Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 431: Lên Núi

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:33:11
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Thư sợ đến mức xoay nhảy phắt lên Hà T.ử Thần, giống như con chuột túi ôm c.h.ặ.t lấy Hà T.ử Thần.

 

"Có chuột..."

 

Xúc cảm rõ ràng , khiến Hà T.ử Thần cứng đờ.

 

Hai đều là ngủ dậy, lúc mặc đều mỏng, hơn nữa Vân Thư mặc nội y, còn lung tung cựa quậy Hà T.ử Thần.

 

Anh trầm giọng : "Xuống!"

 

Vân Thư vẫn đang run rẩy, đầu ngừng về phía : "Có chuột, chuột, sợ."

 

Hà T.ử Thần khi chần chừ giây lát, hạ giọng : "Chuột cô dọa chạy , cô còn xuống, lát nữa khác sẽ vây xem đấy."

 

Nghe thấy lời , Vân Thư vội vàng nhảy xuống, cầm đèn pin ngừng soi xuống chân , lúc đừng vệ sinh, cho dù quần cô cũng dám nhà vệ sinh nữa.

 

Cô chạy bay về phòng . Rầm một tiếng đóng cửa .

 

Để Hà T.ử Thần một ngây ngốc trong sân, một ngọn lửa tà cứ xông thẳng lên.

 

Một lúc lâu , thở dài thật sâu, đầu phòng Vân Thư một cái.

 

"Cốc cốc cốc"

 

"Ai đấy?"

 

"Mở cửa."

 

Vân Thư khoác áo mở cửa, vẻ mặt câu nệ Hà T.ử Thần, Hà T.ử Thần chỉ đưa cho cô một cái chậu.

 

"Không dám nhà vệ sinh, thì chậu, sáng mai cô tự nhà vệ sinh đổ."

 

Vân Thư nhận lấy.

 

"Cảm ơn."

 

Có chút căng thẳng Hà T.ử Thần.

 

Thử giải thích: "Cái đó—— nãy cố ý."

 

Hà T.ử Thần gì, chỉ cô một cái .

 

Vân Thư từ từ đóng cửa , cái chậu trong tay trong lòng ngũ vị tạp trần.

 

Hà T.ử Thần về phòng xong, Tiểu Dương và Tiểu Minh hai đều ngủ, lúc đèn đang bật, cứ thế đầy trêu chọc.

 

Mí mắt Hà T.ử Thần giật một cái: "Sao thế?"

 

Tiểu Dương : "Anh cả, gì thế, chị dâu cả hét lên như thế."

 

Tiểu Minh cũng tò mò .

 

Hà T.ử Thần lườm một cái, leo lên giường xuống.

 

"Cô vệ sinh."

 

"Đi vệ sinh cần hét lên thế ?" Lời ai tin chứ.

 

"Sân nhà chuột, còn ngủ , ngủ thì về phòng mấy đứa ."

 

Hà T.ử Thần hiện tại chút phiền não, cũng hiểu rõ là chuyện gì.

 

Tiểu Minh và Tiểu Dương , toét miệng , vội vàng tắt đèn xuống.

 

Ngày hôm , Vân Thư dậy từ sớm, cô nhân lúc nhà họ Hà đều dậy vội vàng bưng chậu nhà vệ sinh đổ, còn dùng nước dội sạch sẽ.

 

Lúc ăn sáng, Cao Thúy Vân còn lẩm bẩm một câu: "Kỳ lạ, chậu rửa chân ở cửa phòng , ai để nhà vệ sinh thế."

 

Tay cầm đũa của Vân Thư khựng , thể tin nổi về phía Hà T.ử Thần.

 

Hà T.ử Thần mặt đổi sắc : "Mẹ, con để đấy, chậu bẩn , con mua cái mới cho ."

 

Cao Thúy Vân khó hiểu : "Đang yên đang lành, hỏng, mua cái gì."

 

Hà T.ử Thần : "Bẩn , đừng dùng nữa."

 

Cao Thúy Vân một cái, cũng gì nữa.

 

Ăn cơm xong, liền lên núi.

 

Hà T.ử Thần hỏi Vân Thư: "Cô ?"

 

Vân Thư gật đầu: " ."

 

Vân Thư từng , đương nhiên tò mò.

 

Hai đứa trẻ lớn lên núi, liền ồn ào đòi theo, Cao Thúy Vân giữ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-431-len-nui.html.]

"Bác cả các cháu mua nhiều đồ ngon, bà lấy cho các cháu, chúng lên núi, núi sói, chuyên ăn thịt trẻ con đấy."

 

Tiểu Viên và Tiểu Mãn vội vàng ôm lấy chân Cao Thúy Vân.

 

"Bà nội, bọn cháu sợ."

 

Cao Thúy Vân xoa đầu chúng: "Ngoan, theo bà về phòng ăn đồ ngon."

 

Quay đầu còn với Vương Xuân Lan: "Con cũng cùng , trẻ con trông ở nhà."

 

Vương Xuân Lan gật đầu.

 

Cầm dụng cụ khỏi cửa, Vân Thư hỏi: "Trên núi còn sói ạ?"

 

Tiểu Dương với cô: "Trong núi sâu đấy, còn lợn rừng, đây còn xuống núi phá hoại hoa màu, nhưng mấy năm nay thì thấy nữa, còn , chúng núi sâu, gặp ."

 

Vân Thư lúc mới yên tâm theo họ lên núi.

 

Dưới chân núi cây cối thưa thớt, càng lên , liền thấy rừng rậm rạp, Vương Xuân Lan khoác một cái giỏ tay, đường nếu thấy nấm và mộc nhĩ thì thuận tay hái bỏ giỏ.

 

"Xuân Lan, cô dạy nhận một chút, cũng giúp hái ít." Vân Thư .

 

Vương Xuân Lan cầm một cây nấm lên cho cô xem: "Cứ hái theo kiểu dáng , nếu chắc chắn thì đừng hái, loại nấm độc tính lớn đấy."

 

"Được."

 

Lưng chừng núi một cây hạt dẻ, cao.

 

Tiểu Minh dùng sức đạp một cái, hạt dẻ cây rào rào rơi xuống.

 

Vân Thư vội vàng xổm xuống nhặt.

 

Lúc chút hối hận , cũng nên cầm một cái giỏ, bởi vì cái giỏ Vương Xuân Lan cầm nhanh đầy .

 

"Mang ít giỏ quá." Vân Thư chu môi .

 

Hà T.ử Thần thấy với cô: "Không , nếu thích, ngày mai đến, cây vẫn ở đây mà."

 

Vương Xuân Lan cũng : "Trong nhà nhiều lắm, nếu cô thích ăn lúc mang một ít về ăn."

 

Vân Thư lắc đầu: " là thấy đất còn nhiều thế khá tiếc."

 

Vương Xuân Lan : "Không gì đáng tiếc cả, trong núi nhiều thứ lắm, ăn hết, đều rơi xuống đất phân bón thôi."

 

Tiểu Dương : "Hạt dẻ hầm thịt ngon lắm, hôm nay nếu chúng bắt thú rừng, về sẽ dùng hạt dẻ hầm."

 

Lại lên một chút.

 

"Suỵt~"

 

Tiểu Dương đột nhiên hiệu im lặng với họ.

 

Sau đó một thủ thế với Hà T.ử Thần.

 

Hà T.ử Thần lắp cung tên mang theo , từ từ về phía .

 

Vân Thư đôi mắt chằm chằm về phía , cô cũng thấy chỗ nào bình thường.

 

Chỉ thấy một tiếng "vút".

 

Nghe thấy tiếng kêu chi chi, Tiểu Dương liền chạy tới.

 

"Là thỏ."

 

Tiểu Dương xách một con thỏ rừng béo .

 

"Anh cả, thủ pháp của hề mai một nha, xem, thỏ còn c.h.ế.t."

 

Vân Thư kinh ngạc về phía Hà T.ử Thần: "Anh còn b.ắ.n tên ?"

 

Hà T.ử Thần liếc cô một cái, Tiểu Dương giải thích cho cô: "Người trong thôn chúng gần như đều , đây lương thực đủ ăn, lúc đói đều lên núi tìm cái ăn, ngọn núi là kho báu, thú rừng, rau dại, nhưng nhà chúng còn đỡ, hồi đó cha em là——"

 

Lời của Tiểu Dương đột nhiên im bặt.

 

Vân Thư thấy nữa, Hà T.ử Thần một cái, thấy sắc mặt lắm, nghĩ rằng cô đến nhà họ Hà, gặp cha của ông chủ, nghĩ đến chắc là còn nữa, lúc cũng nghĩ nhiều, chỉ tưởng mất, đến chỗ đau lòng.

 

Hà T.ử Thần : "Về thôi."

 

Tiểu Minh : "Anh cả, đến cũng đến , vội về gì, chúng sâu trong chút nữa ."

 

Tiểu Dương cũng tiếp lời: ", chừng còn thể săn thú rừng, thôi, cả, cũng lâu đến đây, xem xem."

 

Hà T.ử Thần gật đầu: "Được, nhưng núi sâu."

 

"Được."

 

Lại thêm một đoạn nữa, cũng thấy động vật nào nữa, nên cũng về.

 

 

Loading...