Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 424: Giục Cưới

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:33:03
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đinh Như Chi đối diện Tiết Duyệt, vẻ mặt hạnh phúc.

 

"Trước mắt định là như , chồng nuôi nổi , bảo nếu thì về nhà, sẽ can thiệp những chuyện của . Tuy nhiên, suy nghĩ kỹ , vẫn quyết định nghỉ công việc , về nhà nghỉ ngơi thoải mái một thời gian , nếu thật sự , thì sẽ giống như cô đây, mở một cửa hàng nhỏ, đấy, còn kiếm nhiều hơn ở đây chứ."

 

Tiết Duyệt gật đầu: "Nếu cô dự định riêng, ký tên đây."

 

Đợi Tiết Duyệt ký tên cho cô xong, Đinh Như Chi dậy qua ôm Tiết Duyệt một cái.

 

"Chị Tiết, tạm biệt, thật lòng, thật sự nỡ xa , dù cũng quen ."

 

Tiết Duyệt ôm một cái, vỗ vỗ lưng cô : "Chúc cô hạnh phúc, sẽ còn gặp mà, đều ở Kinh Thị, cô nếu thời gian thì qua thăm chúng , chúng hoan nghênh, hoặc gọi điện thoại, ngày nghỉ thể hẹn dạo phố cũng tệ."

 

Đinh Như Chi gật đầu: "Ừm, chắc chắn sẽ liên lạc với ."

 

Tháng bảy, Tiểu Niên nghiệp cao học, phân về Bệnh viện Nhân dân 1 Kinh Thị.

 

Đây cũng là chuyện lớn của nhà họ Hà, Hà phụ còn đặc biệt đến nơi việc của Tiểu Niên xem thử, khi về cứ mãi với họ: "Tiểu Niên tiền đồ, nhà họ Hà chúng cũng bác sĩ , về cha nhất định kể với con."

 

Chưa hai ngày, Hà Nam gọi điện thoại tới đội vận tải trấn giải thể , hiện tại cùng Vương Tuệ Phương mở một quán cơm nhỏ, việc ăn cũng tạm .

 

Hà Lãng bảo đến Kinh Thị, nhưng Hà Nam từ chối, quen với cuộc sống ở quê, rời khỏi đó.

 

Hà phụ cảm thán: "Thời thế đổi , ngờ cả con cũng mất việc, thằng ba , cha yên tâm về cả con, cha về xem ."

 

Hà Lãng với ông: "Bây giờ mở quán cơm chắc chắn , cả cũng , việc ăn của họ tệ, cha về cũng chẳng tác dụng gì."

 

"Cha tiện đường về đốt cho con ít tiền giấy, cũng lâu về, tối qua cha mơ thấy con, bên đó sắp trở lạnh , cha về đốt cho bà ít tiền và quần áo, kẻo lạnh."

 

Hà Lãng thấy thái độ ông kiên quyết, hết cách: "Vậy con về cùng cha."

 

Hà phụ xua tay: "Một cha , bên con dứt , cha về còn thể ở thêm vài ngày, đợi khi nào cha về thì về, cũng vội."

 

"Vậy ."

 

Hà Lãng mua vé tàu giường cho ông, tiễn ông lên tàu hỏa.

 

Hà phụ là thật sự nhớ nhà , bên Kinh Thị đều định, sự nghiệp cũng , ông ở bên cũng chẳng việc gì .

 

Mấy năm nay, Thập Nhất và Nhuyễn Nhuyễn đều lớn tướng , ngay cả đưa đón cũng cần ông nữa, cho nên ông mới về quê ở một thời gian, ông nếu ông đề nghị về quê sống hẳn, Hà Lãng chắc chắn sẽ đồng ý, nên mới như .

 

Cao Thúy Vân gần đây gọi điện thoại lên Kinh Thị, nguyên nhân vì gì khác, chính là giục cưới.

 

Hà T.ử Thần sắp ba mươi tuổi , cứ mãi kết hôn, thì vội, nhưng Cao Thúy Vân vội a.

 

Mắt thấy sắp ế vợ đến nơi , đây cảm thấy đứa con đỡ lo nhất, cái gì cũng cần bà quản, trong nhà cũng dựa nó giúp đỡ.

 

mắt, con của Tiểu Dương hai đứa , nó chẳng chút động tĩnh nào.

 

Trước đây còn lấy chú ba nó tấm gương, bây giờ đều vượt xa Hà Lãng .

 

Tiểu Thần điện thoại gọi từ quê lên, gần như đoán là ai, cái gì , huyệt thái dương bắt đầu giật giật.

 

còn cách nào khác, điện thoại vẫn .

 

"Mẹ."

 

"Bảo con về ạ?"

 

Cao Thúy Vân ở đầu dây bên bình tĩnh lạ thường, cũng lải nhải ngừng như .

 

", bây giờ mua vé ngay, về đây xem mắt cho , nhắm cho con mấy cô gái tệ , con tự về mà chọn."

 

Hà T.ử Thần bất lực : "Mẹ——"

 

Cao Thúy Vân nghiêm túc : "Nếu con về, hai ngày nữa sẽ dẫn các cô gái đó lên Kinh Thị tìm con, đến lúc đó đừng trách cho cơ hội để con tự chọn, nghiêm túc đấy."

 

Hà T.ử Thần còn gì đó, thì thấy đối phương cúp điện thoại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-424-giuc-cuoi.html.]

Anh điện thoại trong tay, đột nhiên cảm thấy thể là thật.

 

Hà T.ử Thần dựa ghế, nhắm mắt , dùng tay day day mi tâm, suy nghĩ cách đối phó.

 

"Cốc cốc cốc——"

 

"Vào ."

 

"Tổng giám đốc Hà, liệu nghiệp vụ tổng kết xong , xem thử."

 

Hà T.ử Thần mở mắt , chằm chằm cô gái nhỏ đang chuyện.

 

Vân Thư, năm nay hai mươi ba tuổi, là thư ký mới đến đầu năm nay, cao hơn một mét sáu một chút, cả ngày b.úi tóc củ tỏi tinh nghịch, đeo một cặp kính gọng đen to, cặp kính chiếm hết hơn nửa diện tích khuôn mặt cô.

 

Chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi đỏ, giống kiểu đỏ do tô son, mà giống màu đỏ của khí huyết đầy đủ hơn.

 

Vân Thư thấy ông chủ gì, chỉ chằm chằm , cô chút căng thẳng nuốt nước bọt, sai sai chỗ nào, tay cầm tài liệu đều trắng bệch .

 

Lúc , Hà T.ử Thần đột nhiên dậy, đó về phía Vân Thư.

 

Đi đến mặt Vân Thư, đưa tay , Vân Thư trong nháy mắt dọa lùi một bước.

 

"Tổng giám đốc Hà."

 

"Đừng động đậy."

 

Vân Thư chớp chớp mắt, đành ngây ngốc tại chỗ, dám thẳng ông chủ, nên cúi đầu xuống.

 

Hà T.ử Thần dùng một ngón tay nâng cằm Vân Thư lên, đó tay tháo cặp kính mặt Vân Thư xuống.

 

Nhìn dáng vẻ khi bỏ kính , ừm, quả nhiên thuận mắt hơn nhiều.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn láng mịn, lông mi dài, đôi mắt to tròn, mang theo ánh sáng ngây thơ, cứ thế Hà T.ử Thần.

 

Hà T.ử Thần nhếch khóe miệng.

 

Anh cầm cặp kính gọng to mà Vân Thư đeo cả ngày lên xem xét: "Kính phẳng? Cô cận thị đeo kính gì?"

 

Khóe miệng Vân Thư giật giật, vội vàng lùi hai bước, cách xa Hà T.ử Thần một chút, mới cảm thấy hô hấp thuận lợi.

 

" quen đeo kính ngoài ."

 

Hà T.ử Thần khó hiểu : "Đây là tật ?"

 

Hà T.ử Thần vẫn là đầu tiên quen đeo một cặp kính phẳng ngoài.

 

Hà T.ử Thần cầm kính quơ quơ mặt cô: "Sau đeo nữa."

 

Vân Thư hỏi : "Tại ?"

 

" đeo là đeo."

 

Vân Thư c.ắ.n môi, phản bác: "Ông chủ, cái quản , đây là việc riêng của ."

 

Hà T.ử Thần nhướng mày : "Sao quản , ngày nào cũng thấy cô, cô đeo một cặp kính đau đớn như cứ lượn lờ mắt , thấy phiền lòng."

 

Vân Thư tức giận nghiến răng, lầm bầm một tiếng: "Lắm tật thật."

 

Hà T.ử Thần cô: "Nói cái gì đấy? To tiếng lên chút."

 

Vân Thư ngẩng đầu nở một nụ thật tươi với Hà T.ử Thần: " ông chủ định đoạt là ."

 

Hà T.ử Thần hài lòng gật đầu: "Ừm. Cái đó chiều nay cô với một chuyến xa nhà."

 

Vân Thư tưởng là bàn chuyện ăn, gật đầu.

 

"Được."

 

 

Loading...