Người nhà họ Lưu và Tiết Hành Quân đều lý lẽ riêng của , cuối cùng đều cảnh sát đưa về đồn.
Hà Lãng là đương sự, cũng gọi đến.
Người nhà họ Lưu vốn tưởng Hà Lãng đến, chuyện sẽ rõ ràng, ngờ khi Hà Lãng bước , tỏ vẻ mặt mờ mịt, nhắc đến chuyện tiền bạc liền lập tức chối bay chối biến.
" chuyện , tiền quả thực là sáng nay rút, đều là seri liền , ngân hàng chắc chắn ghi chép, là định hôm nay trả tiền hàng cho xưởng thực phẩm, bảo em vợ về nhà lấy."
Hà Vân và Lưu Kiến Quốc chút ngẩn tò te, tại Hà Lãng như .
Lưu phụ lập tức hiểu ngay, lúc cũng rõ ràng đây là cái bẫy Hà Lãng giăng cho bọn họ.
Ông nghiêm giọng với Hà Lãng: "Anh trai của Hà Vân, hai nhà chúng gì cũng là thông gia, em gái vẫn là con dâu , nếu như thì quá đáng đấy?"
Hà Lãng lạnh lùng ông : "Thông gia? Nhà chúng loại thông gia như ông, lòng cho các ở trong nhà , các to gan như , nếu là năm mươi năm trăm thì cũng thôi , đây là năm vạn các dám? Là cảm thấy tính nóng nảy ?"
"Hà Lãng, mày như , tiền rõ ràng chính là..." Lưu mẫu thật sự tức điên lên , suýt chút nữa chuyện bán Đại Nha.
"Rõ ràng là cái gì? Là tống tiền? Hay là rõ ràng bán cháu gái, nhưng khuất phục, cần gì mua của các ?" Hà Lãng giao tờ giấy trong tay cho cảnh sát.
Đây là giấy tờ nhà họ Lưu ký tên điểm chỉ đây, còn con dấu của ủy ban phường địa phương, chứng minh đây vì bệnh của Đại Nha, nhà họ Lưu tự nguyện giao Đại Nha cho vợ chồng Hà Lãng nuôi dưỡng, can thiệp bất cứ chuyện gì của Đại Nha, cũng yêu cầu Đại Nha phụng dưỡng nhà họ Lưu.
Giấy trắng mực đen rõ ràng, thứ thể chối cãi.
Hà Lãng với cảnh sát: "Đây là giấy chứng nhận bọn họ đây, cho nên càng thể bây giờ cho bọn họ nhiều tiền như để mua đứa trẻ nào nữa, hơn nữa Đại Nha bây giờ là một trưởng thành, gả chồng , chồng con bé còn là quân nhân, mua thế nào? là hiểu pháp luật, cũng mua bán nhân khẩu cũng là phạm tội."
Hà Lãng lý lẽ, những chứng cứ hiện tại cũng đều thể chứng thực lời .
Lưu phụ sốt sắng với cảnh sát: "Số tiền đó thật sự là cho chúng , thật đấy, các đồng chí tin ."
Cảnh sát hỏi ông : "Vậy ông xem tại cho các nhiều tiền như ?"
Lưu phụ: "Cậu chúng cắt đứt quan hệ với cháu gái , nên mới cho."
Cảnh sát giũ giũ tờ giấy chứng nhận trong tay: "Những thứ đều là chứng cứ, chứng minh các đây giao cháu gái cho vợ chồng Hà Lãng , bây giờ tại còn chuyện thừa thãi ?"
Ánh mắt Lưu phụ né tránh, trong miệng vẫn : "... Dù tiền đó chúng ăn trộm, thật sự là cho chúng , nhà đều thể chứng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-419-deu-la-so-menh-ca.html.]
Cảnh sát liếc nhà họ Lưu một cái, lắc đầu : "Các là một nhà, một nhà thể chứng cho , huống hồ các đều là nghi phạm, bây giờ tiền quả thực tìm thấy trong tay các ."
Lưu mẫu còn tự cho là thông minh : "Số tiền đó là của chính chúng , liên quan gì đến nhà họ Hà bọn họ."
Cảnh sát liếc khóe mắt bà một cái, nhạt nhẽo : "Bà lão, tiền chỉ cần đến ngân hàng tra một cái là ngay, nhắc nhở bà, đây là đồn cảnh sát, mời bà trả lời nghiêm túc."
Lưu mẫu thấy tình hình , chút hoảng hốt cuống cuồng , thấy Hà Lãng đang đắc ý bà , bà nhất thời lửa giận bốc lên từ trong lòng, đưa tay định đ.á.n.h Hà Lãng.
"Thằng l.ừ.a đ.ả.o , chính là mày, chính là mày hại chúng tao, mày c.h.ế.t t.ử tế ."
Nhiều cảnh sát mặt ở đây như để cảnh, thể để bà đạt mục đích, một tay liền đè bà xuống bàn, tay bẻ quặt lưng.
"Thành thật chút , bà nếm chút đau khổ ?"
Lưu mẫu rên rỉ đau đớn.
Hà Lãng vóc dáng của Lưu mẫu, đột nhiên : "Đồng chí cảnh sát, bây giờ nghi ngờ bọn họ chỉ lấy tiền của , thể yêu cầu khám xét ?"
Lưu mẫu lời , đồng t.ử co rụt , miệng run rẩy, bò bàn còn phản ứng.
Cảnh sát là nghề gì chứ, chỉ quét mắt một vòng, liếc mắt một cái sự bất thường của Lưu mẫu.
"Được, báo cáo."
Lưu phụ đầu Lưu mẫu, trong mắt là sự cảnh cáo.
Lưu mẫu chỉ hoảng loạn run rẩy.
Một lát , cảnh sát liền .
Người còn đặc biệt tìm một nữ cảnh sát qua đây.
Mắt thấy nữ cảnh sát sắp thò tay quần áo của bà , trong miệng Lưu mẫu vẫn còn : "Các đừng chạm , đừng chạm . báo cảnh sát."
Cảnh sát bật : "Bà lão, đây chính là đồn cảnh sát, chúng đều là cảnh sát, bà lời