Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 433: Không Thích Ăn Đồ Ngọt
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:33:13
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ chuyện bàn trong quán ăn, Vân Thư cạnh Hà T.ử Thần yên lặng lắng .
"Ông nội, khi nào ông định về Kinh Thị ạ?"
"Tạm thời ông định về, chỗ bác cả cháu bận rộn xuể, ông ở đây còn thể giúp đỡ chút đỉnh. Hiện tại ông sống ở nhà bác cả cháu, ăn uống lo, cháu về với chú ba cháu một tiếng, bảo nó yên tâm."
Chuyện cũng là do Hà phụ suy nghĩ kỹ lưỡng, bàn bạc thỏa với vợ chồng Hà Nam . Ông ở quán thể giúp bưng bê thức ăn, dọn dẹp bát đũa, cũng đỡ thuê , chỉ hai vợ chồng họ quả thực bận xuể.
"Người già , cũng vận động một chút, ở Kinh Thị cũng rảnh rỗi, vẫn là ở quê thoải mái hơn."
Hà T.ử Thần ông nội , gật đầu, "Cháu sẽ chuyển lời cho chú ba ạ."
Ngồi trong quán một lát, Hà T.ử Thần liền định về.
"Cầm cái về ăn ."
Vương Tuệ Phương đưa cho Vân Thư một bọc đồ, Vân Thư sờ thấy vẫn còn nóng.
Hà Nam : "Cũng đồ gì ngon, đây là bánh bao bán ế sáng nay, còn khá nhiều, hai đứa cầm về nếm thử."
Quán ăn vốn dĩ chỉ bán bữa sáng và bữa tối, buôn bán , liền mở cửa cả ngày luôn, nhưng ăn buôn bán là , nhiều thì thể ế, ít thì thể đủ bán.
Hà T.ử Thần nhớ tới khi khỏi nhà Tiểu Dương bảo mua bánh bao nhân thịt, bây giờ thì .
"Vâng, ông nội, bác cả, bác gái cả, chúng cháu về đây ạ."
"Ừ, đạp xe chậm thôi nhé."
Lúc ngang qua Cung tiêu xã, Vân Thư đột nhiên : "Mua chậu."
Hà T.ử Thần rõ, đầu cô, "Cái gì?"
Vân Thư cao giọng: "Không mua chậu cho ?"
Hà T.ử Thần chống một chân xuống đất, dừng xe , quên mất chuyện .
"Cô mua , đợi cô ở đây."
Nói định móc tiền , Vân Thư nhảy từ yên xuống, Cung tiêu xã.
Chậu là do cô bẩn, cô tự mua.
Lúc từ Cung tiêu xã , Vân Thư mua một cái chậu, còn cân thêm hai cân Giang mễ điều.
Hà T.ử Thần thấy cũng gì.
Chỉ là khi cô vững vàng, liền đạp xe .
Về đến nhà, xe đạp còn dựng xong, Tiểu Viên và Tiểu Mãn chạy .
Vân Thư vẫy tay với chúng, "Tiểu Viên, Tiểu Mãn mau đây, xem chị mua đồ ăn ngon cho hai đứa ."
Hà T.ử Thần thấy cách xưng hô của cô, khóe miệng nhịn giật giật, thế là tính vai vế kiểu gì đây.
"Oa, Giang mễ điều."
Tiểu Viên đây từng ăn , nên nhận , Tiểu Mãn thì nhớ.
Tiểu Dương và cũng tiếng , "Anh cả, mua bánh bao ?"
"Không ."
Tiểu Dương bĩu môi, " là càng ngày càng keo kiệt."
Vân Thư liếc Hà T.ử Thần một cái, với Tiểu Dương: "Không mua, là bác gái cả của cho đấy."
Tiểu Dương trong chậu một cái, quả nhiên đặt một bọc đồ, tới đưa tay nhận lấy.
"Vẫn còn nóng . Em ăn một cái."
Nói mở túi , lấy một cái từ bên trong c.ắ.n.
"Nhân thịt lợn cải thảo, thơm quá, bác gái cả nấu ăn đúng là ngon."
Cao Thúy Vân vặn thấy câu , "Mẹ nấu ăn ngon ?"
Tiểu Dương hì hì, "Đều ngon cả, vợ con nấu là ngon nhất."
Vương Xuân Lan đỏ mặt đ.á.n.h một cái, "Ăn phần của !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-433-khong-thich-an-do-ngot.html.]
Tay Tiểu Dương run lên, "Aida, đừng động , cẩn thận rớt nhân bây giờ, vợ , em nếm thử một miếng , thật sự ngon đấy, vẫn còn ấm ."
Vương Xuân Lan , "Anh ăn , tối em ăn."
Vân Thư đưa Giang mễ điều trong tay cho Vương Xuân Lan, "Cái mua cho bọn trẻ."
Vương Xuân Lan xua tay, "Thế nhiều quá, lấy cho chúng một ít là , chia ăn."
Vân Thư lắc đầu, " thích ăn đồ ngọt." Sau đó liền nhét tay Vương Xuân Lan.
Tiểu Minh : "Còn thích ăn đồ ngọt nữa ?"
Vương Xuân Lan : "Đương nhiên , thích ăn ngọt, thích ăn cay, thích ăn chua, thì sẽ thích thôi."
"Em ông nội em kể, một chiến hữu của ông, đặc biệt thích ăn hạt tiêu, lúc từ quê mang theo mấy gói hạt tiêu, bình thường coi như đồ ăn vặt, cũng coi như cơm ăn luôn, ông nội em nếm thử một hạt, nuốt trôi nổi."
Tiểu Minh kinh ngạc, "Vậy đúng là mỗi một vẻ, khẩu vị khác nhỉ."
"Ây da, hai đứa mua chậu thật ? Lại còn là chữ Hỷ đỏ ch.ót nữa, thật là hỉ khí!" Cao Thúy Vân cái chậu gốm mặt đất .
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Thư đỏ bừng, cô mua loại chữ Hỷ, mà là chỉ mỗi loại thôi.
Cao Thúy Vân cầm chậu lên với Vân Thư: "Cái chậu để cháu rửa mặt nhé, bác rửa chân lấy chậu cũ là ."
Vân Thư xua tay, "Không cần , bác cứ dùng ạ."
Hà T.ử Thần sự bối rối của Vân Thư, với : "Chỉ là một cái chậu thôi, dùng thế nào cũng ."
Cao Thúy Vân hỏi: "Việc buôn bán của quán ăn thế nào?"
"Ông nội phụ việc lặt vặt, bác cả buôn bán cũng khá , khách cũng đông."
"Vậy thì , tay nghề bác gái cả con , mở quán ăn cũng hợp lý."
Đến tối vẫn còn sớm, mấy giường đất đ.á.n.h tú lơ khơ.
Vương Xuân Lan trông hai đứa trẻ chơi đùa mặt đất, tiện thể xem bài trong tay Tiểu Dương.
Vân Thư mới bắt đầu thua liền ba ván, Hà T.ử Thần nổi nữa, cẩn thận giải thích luật chơi cho cô.
"Xuân Lan, cô trông bọn trẻ , cô lên chơi , chơi."
Vương Xuân Lan : "Mới bắt đầu ai cũng cả, mùa đông năm ngoái chúng việc gì , liền nghĩ trò đ.á.n.h tú lơ khơ, đủ còn kéo cả , cũng chơi, nhưng chơi dần dần cũng nắm quy luật."
Tiểu Minh cũng : "Chị Vân Thư, chỉ là trò chơi thôi, chúng cứ chơi thoải mái, ai thua ai thắng đều cả."
Vân Thư nhớ luật chơi mà Hà T.ử Thần với cô, khi thua thêm hai ván nữa thì chuyển bại thành thắng.
"Không tồi."
Đến cả Hà T.ử Thần cũng khen cô một câu.
Vân Thư lập tức lòng tin, tiếp theo thắng liền năm ván.
Lúc thì thể khâm phục cô .
Tiểu Dương kinh ngạc : "Vừa nãy còn chơi, mới một lát mà chị thành cao thủ ."
Vân Thư ngại ngùng : " kỹ xảo gì , chỉ nhớ những quân bài đ.á.n.h , suy đoán xem còn quân bài gì thôi."
Mắt Tiểu Dương mở to, "Nhiều bài như , chị nhớ ?"
Vân Thư gật đầu, "Cũng nhiều lắm mà."
Khóe miệng Hà T.ử Thần nhếch lên, buông một câu: "Cô nghiệp đại học, chút bài mà còn nhớ ."
Tiểu Minh Vân Thư, "Chị, chị là sinh viên đại học ạ?"
Vân Thư sờ sờ ch.óp mũi, "Tốt nghiệp mấy năm ."
Cả nhà, ngoại trừ Hà T.ử Thần đều chút đưa mắt .
Bởi vì cả nhà họ, ai là học giỏi cả, ngay cả trường cấp ba cũng từng học qua, đừng là đại học.
Họ lúc nào cũng ngưỡng mộ chị T.ử Tình và Tiểu Niên nhà bác cả, hai chị em đều thi đỗ trường đại học ở Kinh Thị, bây giờ cũng đều việc ở Kinh Thị.
Mà chỉ phòng thứ hai của họ đều là mù chữ, cho dù Hà T.ử Thần sự thúc giục của Hà Lãng học trường bổ túc ban đêm, nhưng cũng thể so sánh với .
Người trong thôn cũng , gen nhà bác cả , mấy em họ học, nếu chú ba đưa cả ngoài, chừng ba em phòng thứ hai đều nông cả.