yên tâm hỏi Hà Lãng: "Kế hoạch của khả thi ? Sao em cứ thấy yên tâm thế nào ? Gia đình đó cứ thế ở trong nhà, em nghĩ thôi thấy buồn nôn c.h.ế.t ."
Hà Lãng : "Em cố chịu đựng thêm hai ngày nữa, vấn đề gì , sắp xếp thỏa ."